Chương 17: Đại hoàng tử
"Thiếp tỳ cũng đi?" Mạc Yên Nhiên nghĩ nếu có thể trực tiếp biểu hiện tâm trạng của nàng lên mặt thì sợ là rất hỗn loạn, cả cái mặt cũng biểu đạt không đủ.
"Đúng, nàng cũng đi. Hôm nay trẫm lật thẻ tên của nàng, thăm Đại hoàng tử xong trẫm trở về cùng nàng. Đi đi, sửa sang lại chút." Vừa nói còn vừa vẫy tay gọi Thư Nhu đến, đẩy nàng về phía phòng ngủ.
Hoàng Thượng, thật sự không cần đâu, ngài hãy quên chuyện lật thẻ tên của ta đi, ngươi đi đi, ta không ngăn cản chút nào hết. Mạc Yên Nhiên thở dài, dặn dò Thư Nhu đang giúp nàng thay váy áo: "Ngươi nhớ kỹ, sau khi ta và Hoàng Thượng tới Yêu Nguyệt Cung, mặc kệ là ai tới hỏi thăm tin tức gì cũng đừng có lộ ra, mấy người bên dưới cũng coi chừng, đừng nói lung tung, bằng không đối tượng tiếp theo của Hoa Thanh Thường kia chính là ta."
"Nô tỳ hiểu, tiểu chủ cứ yên tâm đi đi."
"Ta thật sự không muốn đi." Nàng tự mình sờ búi tóc sau đầu, "Đi thôi, đừng để Hoàng Thượng chờ."
Thẩm Sơ Hàn chờ ở đó, thấy nàng đi ra liền gật đầu dặn: "Nàng không cần chuẩn bị xe, đi cùng trẫm là được."
Ông trời à, ta đã làm gì sai, hôm nay ông không chỉ để ta đến Yêu Nguyệt Cung cùng Hoàng Thượng, còn để ta ngồi xe rồng tới Yêu Nguyệt Cung nữa!
Nàng cười cười, khom gối xuống: "Tạ ân điển của Hoàng Thượng."
Yêu Nguyệt Cung đèn đuốc sáng trưng, Hoa Phi tự mình ra đón, khi nàng thấy Mạc Yên Nhiên mắt thiếu chút nữa là phun ra lửa, Mạc Yên Nhiên giật giật khóe môi, ngươi tưởng ta muốn đến à, ta cũng bị ép bất đắc dĩ thôi được chưa? Có điều dường như Đại hoàng tử thật sự bệnh rất nghiêm trọng, sắc mặt Hoa Phi vô cùng không tốt, ngay cả phấn cũng chưa thoa, không họa mi, toàn thân rất tiều tụy. Vào phòng của Đại hoàng tử, mùi thuốc đập vào mặt, tuy mùa hè đã qua nhưng vẫn còn chút oi bức, bí bách như vậy lại toàn là mùi thuốc, thật làm khó một đứa bé còn nhỏ như Đại hoàng tử.
Hoa Phi vừa nhìn thấy Đại hoàng tử liền khóc lên: "Hoàng nhi, đều tại mẫu phi không tốt, nếu mẫu phi thời khắc ở bên con, con sẽ không bị tiện tỳ đáng chết kia làm hại thế này..."
Dường như ý thức của Đại hoàng tử đã không rõ ràng, thằng bé mở mắt, tuy Mạc Yên Nhiên đứng không gần nhưng vẫn rõ ràng nhìn thấy trong mắt thằng bé có một lớp màng, đó không phải chỉ người già mới có sao? Hình như thằng bé không còn sức lực, há miệng chỉ có tiếng nôn mửa, Hoa Phi đỡ thằng bé, vỗ lưng nhưng không nôn ra cái gì, tay thằng bé rất nhỏ, nắm lấy tay Hoa Phi, một lúc lâu mới ra tiếng: "Mẫu phi đừng khóc..." Vì thế Hoa Phi khóc càng dữ, nhất thời cả phòng chỉ còn lại tiếng khóc.
Thẩm Sơ Hàn day trán, trầm giọng nói: "Rốt cuộc ai có thể nói cho trẫm, Đại hoàng tử bị làm sao, hai ngày trước chẳng phải đã tốt hơn sao?"
Hoa Phi dừng tiếng khóc, quay đầu nói: "Hoàng Thượng, đều tại tiểu tiện nhân Thiển Mặc kia, ả không cẩn thận chăm sóc Đại hoàng tử của chúng ta, ả cố ý khiến hoàng nhi trúng gió, hoàng nhi lại nóng sốt ngày càng nghiêm trọng. Hoàng Thượng, ngài hãy làm chủ cho mẫu tử chúng ta..."
Thẩm Sơ Hàn đến gần, cúi người nói với Đại hoàng tử: "Hoàng nhi, có nghe rõ phụ hoàng nói không?"
Đại hoàng tử dường như vẫn còn cảm giác, mơ mơ màng màng đáp một câu: "Phụ hoàng..."
Thẩm Sơ Hàn xoa đầu thằng bé, mày nhăn càng chặt, đi ra nói, "Truyền Thái Y và tỳ nữ Thiển Mặc kia tới chính sảnh."
Khi Thiển Mặc bị đưa đến, trên mặt đầy là máu, Mạc Yên Nhiên liền hoảng, đoán chừng đã bị tát, nàng đứng phía sau Thẩm Sơ Hàn, thấy dáng vẻ máu me kia không nhịn được quay đầu đi. Thẩm Sơ Hàn cũng chú ý tới nàng, "Mạc Tiệp Dư cũng ngồi xuống đi."
"Tạ Hoàng Thượng."
"Lục Thái Y, ngươi nói xem, Đại hoàng tử đã lâu như vậy còn chưa khỏe lên, trẫm thấy hôm nay tinh thần còn càng kém, rốt cục nguyên nhân ra sao?"
"Thưa Hoàng Thượng, từ sau lần trước Đại hoàng tử phát sốt vẫn chưa hoàn toàn khỏe lại, Đại hoàng tử nhỏ tuổi, chúng thần thương lượng thật sự không dám dùng thuốc quá mạnh, sợ bị thương căn bản Đại hoàng tử, chỉ chậm rãi điều trị. Mấy ngày trước quả thật là khá hơn, hôm nay lại nóng sốt lần nữa, vừa rồi thần bắt mạch, mạch quá mức hỗn loạn, Đại hoàng tử hơi thở mỏng manh, động tác chậm chạp..."
"Ngươi nói thẳng, rốt cuộc Đại hoàng tử bị làm sao?"
"Thưa Hoàng Thượng, thần cho rằng Đại hoàng tử có dấu hiệu trúng độc."
Mạc Yên Nhiên nhướng mày, nghĩ rằng quả nhiên. Vừa rồi nhìn thấy Đại hoàng tử như vậy, rõ ràng sức để cử động cũng không có, chỉ sốt nặng thì không thể như vậy, lại liên tục buồn nôn, nàng hơi cúi đầu, vì sao cảm thấy đã nhìn thấy chứng bệnh này ở đâu rồi.
"Nếu ngươi cho là trúng độc, vì sao chậm chạp không báo?" Thẩm Sơ Hàn vỗ bàn thật mạnh, Mạc Yên Nhiên cũng theo đấy run lên, ước chừng động tác của nàng hơi mạnh nên Thẩm Sơ Hàn cũng hơi xấu hổ, ho khan một tiếng.
Lục Thái Y sợ tới mức nằm rạp trên đất: "Thưa Hoàng Thượng, không phải thần không báo, mà là không dám báo, mạch của tiểu hài tử vốn tương đối yếu, cộng thêm Đại hoàng tử sinh bệnh nên mạch càng yếu, thần không thể chuẩn đoán chính xác, đành dùng dược chữa từng bước một, nghĩ nếu cảm mạo nóng sốt chữa xong rồi sẽ có thể chẩn ra chính xác..."
Thẩm Sơ Hàn dùng ngón tay gõ bàn, hỏi tiến: "Thiển Mặc, nghe Hoa Phi nói là ngươi hầu hạ bên cạnh Đại hoàng tử, vì sao nay Đại hoàng tử càng nghiêm trọng?"
"Thưa Hoàng Thượng, nô tỳ oan uổng." Trên mặt Thiển Mặc đầy nước mắt trộn lẫn mồ hôi, vốn đã nhiều máu nay càng trở nên nhòe nhoẹt, cũng càng đáng sợ, "Nô tỳ cẩn thận hầu hạ Đại hoàng tử, là Lục Thái Y nói cả ngày ở trong phòng bí bách không tốt, nô tỳ mới mở cửa sổ để Đại hoàng tử hít thở không khí..."
"Tiện tỳ chết tiệt nhà ngươi! Rõ ràng là ngươi muốn hại hoàng nhi của ta!" Lúc này Hoa Phi chạy vọt vào, túm lấy Thiển Mạc kia lại cào xé một trận, trường hợp có chút kỳ quái khó coi.
Bạn thấy sao?