Chương 88: 88
Khi Mạc Yên Nhiên nhìn thấy cô công chúa trong truyền thuyết kia thì nàng ta đã được Thẩm Sơ Hàn phong làm Chiêu Dung, sáng ngày hôm sau khi đi thỉnh an Hoàng Hậu coi như chính thức đối mặt.
Tâm trạng của Mạc Yên Nhiên không khó chịu như người ngoài suy đoán. Tối qua, sau khi Thẩm Sơ Hàn bận rộn xong chuyện trên triều, lần đầu tiên bước chân vào hậu cung vẫn đến cung Trường Tín của nàng, hơn nữa còn cẩn thận phân tích cho nàng công chúa này là thế nào, ý nghĩa tồn tại ra sao, cái nhìn của hắn đối với nàng ta là thế nào. Cuối cùng câu kết luận là, nàng thích thì để, không thích thì đánh đổ, hiện giờ nàng ta đã không còn là công chúa nữa, là Chiêu Dung ở chỗ chúng ta, có lý nào lại bắt nàng phải nhường nhịn.
Vì thế, khi nàng ta tiến lên hành lễ, Mạc Yên Nhiên ngồi nghiêm chỉnh nhận lễ. Chiêu Dung kia tính tình rất hoạt bát, nói tên mình là Lãng Nguyệt, nói là khi nàng ta chào đời ánh trăng cực sáng cực tròn nên phụ thân nàng ta đã đặt cái tên đó. Còn nói ở trên thảo nguyên, nàng ta giống như ánh trăng. Nàng ta vốn nhỏ tuổi, lời này nếu nói với trưởng bối hoặc nam nhân ái mộ nàng ta thì bọn họ sẽ cảm thấy đáng yêu, cảm thấy nàng ta nhỏ tuổi tính tình ngay thẳng.
Có điều, bây giờ nàng ta đang đối mặt với một phòng toàn những phụ nữ muốn cướp đàn ông với nàng ta, vì thế lời nói này như đá chìm xuống đáy biển, không một chút phản ứng. Nàng ta cũng không vội, hành lễ xong ngồi xuống, đôi mắt to bắt đầu lúng liếng đảo khắp nơi. Liếc một vòng liền nhìn thấy Mạc Yên Nhiên. Giọng nói của nàng ta không nhỏ, hướng về phía Hoàng Hậu nói, "Hoàng Hậu nương nương, đây là Di Phi nương nương phải không? Từ khi chưa vào cung ta đã nghe nói không ít chuyện về vị nương nương này, rất ngưỡng mộ nàng."
Không biết nàng ta cố ý hay cái đầu dùng để trang trí, ở trước mặt Hoàng Hậu mà dám tỏ ra ngưỡng mộ phi tử khác, nếu không phải Hoàng Hậu không giống người thường thì nhất định đã bị nàng ta châm ngòi ly gián. Nhưng đôi mắt nàng ta lại cực trong trẻo, trên mặt cũng mang chút ý cười, không chỗ nào khiến người ta cảm thấy nàng ta đang châm ngòi, chỉ cảm thấy nữ tử ngoại phiên nói chuyện không biết đưa đẩy.
Hoàng Hậu đương nhiên không nghĩ vậy, nàng liếc nhìn nàng ta một cái, nụ cười trên mặt vẫn đoan trang như trước, "Đây chính là Di Phi. Có điều nếu Lãng Chiêu Dung đã là phi tử của bệ hạ thì sau này không nên xưng ta, ngươi đã đứng hàng cửu tần, phải xưng thần thiếp mới hợp quy củ."
Nàng lè lưỡi, "Thần thiếp biết, tạ Hoàng Hậu nương nương dạy bảo." Nàng ta lại cười híp mắt, cẩn thận nhìn về phía Mạc Yên Nhiên giống như cực kỳ ngưỡng mộ nàng, ngay sau đó mở miệng nói, "Thần thiếp có một việc muốn cầu ân điển của Hoàng Hậu nương nương."
"Chuyện gì? Lãng Chiêu Dung nói nghe xem."
"Cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là thần thiếp nhìn Di Phi nương nương cảm thấy rất thân thiết, hy vọng nương nương có thể khai ân cho phép thần thiếp chuyển tới trong cung của Di Phi nương nương." Nàng ta ngừng một lát rồi nói tiếp, "Hình như gọi là cung Trường Tín, thần thiếp đã nghe nói về cung điện kia, nếu đứng trên lầu hai ngắm phong cảnh hẳn là rất đẹp."
Lúc này, cung Vĩnh Khang yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi trên đất. Lãng Chiêu Dung kia còn không hề nhận ra, vẫn cười rạng rỡ nhìn Hoàng Hậu, giọng nói của nàng ta tuy khiêm tốn lại trong trong ngoài ngoài làm như coi Mạc Yên Nhiên là một phi tử có thể tùy tiện bắt chẹt, làm như nếu nàng ta thích thì có thể bảo Mạc Yên Nhiên chuyển ra ngoài vậy.
Không biết nàng ta có biết cung Trường Tín kia là bệ hạ đặc biệt sửa cho Mạc Yên Nhiên hay không.
Hoàng Hậu cười cười, "Nguyệt Minh Điện không hợp ý Lãng Chiêu Dung hay sao mà tình nguyện ở trắc điện của một cung khác?
"Cũng không phải, chỉ vì hôm qua đi ngang qua cung Trường Tín, cảm thấy rất đẹp đẽ quý giá, có lẽ trắc điện cũng không kém chủ điện cung khác. Thần thiếp xa xứ, chỉ có thỉnh cầu nho nhỏ đó, hẳn nương nương sẽ đồng ý đúng không?"
Hoàng Hậu càng cười tươi hơn, "Bản cung thật sự không đồng ý nổi, chuyện liên quan tới cung điện của Di Phi ngươi cứ việc hỏi nàng, nếu nàng đồng ý đương nhiên bản cung sẽ dời cung cho ngươi."
Nàng ta còn chưa hỏi Mạc Yên Nhiên đã mở miệng, "Quả là thú vị, bây giờ ngay cả chó mèo cũng muốn chui vào cung Trường Tín của ta." Mạc Yên Nhiên cầm chắc chén trà trên tay, "Ngươi xa xứ? Không phải ngươi bị phụ huynh nhà ngươi vui vẻ phấn chấn đưa tới đây sao? Cho ngươi vị trí Chiêu Dung ngươi đã tưởng ngươi là phi tử bệ hạ thích? Còn muốn ở trong cung Trường Tín của ta?"
Nàng nhếch môi cười một cái, giọng nói thờ ơ giống như hoàn toàn không để nàng ta vào mắt, "Chờ ngươi trèo lên đầu ta, lấy được tâm ý của bệ hạ rồi hãy vênh váo tự đắc bảo ta chuyển ra ngoài. Ta không ở cùng với người khác."
Sắc mặt Lãng Chiêu Dung khó coi tới cực điểm, nàng ta không phục nói hai câu, "Thần thiếp tưởng các nương nương địa vị cao đều rất có quy củ, không ngờ cũng chẳng khác gì người từ phương xa tới như thần thiếp. Di Phi nương nương ở trong Vĩnh Khang Cung một câu ta, hai câu ta, còn ngay sau khi Hoàng Hậu vừa mới dạy bảo thần thiếp, có lẽ cũng chẳng để Hoàng Hậu vào mắt."
Mạc Yên Nhiên cười rộ lên, "Ta đang nói chuyện với ngươi, liên quan gì tới Hoàng Hậu nương nương? Thế nào? Ngươi không phục thấy ta nói chuyện tùy tiện phải không? Vừa rồi ta nói rồi đấy, chờ ngươi lấy được thánh tâm rồi hãy tới trước mặt ta nói những lời này." Nàng đứng lên xoay người thi lễ, "Nương nương, tiểu Chiêu Dung này bất kính với thần thiếp, mong nương nương làm chủ."
Hoàng Hậu thoải mái giống như vừa mới xem một vở kịch, "Nếu bất kính với ngươi thì do ngươi xử lý đi."
"Vậy phạt nàng ta quỳ bên ngoài Vĩnh Khang Cung hai canh giờ đi." Lãng Nguyệt còn muốn phản kháng, Mạc Yên Nhiên cau mày, dáng vẻ cực kỳ mất kiên nhẫn, "Nghe nói phụ huynh nhà ngươi còn chưa đi? Ngươi có thể nghĩ lại xem vì sao ngươi vào hậu cung này. Hôm nay ta chỉ phạt ngươi quỳ hai canh giờ, nếu ngươi có ý định phản kháng, không để ta vào mắt, ngày mai làm ầm ĩ tới trước mặt bệ hạ..." Nàng đột nhiên cười lạnh, "Bệ hạ còn chưa lâm hạnh ngươi phải không, nói không chừng sẽ đưa ngươi trở về đấy."
Bạn thấy sao?