Chương 4: Hoa phù dung
Yên Nhiên thì từ sớm đã bị lôi từ trên giường dậy để đi thỉnh an Hoàng Hậu, vốn phi tử dưới ngũ phẩm không có tư cách tới cung của Hoàng Hậu thỉnh an. Có điều Yên Nhiên là tú nữ mới tiến cung, ngày đâu tiên không tránh được phải đi thỉnh an, tuy không tình nguyện nhưng vẫn phối hợp chuẩn bị. Nàng dặn dò: "Nhất định phải ăn mặc trong sáng thuần khiết một chút, chúng ta đi thỉnh an chứ không đi làm bia." Họ tự biết suy nghĩ trong lòng tiểu như nhà mình, đồng thanh đáp lời.
Trước khi ra ngoài, Yên Nhiên nhìn thoáng qua Thư Nhu lại liếc nhìn Thanh Thiển, sau đó thấp giọng nói với Thanh Thiển: "Thanh Thiển, hôm nay ngươi ở lại, đừng quên những gì ta nói với ngươi ngày hôm qua."
"Vâng, tiểu thư, nô tỳ nhớ kỹ."
Yên Nhiên nhíu mày: "Ừ, Thanh Thiển, Sơ Ảnh, các ngươi lúc nào cũng phải nhớ kỹ ở trong cung không giống ở nhà, xưng hô gì đó đừng để người ta bắt được nhược điểm mới tốt."
"Vâng, tiểu chủ."
Yên Nhiên dẫn theo Thư Nhu vào cung của Hoàng Hậu, Di Hòa Điện của nàng cách Vĩnh Khang Cung không gần, vì vậy cố gắng dậy sớm. Đến nơi lại thành một trong những người đầu tiên, nhất thời có chút xấu hổ.
Thế nhưng nhóm phi tử đã tới lại không thấy xấu hổ, họ cười rộ lên: "Đây là Mạc muội muội phải không? Nhìn bề ngoài quả là có vài phần giống Mạc Phi nương nương khi mới vào cung vài năm trước nhỉ."
Yên Nhiên trong lòng phiền chết được nhưng ngoài mặt vẫn đáp: "Thiếp tỳ không dám."
Họ thấy nàng không thú vị cũng không để ý đến nàng nữa. Rất nhanh, mọi người tới đông đủ, Hoàng Hậu nương nương mới được người ta đỡ tới, mọi người quỳ xuống: "Thỉnh an Hoàng Hậu nương nương."
"Đứng dậy cả đi."
"Tạ ơn nương nương."
"Các tiểu chủ mới tiến cung ở có quen không?" Hoàng Hậu uống một ngụm trà, ngẩng đầu hỏi.
"Thưa nương nương, tất cả mạnh khỏe ạ." Mười mấy tiểu thủ đồng thanh nói.
"Vậy là tốt rồi. Hôm qua vất vả Doãn tiểu chủ. Bản cung vốn định gặp ngươi xong sẽ thăng vị cho ngươi, không ngờ Hoàng Thượng càng săn sóc hơn, tự mình thăng cấp cho ngươi." Thấy Hoàng Hậu chỉ cô gái ngồi đầu tiên trong số những tiểu chủ mới phong.
Nàng kia da trắng như tuyết, trên má có hai vệt ửng hồng, nhìn kỹ mới thấy không phải thoa son, âm thầm gật đầu nghĩ Doãn Vân Lạc mới thừa ân này quả là báu vật. Mặt nàng càng đỏ hồng, đứng lên khom mình: "Tạ ơn nương nương săn sóc, hầu hạ Hoàng Thượng vốn là bổn phận của thiếp tỳ."
Yên Nhiên không nhịn được bĩu môi, Doãn Tài Tử này không có não hay cố ý tìm khổ để chịu? Nhóm nương nương địa vị cao phía trên ai chẳng biết hầu hạ Hoàng Đế là bổn phận, cố tình người mới như ngươi nói ra càng giống như muốn chen chân vào để phân sủng.
Quả nhiên nghe thấy Hoa Phi khẽ hừ một tiếng: "Chẳng trách Doãn muội muội vất vả, mới vào cung Hoàng Thượng đã vội vàng mời ngươi qua, không biết cái bổn phận, cái vất vả kia kéo dài được mấy ngày." Lời này đã vô cùng khó nghe, Doãn Vân Lạc kia sắc mặt trắng bệch, tự biết nói sai nên không hé răng nữa, chỉ cắn môi ngồi trên ghế.
Hoàng Hậu liếc nhìn Hoa Phi, nhàn nhạt mở miệng: "Hoa Phi càng ngày càng không nể mặt tiểu bối, bọn họ tuy mới tiến cung nhưng đã là tỷ muội một nhà, có nói cũng không nên nói lung tung." Hoàng Hậu nương nương tuy không được sủng nhưng Hoàng Thương vô cùng tôn kính nàng, nay nàng đã mở miệng Hoa Phi cũng không tiện nói gì nữa.
"Mạc Bảo Lâm ở đâu nhỉ?"
"Thưa Hoàng Hậu nương nương, thiếp tỳ ở đây."
"Ừ, ngươi cứ ngồi xuống đi." Hoàng Hậu nương nương lại lần nữa cười tủm tỉm, "Mạc Bảo Lâm ở trong cung có Mạc Phi là đường tỷ tỷ, tự nhiên thích ứng tốt hơn những muội muội khác đúng không. Mạc Phi, ngươi cũng phải chăm sóc muội muội ngươi nhiều hơn."
"Vâng, Hoàng Hậu nương nương."
"Có điều Mạc Bảo Lâm cũng đừng chỉ nhớ tới tỷ tỷ nhà mình, dù hiện nay các ngươi còn chưa tới phân vị ngày ngảy tới thỉnh an bản cung, nhưng có thể thường xuyên tới trò chuyện với bản cung, bản cung cũng bằng lòng thân cận nhiều hơn với các ngươi."
"Tạ ơn ân điển của nương nương, nương nương không chê thiếp tỳ phiền, thiếp tỳ tự nhiên sẽ luôn luôn quấy rầy nương nương."
"Không chê phiền, ngươi cứ việc ngày ngày tới đây, chỉ sợ ngươi thấy Vĩnh Khang Cung của bản cung không có gì thú vị thôi. Có điều nếu ngươi ngày ngày tới đây, cùng lắm thì bản cung ngày ngày dựng sân khấu kịch để đón tiếp ngươi." Lời này của Hoàng Hậu mang theo một điểm trêu đùa, mọi người đồng loạt cầm khăn che miệng cười.
Nói tóm lại, ngày đầu tiên thỉnh an coi như tương đối hài hòa, ấm áp.
Mạc Yên Nhiên ra khỏi Vĩnh Khang Cung chỉ muốn mau chóng trở về cung của mình, đỡ cho gặp người khác vô duyên vô cớ thêm phiền phức. Nàng dự đoán không sai.
Bạn thấy sao?