Chương 24: Doãn Vân Lạc
Thẩm Sơ Hàn không tiếp lời nàng mà vươn tay kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, ngược lại hỏi, "Lần trước đã nói sẽ bắt cáo cho nàng làm khăn quàng, bây giờ không sợ nóng nữa, ngày mai trẫm tự mình săn cho nàng nhé?"
Suy nghĩ của Mạc Yên Nhiên thoáng chốc bị hắn dẫn tới chỗ khác: "Bệ hạ bị đâm mà ngày mai không trở về cung sao? Còn ở lại tiếp tục săn có nguy hiểm gì không?"
"Còn nguy hiểm gì nữa, hôm nay không phải nguy hiểm đều đi rồi à? Ngày mai săn bắn mới chính thức bắt đầu, mai nàng không được chạy tới như hôm nay, nguy hiểm lắm. Nghe chưa?"
Mạc Yên Nhiên lại bị hắn nhắc tỉnh, ngược lại nhớ tới lời hắn nói vừa rồi: "Lang quân làm ta suýt nữa quên mất, lời vừa rồi không phải lang quân hù ta đấy chứ?"
"Trẫm nói cái gì? Dù nói cũng không phải hù nàng." Nói xong tay đã leo lên lưng nàng.
Mạc Yên Nhiên không chịu như thế, kéo tay hắn xuống, "Lang quân còn bị thương kìa. Chàng biết ta nói gì rồi đấy, đương nhiên là..."
"Đúng thế, trẫm chưa từng chạm vào nàng ta." Hắn tức giận thu tay về, chỉ nắm tay nàng nghịch, "Nghe vậy đã vui rồi?"
Mạc Yên Nhiên thật sự chấn động, nhất thời không biết nói gì. Thẩm Sơ Hàn thấy nàng sợ thành như vậy lại cảm thấy buồn cười, dùng tay vuốt sống mũi nàng, "Thế nào? Bình thường cứ treo câu ghen trên miệng, giờ lại bị dọa thế này?"
Mạc Yên Nhiên nuốt nước miếng rồi mới chậm rãi ngẩng đầu, "Bệ hạ, nếu ngài nói là vì ta, ngày mai ngài sẽ không thấy được ta vui vẻ chạy nhảy nữa đâu."
Thẩm Sơ Hàn nhìn mặt nàng hồng hồng, ngay cả mang tai cũng phấn hồng, lập tức cảm thấy trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, tới gần nàng thêm một chút, "Cho dù là vì Khanh Khanh cũng không phải sợ. Trẫm tin ngày mai vẫn có thể nhìn thấy Khanh Khanh vui vẻ hoạt bát."
Tâm tư Mạc Yên Nhiên hiện giờ không ở đây, nàng bị tin tức Thẩm Sơ Hàn không chạm vào Doãn Vân Lạc làm cho hết cả hồn, "Nhưng trước giờ Doãn Tài Tử..." Nàng thức thời ngậm miệng, loại chuyện này ai dám không biết xấu hổ mà nói ra, cái gọi là cung tần thánh sủng cũng chỉ là Hoàng Thượng ngủ ở chỗ nàng ta vài đêm, mà không có thị tẩm. Nàng nghĩ nghĩ, "Ta biết lang quân không phải vì ta, mà ta cũng không hiểu, nếu lang quân thật sự không muốn truyền Doãn Tài Tử thị tẩm thì không đi là được, vì sao lại làm như thế, truyền ra chỉ khiến người ta chê cười Doãn Tài Tử một trận. Ngược lại cũng là ấm ức lang quân..." Nàng sờ sờ tai Thẩm Sơ Hàn, "Chuyện ấm ức lang quân, lang quân đừng làm, cũng đừng không vui nhé."
Thẩm Sơ Hàn bị nàng nói khóe miệng không hạ xuống được, "Khanh Khanh, trẫm đã từng nói nàng rất biết nói chuyện chưa?"
"Cái gì gọi là ta biết nói chuyện, ăn ngay nói thật thôi mà, nếu lang quân cười nhạo ta về sau ta không nói là được."
Thẩm Sơ Hàn ôm lấy nàng nở nụ cười, "Đương nhiên không phải chỉ là ấm ức trẫm mà thôi, vốn tưởng rằng Doãn Vân Lạc là con gái của lão sư thì đầu óc hẳn là đủ dùng, ai ngờ chỉ có thế, đây mới là chỗ ấm ức trẫm này."
Mạc Yên Nhiên hiện giờ biết, đại khái là liên quan tới chuyện trong triều, lập tức không hỏi nữa, miễn cho bị nói hậu cung thảo luận chính sự gì đấy. Nàng thì cảm thấy chẳng có gì quan trọng, quan hệ giữa nàng và Thượng Thư đại nhân vốn rất căng thẳng, tự nhiên đi cung cấp tin tức gì cho ông ta mới là lạ, nhưng chưa chắc Thẩm Sơ Hàn đã nghĩ thế, hậu cung có hai phi tử họ Mạc đã là uy hiếp lớn, nàng nên nói ít thôi miễn cho thu hút sự chút ý sẽ không tốt.
Thẩm Sơ Hàn thấy nàng không còn hứng thú nói tiếp nên bảo nàng hầu hạ mình thay quần áo, hai người cùng nhau ngã xuống ngủ. Mạc Yên Nhiên nắm tay hắn, trong lòng thầm nghĩ, hôm nay hắn đối với nàng dường như có chỗ khác biệt, nhưng sự khác biệt này tới quá đột nhiên, nàng thật sự hơi sợ, bao gồm cả việc nói với nàng chuyện Doãn Tài Tử. Nàng không muốn biết nhiều như thế, ngẫu nhiên cũng sẽ hâm mộ Thục Phi, gia thế không phải chỗ dựa của nàng ta, một khi gia thế không phải chỗ dựa thì được sủng ái chính là được sủng ái, chỉ dựa vào hoàng ân, thảo luận chính sự cũng không cần sợ, sống thẳng thắn vô tư. Nghĩ tới đây, Mạc Yên Nhiên lại không nhịn được mỉm cười trong bóng đêm. Thục Phi à. Nàng nghiêng người vùi đầu vào lòng Thẩm Sơ Hàn, Thẩm Sơ Hàn ngủ cũng tỉnh, nàng vừa làm vậy hắn đã tỉnh, dùng cánh tay ở phía nàng vỗ vỗ lưng nàng, hẳn là tưởng nàng nằm mơ còn nhẹ giọng nói hai câu. Mạc Yên Nhiên nghe không rõ, chỉ nghe là lang quân ở đây gì đó.
Không biết vì sao, nàng đột nhiên muốn khóc.
Trong Vong Ưu Cung, lúc này Thục Phi còn chưa ngủ, nàng nghiêng người dựa vào giường, nha hoàn bên cạnh quỳ xuống vừa đấm chân cho nàng vừa nhìn sắc mặt nàng, "Nương nương không tới bãi săn cũng tốt, thân thể ngài không tốt, nào có thể bôn ba như thế. Lại nói, nương nương ngài cũng không thích cưỡi ngựa bắn tên, đi rồi còn chẳng bằng ở trong cung." Thấy Thục Phi cúi đầu nhìn mình, nàng ta không dám nói tiếp nữa.
Những năm gần đây tính cách nương nương càng ngày càng quái, nàng vốn không phải người hầu hạ bên cạnh nương nương, nhưng ngày đó không biết vì sao, Đại nha hoàn hồi môn Thái Xuân của nương nương không biết phạm vào lỗi gì mà bị nương nương xử tử. Từ khi ở phủ Thái Tử nàng đã theo nương nương, đương nhiên được đề bạt thành Đại nha hoàn, còn được ban tên Thái Văn. Nhưng dù là như thế, nàng vẫn có thể cảm nhận được sự thay đổi của nương nương.
Bạn thấy sao?