Chương 22: Đại cẩu huyết
Thẩm Sơ Hàn kéo tay nàng về, nhận khăn tay từ chỗ Thư Nhu tự mình lau bàn tay vừa chạm vào ngựa cho nàng.
"Thưa Tiệp Dư nương nương, nghe nói tên là Ban Mã."
Mạc Yên Nhiên cười càng vui vẻ, "Sao lại gọi là ngựa vằn* được? Rõ ràng đỏ hết mà." Nghĩ nghĩ, bọn họ hẳn không biết ngựa vằn là thế nào, vì thế nàng quay đầu hỏi Thẩm Sơ Hàn, "Bệ hạ, con ngựa này tặng cho ta à?"
*Ban Mã và ngựa vằn phát âm giống nhau (bānmǎ)
Thẩm Sơ Hàn gật đầu, "Đúng thế. Có điều hiện giờ nàng không được cưỡi, vừa rồi nàng còn nói choáng đầu, trở về nghỉ ngơi xong mới được cưỡi."
Mạc Yên Nhiên tự nhiên biết phải ứng đối Thẩm Sơ Hàn thế nào, dù sao nàng cũng không vội, thè lưỡi nói, "Ta không vội đâu, ta chỉ muốn sửa cái tên cho nó thôi, gọi là Ban Ban đi. Như vậy dễ nghe hơn, Hoàng Thượng nói xem có phải không?"
Thẩm Sơ Hàn đối với nàng còn có gì không đồng ý, xoa đầu nàng, làm cho cái trâm vừa tự mình giúp nàng cài lại lay động, "Nàng thích là được, trẫm sai người dẫn nàng đi nghỉ ngơi được không?"
Thư Anh đứng bên cạnh Doãn Vân Lạc, nàng nghe Thẩm Sơ Hàn hỏi nàng kia như vậy móng tay suýt bẻ gãy, vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, nàng thật sự nhìn không thấu Mạc Yên Nhiên tốt chỗ nào. Trẻ tuổi? Nữ tử trẻ tuổi chỉ có mình Mạc Yên Nhiên sao? Bộ dạng nàng ta cũng không đến mức đứng đầu hậu cung, nhưng cố tình, cố tình Hoàng Thượng lại thích nàng ta đến thế. Thích nàng ta đến mức, đối với nàng ta có sự kiên nhẫn mà trước giờ bọn họ chưa từng thấy, đối với nàng ta mới có nụ cười ấm áp thật sự, thậm chí không trách tội nàng ta nói ta này ta kia trước mặt mình.
Mạc Yên Nhiên, Mạc Yên Nhiên.
"Tách" một tiếng, nàng vội vàng buông tay ra nhưng vẫn cảm nhận được chất lỏng sền sệt. "Nương nương." Nha hoàn phía sau nàng khe khẽ kêu, sau đó dùng khăn tay cẩn thận bọc vào cho nàng. May mà sự chú ý của mọi người hiện đang dồn hết vào Mạc Yên Nhiên, không ai chú ý tới nàng. Nàng cười lạnh, nhìn về phía Mạc Bình U, thấy nàng ta đang ung dung xem cảnh sắc dường như không chú ý Mạc Yên Nhiên chút nào, nàng cũng cười, không nhìn nữa.
"Vậy bây giờ bệ hạ sẽ đi săn à?"
"Buổi chiều mới bắt đầu."
"Bệ hạ sẽ săn hươu trước chứ?"
"Nàng cũng biết nhiều nhỉ."
Mạc Yên Nhiên không so đo với hắn, đá giày của hắn nói, "Vậy bây giờ ta đi nghỉ ngơi, buổi chiều đến xem bệ hạ săn hươu được không?"
"Dù nàng không muốn đến trẫm cũng sai người trói nàng đến." Hắn chậc một tiếng, "Đứng yên."
Mạc Yên Nhiên nghiêng đầu, "Nhưng sẽ có rất nhiều ngoại thần cũng đến đúng không, không sao chứ?"
Giờ thì Thẩm Sơ Hàn nở nụ cười, "Có gì mà sao với không sao, vừa vặn bình thường nàng không thích hoạt động, lần này phải chăm chỉ hoạt động một chút, cưỡi con ngựa nhỏ kia, biết chưa?"
"Vâng, vâng, vâng." Nàng buông bàn tay nắm tay Thẩm Sơ Hàn, "Vậy thiếp tỳ cáo lui."
Thẩm Sơ Hàn nhìn Ninh An một cái rồi phất tay.
Lúc này nhóm tần phi còn lại mới lục tục cáo lui.
Buổi chiều, khi Mạc Yên Nhiên trở lại đã thay bộ quần áo khác, một bộ trang phục cưỡi ngựa đỏ rực, trang sức cũng không rườm rà như lúc sáng, chỉ dùng một cái mũ hoa buộc chặt lên. Thẩm Sơ Hàn nhìn nàng cũng gật đầu, "Như vậy rất có tinh thần." Nàng thì sờ sờ ruy băng trên mũ không lên tiếng, nghĩ thế này chạy nhảy mới không rơi, đá quý mà rơi mất thì tiếc lắm.
Thư Nhu hiểu ý nàng, lần nữa cắn răng nhắc, "Tiểu chủ, không rơi được, buộc chặt lắm rồi, ngài cứ yên tâm đi."
Ta lo lắng thôi mà.
Quả nhiên tới buổi chiều Thẩm Sơ Hàn dẫn chúng đại thần cưỡi ngựa đi đầu, bắn một con hươu xong giơ cung lên, "Tự đi săn cả đi, người thu hoạch nhiều nhất trẫm có trọng thưởng."
Nàng cưỡi trên lưng Ban Ban, tiểu thái giám phía trước dắt ngựa dẫn nàng đi chầm chậm, nàng vẫy roi cảm thấy không thú vị chút nào, vì thế hỏi thái giám kia, "Hoàng Thượng muốn đi săn tới khi nào?"
"Thưa Tiệp Dư, hoàng hôn xuống bệ hạ sẽ trở lại."
Nhìn đám Mạc Bình U đều tự giục ngựa đi rồi, nàng càng thấy nghẹn chết được. "Ngừng, ngừng, ngừng." say đó xoay người xuống ngựa, vòng tới phía trước Ban Ban, "Ban Ban, không phải ta ghét bỏ ngươi, mà tại thật sự không thú vị, chi bằng ta đi bộ đi xem."
Thái giám kia sợ tới mức quỳ xuống, "Tiểu chủ, không được đâu, mũi tên không có mắt, ngài không cưỡi ngựa đến, nếu không cẩn thận bị thương thì phải làm sao bây giờ."
Mạc Yên Nhiên bĩu môi, "Sao mà làm ta bị thương được, người với thú họ cũng không phân biệt được à, có phải đang quay "Hoàn Châu" đâu." Nói xong nàng bật cười, "Được rồi, ngươi dắt Ban Ban đi một lát đi, ta chỉ đi xem cũng không vào rừng, không gặp dã thú cũng chẳng gặp được người."
Bạn thấy sao?