🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 96: 96

  Mạc Yên Nhiên nằm trên giường bừng tỉnh, nàng ngẩn ngơ nhìn đỉnh màn, trong đầu không ngừng hồi tưởng, Thẩm Sơ Hàn chất vấn nàng, "Nàng thật sự để ý sao? Nàng có trái tim không, Mạc Yên Nhiên." Nàng ôm chăn ngồi dậy, dường như rất lâu rồi không ngủ một mình, thậm chí nàng đã quen bên cạnh có một người, dù không làm gì cả hai người cũng ôm nhau ngủ. Nàng không khỏi quay đầu nhìn chiếc giường trống không, lại là một mình nàng.

Tối nay, hắn lại ở đâu, trên giường của người nào.

Nàng biết mình không thể nghĩ vậy lại vẫn không nhịn được, nàng muốn giận Thẩm Sơ Hàn nhưng nàng giận không nổi, nàng thậm chí không biết Thẩm Sơ Hàn đang tức giận cái gì. Nếu hắn không thích Phong Giáng Bạch thì sao lại tức giận với nàng như thế. Cửa sổ không đóng chặt, có một làn gió thổi tới sau lưng nàng.

Nàng sờ bụng, chỉ là nếu thôi, nếu nơi này hiện giờ thật sự có một đứa trẻ, có khi nào hắn sẽ không tức giận như vậy nữa không? Nàng lập tức giật mình vì suy nghĩ này, vỗ vỗ mặt nằm xuống ngủ.

Không để ý đến cái cửa sổ kia, hứng gió một đêm, kết quả là hôm sau thức dậy Mạc Yên Nhiên liền ngã bệnh. Nàng sai người tới chỗ Hoàng Hậu xin nghỉ, chúng phi tử hậu cung dường như đã quá quen với hành vi thường xuyên xin nghỉ của nàng nên cũng không để ý, chỉ nói nàng được sủng sinh kiêu mà thôi. Vừa vặn Hoàng Hậu nương nương cũng không khỏe, thỉnh an buổi sáng được miễn.

Nhưng ngày ấy nàng cãi nhau với Hoàng Thượng, đã gần mười ngày Hoàng Thượng không đặt chân tới cung Trường Tín, đây là chuyện mọi người đều biết, mọi người đều nói Di Phi nương nương ngang ngược kia cũng có ngày yếu thế, có lẽ mượn cớ sinh bệnh để bệ hạ đi thăm nàng.

Mạc Yên Nhiên thật sự ngã bệnh, lần này còn vô cùng nghiêm trọng. Trần Cận đi tới xem bệnh, sợ tới mức chỉ dám lắc đầu, lập tức viết thư cho Hứa Nam Phong để xem hắn có thể trở về ngay hay không. Thư Nhu nóng ruột đến mức miệng nổi nhiệt, chỉ biết canh giữ ở đầu giường nàng, đám Thanh Thiển sắc thuốc đến, thấy nàng không thể uống thuốc vào lập tức khóc lên. Cuối cùng vẫn là Sơ Ảnh bình tĩnh nhất, đứng lên nói, "Ta đi cầu xin Hoàng Thượng, Thanh Thiển, ngươi đi cầu xin Hoàng Hậu, nương nương cần Hứa đại phu tiến cung, chúng ta không chờ được nữa. Cô cô chăm sóc chủ tử, chúng ta đi rồi về ngay."

Thanh Thiển không khóc nữa, vội vàng ra ngoài chạy về phía Vĩnh Khang Cung.

Sơ Ảnh cũng chạy tới Vị Ương Cung, cung Vị Ương rất gần cung Trường Tín, không bao lâu đã đến.

Ninh An nhìn thấy Sơ Ảnh chỉ cảm thấy đau răng, vội ngăn nàng lại, "Tiểu tổ tông, ngươi đến đây làm gì, bệ hạ đang xử lý chính sự đấy, không cho người khác quấy rầy."

Đôi mắt Sơ Ảnh đỏ hồng, "Ninh công công, xin ngài để nô tỳ gặp bệ hạ một lát đi, chủ tử chúng ta sắp không xong rồi."

Ninh An liều mạng thấp giọng, "Ngươi và ta đều là nô tài, đều phải làm việc theo tâm ý của chủ tử, ta cũng biết ngươi trung thành, nhưng chuyện giữa bệ hạ và Di Phi chúng ta đều hiểu, nếu nương nương không tự mình tới đây chỉ sợ không tốt lắm."

Nói vậy ý chỉ Di Phi nên mượn việc lần này yếu thế mời sủng. Sơ Ảnh không chịu khiến Mạc Yên Nhiên chịu loại ấm ức này, cãi lại, "Nương nương chúng ta vốn không có ý đó, là ta tự ý tới!"

Thẩm Sơ Hàn đã bước ra đến cửa, trong mắt gần như kết băng, "À, ngươi nói vậy ý là Di Phi cũng không muốn gặp trẫm."

Sơ Ảnh vội vàng quỳ xuống, không tiếp lời Thẩm Sơ Hàn, chỉ lo nói chuyện của mình, "Bệ hạ, nương nương sợ là không xong rồi, xin bệ hạ tuyên Hứa đại phu tiến cung đi, nương nương... nương nương e là không qua khỏi."

Thẩm Sơ Hàn chỉ cảm thấy nô tỳ này bị Mạc Yên Nhiên xúi giục đến mức cái gì cũng dám nói, ngay cả chủ tử của mình cũng dám nguyền rủa, chỉ thấy cực phiền chán, một cước đá văng nàng ta ra, đi về phía cung Trường Tín, "Tốt nhất chủ tử các ngươi không có chuyện gì, nếu bị ngươi nguyền rủa ra chuyện gì, ngươi chờ chết không toàn thây đi." Sơ Ảnh không để ý chuyện này, chỉ cần bệ hạ chịu tới cung Trường Tín là tốt rồi, chỉ cần mời được Hứa đại phu, nói không chừng chủ tử còn cứu chữa được.

Thẩm Sơ Hàn chỉ nghĩ Mạc Yên Nhiên chịu thua, trong lòng hắn còn có chút vui vẻ, mặc kệ nguyên nhân gì, nàng vẫn còn muốn gặp hắn, muốn chịu thua.

Không ngờ khi nhìn thấy nàng thì nàng đã như vậy, toàn thân trắng tới trong suốt, giống như bị cơn đau tra tấn mà lông mày hơi nhăn lại. Thư Nhu đang quỳ gối trước giường của nàng, vừa khóc vừa đút thuốc cho nàng, nhưng nàng không uống vào một giọt, toàn bộ chảy xuống vạt áo trước. Thư Nhu càng khóc lớn tiếng hơn.

Hắn chỉ cảm thấy hồn mình lìa khỏi xác, ngẩn ngơ đi tới, ngẩn ngơ nhận lấy bát thuốc trong tay Thư Nhu, tự mình ngồi ở đầu giường ôm nàng vào lòng, đút nàng uống thuốc, vẫn không thể đút vào chút nào. Hắn khàn khàn hỏi bọn họ, "Rốt cuộc là thế nào? Vì sao Di Phi lại biến thành thế này?"

Thư Nhu quỳ gối bên dưới, "Đã nhiều ngày nương nương ngủ không ngon, nửa đêm luôn bừng tỉnh, lại không gọi chúng nô tỳ, chỉ một mình ôm chăn ngồi cả đêm, lúc đầu chúng nô tỳ còn khuyên, khuyên nhiều nương nương lại không vui, chúng nô tỳ không dám nói nữa. Mấy ngày trước không biết người nào không cẩn thận không đóng chặt cửa sổ, có lẽ chủ tử hứng gió một đêm, sáng hôm sau thức dậy đã như thế. Mấy ngày trước còn có sức sai chúng nô tỳ tới chỗ Hoàng Hậu xin nghỉ, tới hôm nay ngay cả thuốc cũng..."

"Thái Y nói thế nào?"

"Thái Y... Thái Y chỉ nói bệnh này tới quá nhanh, chỉ dám mở phương thuốc thử xem..." Lúc này Sơ Ảnh cũng đã trở lại, quỳ gối cạnh cửa nghẹn ngào khóc.

Thẩm Sơ Hàn cảm thấy mình sắp nôn ra một ngụm máu, hắn sai Ninh An, "Mau đi tuyên Hứa đại phu tiến cung." Rồi lại quay sang trách cứ, "Chủ tử ngươi sinh bệnh vì sao không sớm báo lên?"

"Chủ tử... Chủ tử..." Thư Nhu quỳ trên mặt đất chỉ biết khóc.

Vẫn là Sơ Ảnh ở bên cửa trả lời, "Chủ tử kiêu ngạo như vậy, nếu chúng nô tỳ tự tiện quyết định đi mời bệ hạ, khi chủ tử tỉnh lại chỉ sợ sẽ càng giận hơn."

Thẩm Sơ Hàn nhìn nàng ta, "Vậy vì sao hôm nay lại tới cầu kiến?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...