Chương 97: 97
Mạc Yên Nhiên mở mắt, dưới giường, Thư Nhu đã khóc khàn cả tiếng, "Chủ tử, chủ tử, người tỉnh lại đi. Chủ tử đừng bỏ lại nô tỳ."
Hắn cũng rất muốn khóc thành tiếng như thế, gọi nàng, gọi tên nàng, Khanh Khanh, Khanh Khanh, sao nàng có thể bỏ lại ta như vậy. Lúc này, thấy Mạc Yên Nhiên mở mắt, hắn hít sâu một hơi, "Khanh Khanh, Khanh Khanh, nàng có nghe thấy ta nói không?"
Ánh mắt Mạc Yên Nhiên chậm rãi nhìn quanh, một lúc sau mới dời tới mặt hắn, nàng nhíu chặt lông mày, miệng hé ra, Thẩm Sơ Hàn cúi đầu xuống, "Khanh Khanh, nàng muốn cái gì? Nước à?"
Hắn nghe một lúc mới nghe rõ, "Hoàng Hậu, Hoàng Hậu nương nương đâu?"
Thẩm Sơ Hàn ngẩng ra, nhất thời không biết nên nói với nàng thế nào mới tốt. Nhưng phản ứng của hắn rất trực tiếp, Mạc Yên Nhiên lập tức hiểu được. Nàng nhắm chặt mắt, nước mắt chảy xuống từ khóe mắt. Giọng nói của Thẩm Sơ Hàn hơi khàn khàn, "Nàng đừng quá đau lòng... Trẫm đã tới thăm, nàng ấy đi không quá đau đớn, thậm chí còn nở nụ cười... Thân mình nàng ấy luôn không tốt, nay ra đi cũng là giải thoát..."
Mạc Yên Nhiên đương nhiên biết Hoàng Hậu không đau khổ, vừa rồi còn nhìn thấy nàng ấy, nàng ấy vui vẻ cười. Nhưng nàng vẫn khó chịu, không biết vì Hạ Tĩnh Ngôn đã chết hay vì sự thật nàng không thể quay về mà nàng thấy trong mơ. Nàng khóc rất nhiều, cổ họng vốn khô khóc nên càng khó chịu. Thẩm Sơ Hàn ôm lấy nàng, nhiều lần hôn lên đỉnh đầu nàng, "Khanh Khanh đừng khóc, Khanh Khanh đừng khóc."
Mạc Yên Nhiên khàn cả giọng, "Về sau thật sự chỉ còn một mình ta, thật sự chỉ còn một mình."
Thẩm Sơ Hàn cảm thấy trái tim bị nàng khóc tan chảy, "Nào có, làm sao có thể, Khanh Khanh có ta, sẽ không một mình."
"Nhưng chàng giận ta, chàng mắng ta, chàng còn không tới găp ta..."
Khi Mạc Yên Nhiên hoàn toàn bình phục đã là mấy ngày sau, vẫn nhờ Hứa Nam Phong tức tốc trở về mở phương thuốc cho nàng mới khỏe lại.
Sắc mặt Hứa Nam Phong có chút khó coi, "Độc trong mạch của ngươi đã được giải gần hết, ngươi cũng thật lợi hại, có thể tự phá hoại thân thể như thế, ngay cả người bình thường cũng chịu không nổi. Có điều xem mạch thì cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng... Vì sao ta hỏi Trần Cận, hắn nói lúc đó vô cùng hung hiểm, gần như không sờ tới mạch mới vội vàng viết thư cho ta. Sau này ngươi nên chú ý hơn mới được."
Mạc Yên Nhiên chột dạ, nàng đương nhiên biết vì sao... nhưng nàng không thể nói là hồn phách của nàng đã rời khỏi một lát đúng không?
Thẩm Sơ Hàn cũng rất lo lắng cho nàng, ngày ngày đều ở bên, ngoại trừ lúc đi sắp xếp chuyện của Hoàng Hậu, dù sao cũng là tang sự của quốc mẫu... Mạc Yên Nhiên vốn không thể chấp nhận chuyện Hạ Tĩnh Ngôn nói đi là đi, nhưng nàng biết rõ hơn người khác, nàng biết rằng Hạ Tĩnh Ngôn không chết, chỉ trở về thôi... Trở về, tốt hơn ở đây nhiều. Nghĩ vậy, nàng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Nàng uống một ngụm thuốc, "Sao chàng lại tới đây?"
"Trẫm vẫn luôn ở bên nàng, nàng hôn mê..."
"Vậy vất vả cho bệ hạ." Nàng không uống nữa mà nhìn hắn, "Bệ hạ tới đây vì thương hại ta sắp chết hay còn muốn chất vấn ta về những chuyện liên quan tới cái chết của Thục Phi nương nương như ngày đó?"
Nàng vẫn mỏ nhọn răng sắc như thế với hắn, không hiểu sao hắn bỗng cảm thấy vui vẻ, buông chén thuốc, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của nàng mà ôm lấy nàng, "Khanh Khanh, chúng ta đừng cãi nhau được không? Hòa nhau đi được không?"
Nàng sửng sốt, một lúc sau vẫn muốn cãi lại, "Rõ ràng là chàng muốn cãi nhau với ta."
"Đúng, đúng, đúng, đều là lỗi của ta, cho nên, nàng đừng giận."
"Rõ ràng là chàng giận, chàng không trách ta bức tử Phong Giáng Bạch nữa à?"
"Làm sao ta có thể thật sự giận nàng được." Hắn hôn lên tóc nàng, "Ta chỉ giận nàng không hiểu tâm ý của ta."
"Ta hiểu, ta chỉ..." Nàng buông tầm mắt không nói nữa.
Hắn cũng không so đo, "Nàng hiểu là tốt rồi, ta..."
"Ta thật sự hiểu, Thẩm Sơ Hàn..." Lần đầu tiên nàng gọi đầy đủ tên hắn, "Ngày xưa ta vì tranh giành tình cảm, vì được lòng chàng mà thật sự làm rất nhiều chuyện, nay chính ta nghĩ lại cũng cảm thấy rất ghê tởm. Nhưng sau khi biết chàng vẫn bao dung ta trước sau như một, thậm chí không rời khỏi ta, ta... Lần này, trong lúc hôn mê, ta nhìn thấy chàng, khi chàng ôm cơ thể ta khóc, ta cũng đã suy nghĩ thông suốt một số việc, cho dù ta cảm thấy ghê tởm nhưng ta vẫn sẽ làm những chuyện này, vẫn sẽ làm. Chàng là của ta, ta muốn có được chàng như vậy cũng chứng minh ta thích chàng mà thôi." Dường như nàng hơi ngượng ngùng, nói xong liền đỏ mặt cúi đầu xuống.
Thẩm Sơ Hàn chỉ cảm thấy mừng như điên, hắn biết tâm ý của nàng, khi đó nàng còn nói nàng thích hắn, hắn đã biết. Nhưng nàng nói với hắn ở trạng thái tỉnh táo làm cho hắn càng cảm thấy mình chiếm được tất cả. Cảm giác này thậm chí còn vui mừng hơn cả khi hắn kế vị, được bách quan triều bái. Nàng còn sống, nàng thích hắn, những chuyện khác có gì quan trọng đâu.
"Ta biết, ta biết." Hắn vui mừng đến mức không biết phải nói gì, ngay cả bàn tay cầm bát thuốc cũng hơi run lên, nàng nở nụ cười đỡ lấy tay hắn, nháy mắt với hắn, "Lang quân phải cầm cho chắc, cẩn thận hắt đầy chăn ta là không được đâu đấy."
"Được, được, được..."
Bạn thấy sao?