Chương 3: Không tự định giá
Tiểu thái giám dẫn Mạc Yên Nhiên đi thật lâu, đi tới khi mặt trời lên tới đỉnh khiến người ta nhức đầu thì mới đến.
"Đây là Di Hòa Điện của tiểu chủ ngài, chính điện là Chiêu Viện nương nương, trắc điện còn có một Mỹ Nhân tiểu chủ. Phủ Nội Vụ phân một nhóm nô tài tới theo phân lệ của tiểu chủ, và cả phân lệ ban thưởng của Bảo Lâm tiểu chủ, đây là Thư Nhu cô cô, tới để giúp tiểu chủ thu xếp sự vật trong điện."
"Làm phiền công công." Yên Nhiên ra hiệu bằng mắt, Sơ Ảnh bên cạnh lập tức dâng lên một cái hà bao, "Chút lòng thành, mong công công đừng ghét bỏ."
Thái giám kia đo lường độ nặng của hà bao, mặt mày rạng rỡ: "Tiểu chủ nói gì vậy."
Yên Nhiên bây giờ còn là Bảo Lâm, cung nữ và thái giám được sai khiến tới không nhiều lắm. Hai thị nữ thiếp thân nàng mang đến lớn lên cùng nàng, hai nha hoàn này từ nhỏ đã sống trong phủ Thượng Thư. Dù không hiểu sao tính cách của tiểu thư biến đổi đột ngột nhưng chưa từng đa nghi, chỉ coi như tiểu thư vào cung là nghe lời dặn dò của Thượng Thư đại nhân, trong lòng tất nhiên chỉ trung với chủ. Thư Nhu cô cô được phái xuống cũng không phải ma ma lớn tuổi trong cung, mới chỉ khoảng hơn hai mươi, ba mươi tuổi, nàng dẫn một đám cung nữ thái giám quỳ gối trước mặt Yên Nhiên: "Thỉnh an tiểu chủ, nô tỳ Thư Nhu, vốn là người trong điện Thái Phi, Thái Phi mất, phủ Nội Vụ sắp xếp nô tỳ tới hầu hạ tiểu chủ."
Yên Nhiên phiền nhất để ý những chuyện này, thưởng mỗi người một hạt vàng rồi để họ lui xuống làm việc, bản thân thì gọi Thanh Thiển tới: "Mau tháo hết trang sức của ta xuống, mệt chết ta, lên giường nằm một lát đã. Sơ Ảnh, giường đệm trải xong chưa?"
Sơ Ảnh bên giường đáp: "Tiểu thư chờ một lát, xong ngay ạ."
Thanh Thiển còn chưa tới bên cạnh nàng, Thư Nhu đã bước lên khom gối: "Tiểu chủ hiện giờ chỉ sợ chưa thích hợp để nghỉ ngơi, tiểu chủ nên vấn an Chiêu Viện nương nương ở chính điện và Mỹ Nhân tiểu chủ. Hôm nay không đi sợ sẽ có điều tiếng." Yên Nhiên nhìn thoáng qua nàng, dừng lại động tác rút cây châm, dịu dàng cười hỏi: "Ngày trước cô cô từng ở cùng chủ tử nào?"
"Thưa tiểu chủ, nô tỳ tiến cung hầu hạ Thái Phi nương nương từ khi còn bé, cho đến năm kia Thái Phi nương nương qua đời, nô tỳ luôn được giữ lại quét tước chỗ ở cũ của Thái Phi nương nương, cho đến khi tiểu chủ tiến cung mới được phái tới đây."
"Hả? Ngươi chỉ từng có một chủ tử là Thái Phi? Là Thái Phi nào? Dưới gối có Vương Gia, Công Chúa nào không?"
"Thưa chủ tử, chưa từng có. Nói lời đại bất kính, khi tiên hoàng còn trên đời, Chu Thái Phi không được sủng, chưa từng mang thai."
Ngón tay Yên Nhiên gõ cạch cạch lên bàn: "Nay cô cô đã tới cung của ta, hai ta coi như có duyên phận. Dù ta không bằng Thái Phi là chủ tử đầu tiên của ngươi, những sẽ cố hết sức đối tốt với ngươi. Sơ Ảnh và Thanh Thiển bên cạnh ta dù sao vẫn còn non trẻ, lần đầu tiên theo ta tiến cung, vạn sự không hiểu. Mọi vệc trong Di Hòa Điện của ta sợ là cần cô cô quan tâm nhiều hơn."
"Tiểu chủ quá lời, làm việc cho chủ tử nô tỳ đương nhiên phải dùng hết mười phần tinh thần."
Yên Nhiên cười: "Trước mắt không có nô tài nào khác, ta sẽ thẳng thắn với cô cô. Ta đây ánh mắt hẹp hỏi, không có lòng bao dung, cô cô ổn định làm việc bên cạnh ta thì không nói làm gì, nếu bị ta nghe được điều gì không nên có, mặc kệ chủ tử kia là ai, địa vị cao thượng thế nào, ta tuy không làm gì được chủ tử, nhưng bất kể thế nào cũng phải xử lý nô tài."
Thư Nhu quỳ phịch xuống: "Tiểu chủ yên tâm, chủ tử của Thư Nhu chỉ có một mình ngài, trăm triệu lần không dám học những tiện tỳ khác gây chuyện."
Yên Nhiên đỡ nàng đứng lên, tháo vòng ngọc trên cổ tay xuống đeo vào tay nàng: "Cô cô yên tâm, ta không có ý nghi ngờ ngươi. Chỉ là, cô cô là người thân cận của ta, những lời này phải nói trước thì tốt hơn, hy vọng cô cô giúp ta quản lý những người bên dưới, có kẻ nào không sạch sẽ cần thông báo với ta trước tiên."
Thư Nhu biết đây là chính sách dụ dỗ của chủ tử, vòng tay này không thể không nhận, vì vậy gật đầu: "Tạ ơn ân điển của tiểu chủ, nô tỳ sẽ không phụ sự kỳ vọng của chủ tử."
Yên Nhiên vỗ vỗ tay nàng ta: "Được rồi, ngươi theo ta tới chính điện thỉnh an Chiêu Viện nương nương đi."
Thanh Thiển và Sơ Ảnh biết nàng có lời muốn nói với Thư Nhu, sớm đã lui ra cửa, nay thấy hai người đi ra liền tiến lên hỏi: "Tiểu chủ muốn đi thỉnh an Chiêu Viện nương nương ạ?"
"Ừ, các ngươi không cần đi, ta dẫn Thư Nhu đi là được." Nàng phất tay gọi tiểu thái giám nhìn có vẻ mới mười ba, mười bốn tuổi ngoài cửa, "Đây là Tiểu Kỳ Tử phải không?"
"Vâng, chủ tử."
"Nhỏ như vậy đã tiến cung thật không dễ dàng, người nhà đâu?"
"Thưa tiểu chủ, trong nhà quá nghèo, cha chết đói, chỉ còn lại nô tài, muội muội và mẹ, bất đắc dĩ đành tiến cung."
"Cũng thật đáng thương." Yên Nhiên ra hiệu bằng mắt cho Thanh Thiển bên cạnh một cái rồi nói, "Tiếp tục làm việc đi, ta đi rồi về."
Yên Nhiên biết tuy Thanh Thiển không hiểu rất nhiều chuyện trong cung, nhưng muốn mua chuộc một tiểu thái giám mới tiến cung thì vẫn dễ dàng.
Trên đường đi được biết Chiêu Viện nương nương này khuê danh Thư Anh, vào cung từ đợt trước, lúc đó cũng cực sủng một thời, trong hai năm dần dà lên tới vị trí Chiêu Viện, chỉ không biết vì sao nương nương này đột nhiên mất ân sủng, ngồi trên vị trí Chiêu Viện đã nhiều năm. Trong thời gian đó, Hoàng Đế hủy bỏ một lần tuyển tú, cho nên nàng ở vị trí Chiêu Viện đã hơn bốn năm.
Có điều tốt xấu gì cũng là Chiêu Viện, chủ vị một cung, dù không còn ân sủng cũng không đáng ngại, hàng ngày phân lệ của Chiêu Viện là không thiếu. Ngược lại, Mỹ Nhân tiểu chủ ở thiên điện Phù Dung Hiên thì không may mắn như thế. Nghe nói tiến cung cùng thời với Chiêu Viện nương nương, từng một lần sủng hạnh được thăng làm Mỹ Nhân, chỉ là sau đó dường như Hoàng Đế đã quên có một người như thế. May mà Chiêu Viện nương nương hiền lành tốt bụng, không làm khó vị Mỹ Nhân tiểu chủ kia, vì vậy Mỹ Nhân tiểu chủ tuy không sống thoải mái bằng các chủ tử địa vị cao trong hậu cung nhưng cũng không tệ lắm.
Yên Nhiên nghĩ, chẳng liên quan đến chuyện Chiêu Viện nương nương có tốt bụng hay không. Ngay từ đầu được thánh sủng, nàng ta tự nhiên không để một Mỹ Nhân nho nhỏ chẳng mấy khi thấy thánh nhan vào mắt, hẳn là sẽ không làm khó nàng kia. Sau đó chính nàng ta không biết vì nguyên nhân gì mà thất sủng, càng lười đi gây chuyện với tiểu Mỹ Nhân kia.
Khi đang suy nghĩ đã đi tới chính điện của Chiêu Viện nương nương, Yên Nhiên ngẩng đầu liền thấy một cô gái xinh đẹp dịu dàng ngồi chính giữa, quả là đáng để từng nhận thánh sủng, cô gái bên cạnh đoán chừng chính là Mỹ Nhân tiểu chủ, bề ngoài dù không thể gọi là xinh đẹp nhưng điểm mạnh là tươi mát thanh thoát. Trong lòng nàng không khỏi thầm nói một câu, Hoàng Đế này mệnh tốt thật, vợ bé người nào người đấy xinh đẹp như hoa.
Nàng mím môi cười, thật ra kiếp trước nàng ghét nhất mấy thứ như xã giao gì đó, tuy rất thích đông người ngồi uống rượu tán chuyện với nhau, nhưng kiểu một mình thăm hỏi, nói chuyện gì đó là ghét nhất. Nàng thầm lắc đầu, ăn nhờ ở đậu nên chẳng làm khác được, vì vậy nàng khom gối xuống: "Thỉnh an Chiêu Viện nương nương, Mỹ Nhân tiểu chủ."
Chiêu Viện nương nương ở chủ vị lập tức cười nói: "Mau dậy đi, đây là Mạc Bảo Lâm hôm nay mới tới phải không? Nhìn thật duyên dáng, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
"Thưa Chiêu Viện nương nương, vừa mới qua mười bảy."
"Mười bảy à." Trong giọng nói của Thư Anh mang theo chút hoài niệm, "Khi mới vào cung bản cung cũng mười bảy tuổi, chỉ chớp mắt đã..." Nàng thất thần cười, "Xem bản cung này, nói cái này làm gì, ngươi đã vào Di Hoa Cung của ta thì sau này sẽ là người một nhà, không cần lúc nào cũng gọi nương nương tiểu chủ, xưng tỷ tỷ muội muội là được rồi."
Bạn thấy sao?