Chương 92: 92
Hoàng Thượng tới cung Vĩnh Khang vào một ngày bình thường, đây là một chuyện cực kỳ không bình thường, cho nên ngày hôm sau, khi nhóm phi tần biết chuyện này, biểu cảm nhìn Mạc Yên Nhiên và Hoàng Hậu trở nên đặc biệt ái muội. Người người đều mong chờ thấy Hoàng Hậu và Di Phi trở mặt, nếu vậy cân bằng hậu cung sẽ phá vỡ, rốt cuộc vợ cả đoan trang cao quý quan trọng hơn hay kiều thiếp được sủng ái nhiều năm quan trọng hơn.
Đáng tiếc bọn họ không chờ được một màn phấn khích như thế.
Đơn giản vì sức khỏe Hoàng Hậu thật sự quá tệ. Bọn họ không biết, thậm chí ngày hôm qua, khi Thẩm Sơ Hàn tới thăm nàng, lúc nàng cùng hắn dùng cơm cũng phờ phạc ỉu xìu, không còn chút sức lực, chỉ muốn sớm lên giường nghỉ ngơi. Thẩm Sơ Hàn biết nàng không khỏe mới đến thăm nàng, không ngờ đã đến mức này. Hắn gọi mấy Thái Y xem mạch cho nàng tới hỏi, lại đều lắc đầu không nói được nguyên do.
Chỉ có Trần Cận đứng dậy, vài năm gần đây hắn được Di Phi trọng dụng, có vị trí nhỏ nhoi trong Thái Y Viện, hắn nói, "Bệ hạ, vi thần e rằng Hoàng Hậu nương nương có tâm bệnh, tâm bệnh khó chữa."
Thẩm Sơ Hàn nói lại chuyện này với Mạc Yên Nhiên, Mạc Yên Nhiên nhíu mày, "Làm sao có thể có tâm bệnh được? Nương nương rất rộng lượng, có chuyện gì không bỏ qua được? Hôm khác ta đến hỏi xem sao, dù sao cũng phải giải ưu cho nương nương mới được."
Nàng lại lén triệu kiến Trần Cận lần nữa, lần này cách nói của Trần Cận có chút khác với những lời nói với Thẩm Sơ Hàn, hắn nhăn mày lắc đầu, "Hoàng Hậu nương nương e là không ổn, treo một hơi cũng vì tâm bệnh khó chữa... Nhưng nếu buông những mệt mỏi này xuống... sợ là ít ngày nữa sẽ..."
Hắn nói rất bình thản, thậm chí giọng nói cũng rất khẽ, Mạc Yên Nhiên lại cảm thấy như bị sét đánh, tay nàng run run, bàn tay đặt lên tay vịn dùng sức đến mức ngón tay trắng bệch mới có thể thở đều được, "Làm sao có thể... nghiêm trọng đến thế, nhìn nàng chỉ giống như rất mệt mỏi thôi, làm sao có thể, làm sao có thể..."
Trần Cận không dám ngẩng đầu nhìn đôi mắt đỏ hồng của nàng, chỉ cúi đầu đáp, "Thân thể của Hoàng Hậu nương nương vốn đã không tốt, lúc trước còn để lại bệnh căn, khi chúng thần xem mạch cho nương nương, cảm thấy mạch tượng càng ngày càng không tốt. Đây vốn là chuyện lớn, nhưng Hoàng Hậu nương nương không cho chúng thần nói, còn đặc biệt dặn vi thần, nếu vi thần lộ ra với nương nương ngài sẽ trọng phạt thần, sau này không cho vi thần tới xem mạch nữa... Thần không sợ phạt nặng, nhưng nếu không được tới xem mạch nữa sẽ càng không rõ tình trạng của Hoàng Hậu nương nương, cũng không thể hồi bẩm kỹ càng với ngài, nay ngài hỏi đến thần đương nhiên không dám che giấu nửa phần..."
Trước mắt Mạc Yên Nhiên biến thành màu đen, "Đã bao lâu rồi, như vậy bao lâu rồi?"
"Đã vài tháng rồi, bệnh của Hoàng hậu nương nương tới quá nhanh, bề ngoài lại không có biểu hiện gì, cũng là lỗi của chúng thần, lúc đầu không chú ý tới..."
"Không trách ngươi, không trách ngươi..." Mắt nàng cay xót, vẫy tay bảo hắn lui ra ngoài, không thể mất khống chế trước mặt người khác.
Khi đã đuổi hết người khác ra nàng mới che mặt khóc, nước mắt chậm rãi thấm qua ngón tay nàng nhỏ xuống, một giọt lại một giọt, nàng không khóc ra tiếng, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt. Một lúc lâu sau nàng mới dùng khăn gấm lau sạch mặt, nàng ho một tiếng, thanh thanh cổ họng, "Vào đi."
Thư Nhu và Thanh Thiển vội bước vào, nàng thấy Sơ Ảnh cũng vào liền nhíu mày, "Nghỉ ngơi cho tốt, chảy nhiều máu như vậy cơ mà, mấy ngày nay có ngoan ngoãn ăn canh gan heo gì đó hay không?"
Sơ Ảnh sửng sốt, sau đó vội gật đầu, "Tạ chủ tử quan tâm, nô tỳ đã khỏe hơn không ít rồi."
Hiện tại tâm trạng của Mạc Yên Nhiên cực kỳ không tốt, cũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu, "Vẫn nên ở trong phòng nghỉ ngơi nhiều thì hơn, ngươi phải dưỡng thương khỏi hắn mới tới trước mặt ta hầu hạ được." Dứt lời, nàng đứng lên, "Hai người các ngươi theo ta ra ngoài."
Thấy vẻ mặt nghi vấn của bọn họ, nàng nhếch khóe môi, "Trường Nhạc Cung."
Mạc Bình U không biết vì sao Mạc Yên Nhiên đột nhiên tới đây, nhưng nàng vẫn chuẩn bị kỹ càng rồi mới ra đối mặt với Mạc Yên Nhiên. Hôm nay Mạc Yên Nhiên có phần không yên lòng, ngẩng người xoay vòng ngọc trên tay, nàng đi ra cũng không chú ý tới, vẻ mặt có chút mất khống chế. Nàng nhăn mày, khi không yên lòng lại tới tìm nàng không phải là một tin tức tốt, nàng lặng lẽ đi tới tiếp đón.
Mạc Yên Nhiên giống như giật mình, nhìn về phía nàng, ánh mắt từ lúc đầu vô thần tới chậm rãi xem xét, sau đó khi nhìn tới mắt nàng đã có phần lạnh thấu xương, không hiểu sao nàng bỗng cảm thấy hơi hoảng hốt. Nhưng nàng không thể lộ biểu cảm hoảng sợ trước mặt Mạc Yên Nhiên, nàng chỉ nở nụ cười hỏi, "Hôm nay muội muội tới đây có chuyện gì?"
Ánh mắt Mạc Yên Nhiên lãnh đạm tới cực điểm, lạnh nhạt hơn bất cứ lúc nào hết, nàng không chút khách khí, "Đừng gọi ta là muội muội." Ánh mắt nghiêm túc đánh giá Mạc Bình U một lúc lâu sau, giọng nói đột nhiên bén nhọn hơn, "Là ngươi phải không, tất cả là tại ngươi."
Bạn thấy sao?