Chương 86: 86
Mùa thu còn chưa qua Mạc Yên Nhiên lại nhận được một tin tức mà nàng cho rằng vô cùng không tốt, tin tức này còn do chính Thẩm Sơ Hàn nói với nàng. Khi nói đến nó hai người đang ăn cơm, Thẩm Sơ Hàn giống như lơ đãng thuận miệng nhắc tới.
Mạc Yên Nhiên nhíu mày: "Vì sao lại triều kiến vào mùa này? Không phải nên là mùa xuân sao?" Triều kiến cái gì, trước kia nàng xem không ít tiểu thuyết, phim truyền hình, thường thường trong lúc ngoại triều vào chầu gì đó đều sẽ đưa công chúa nọ, quận chúa kia tới để hòa thân. Vì là khách từ nước ngoài tới nên đãi ngộ rất khác biệt, nếu thật sự đưa tới một cô công chúa, nói không chừng sẽ ngồi lên địa vị cao, chỉ thế thôi thì tốt, tệ hơn nữa là người ta còn rất nhiệt tình.
Nàng nhìn Thẩm Sơ Hàn chằm chằm một lát rồi đột nhiên hỏi, "Lang quân thích nữ tử thế nào?"
Thẩm Sơ Hàn nhíu mày quay sang nhìn nàng, giống như đang đánh giá nàng, Mạc Yên Nhiên nghiêm mặt mặc hắn đánh giá, hắn nở nụ cười rồi nói, "À, thích người có hiểu biết, không hay giận dỗi, không hay nổi nóng, cho gì ăn nấy, mỗi ngày không gây đủ loại chuyện..."
Hắn còn chưa nói xong Mạc Yên Nhiên đã vội vàng ngắt lời, "Biết rồi, biết rồi, tóm lại lang quân thích người hoàn toàn ngược lại với ta đúng không." Nàng hừ một tiếng, "Dịu dàng săn sóc quá nhỉ, thì ra lang quân thích loại đó."
Thẩm Sơ Hàn bật cười, buông đũa xuống xoa lòng bàn tay nàng, dỗ nàng, "Không vui à? Trẫm đùa nàng thôi, còn hỏi trẫm thích nữ tử thế nào." Hắn hạ giọng thì thầm, "Bình thường nàng không soi gương hay sao mà hỏi chuyện này."
Mạc Yên Nhiên cũng biết hắn đang đùa mình, nay nghe hắn nói hai câu xuôi tai sẽ không giận nữa, trong lòng thoải mái nhưng biểu cảm vẫn nghiêm túc, tỏ vẻ không vui, "Hừ, ai biết lang quân nói được bao nhiêu phần thật bao nhiêu phần giả, chỉ biết nói ngọt dỗ ta."
Thẩm Sơ Hàn biết nàng không giận nữa liền vỗ tay nàng, "Xem nàng kìa, tính tình nóng nảy quá, trẫm chỉ tùy ý nói một câu cũng không vui, đúng là tổ tông. Mau ăn cơm, ăn cơm đi."
Mạc Yên Nhiên rút tay lại cầm đũa, khịt mũi nói, "Ta làm sao là tổ tông được, rõ ràng ta nhỏ hơn bệ hạ."
Thẩm Sơ Hàn lớn tuổi hơn nàng nhiều, ngày thường đã quen cẩn thận dỗ dành nàng, không chỉ vì thích nàng mà còn vì nàng nhỏ tuổi, hắn bao dung chút là đương nhiên, nhưng hắn không thích nghe nàng nói đến vấn đề tuổi tác. Trước kia không nghĩ đến, giờ lại thấy hận mình sinh ra quá sớm, bảo bối của hắn còn trẻ như vậy mà hắn thì đã đến tuổi nhi lập (khoảng 30 tuổi), nghĩ thôi đã thấy khó chịu.
Mạc Yên Nhiên không chú ý tới chuyện này, tuy nàng cúi đầu ăn cơm nhưng suy nghĩ thì đã bay tới chuyện triều kiến kia.
Trong lòng nàng không giấu được chuyện gì, một khi có việc luôn mang tới hỏi Hoàng Hậu nương nương. Nhưng hôm nay, khi tới gặp Hoàng Hậu thấy tinh thần, trạng thái của Hoàng Hậu thật sự rất tệ, nhất thời ném hết những chuyện muốn hỏi ra khỏi đầu, vội vàng tiến lên nắm tay Hoàng Hậu, "Ngươi thế nào rồi? Sắc mặt tệ vậy? Tối hôm qua ngủ không ngon sao? Có chuyện gì phiền lòng? Gọi Thái Y tới chưa?"
Hoàng Hậu nghe nàng liên thanh hỏi lại thấy buồn cười, đang định mở miệng thì Tập Hương cô cô ở bên cạnh đã giành trước, "Di Phi nương nương mau khuyên Hoàng Hậu nương nương đi, sáng sớm đã thế này rồi, chúng nô tỳ khuyên Hoàng Hậu nương nương tuyên Thái Y, nương nương lại nói không có gì đáng ngại."
Hoàng Hậu vẫy tay ngắt lời nàng ta, "Thân thể của ta chính ta biết, chỉ vì buổi tối không nghỉ ngơi tốt thôi, không cần mời Thái Y làm gì cho phiền toái."
Mạc Yên Nhiên không nghĩ vậy, nàng nhíu mày, "Chỉ sai người đi mời Thái Y một tiếng thôi, có gì phiền toái." Nàng quay đầu lại sai Thư Nhu, "Ngươi tự mình đi, dẫn Trần Cận đến đây, đừng chậm trễ."
Hoàng Hậu không ngăn được nàng đành mặc kệ, lại cho người lui xuống để nói chuyện với nàng, vỗ tay nàng nói, "Ngươi vẫn cứ chuyện bé xé ra to như thế, ta thật sự không sao, tối qua thật sự ngủ không ngon."
"Tối qua ngươi đi làm trộm hay sao mà ngủ không ngon? Ngươi ấy mà, không nhìn rõ chính mình trong gương đồng thế nào nên mới nói ta chuyện bé xé ra to. Sắc mặt ngươi nhìn kinh cực kỳ, chẳng trách đám Tập Hương cô cô đều chết khiếp."
Hoàng Hậu nắm tay nàng, giọng nói nhỏ gần như không thể nghe thấy, "Tối qua ta mơ thấy ta trở về."
"Trở về? Về đâu?" Nàng mới hỏi đã lập tức ngậm miệng, thân mình hơi run run, "Làm sao có thể đột nhiên mơ thấy trở về? Không phải đã lâu không mơ thấy..." Nàng hít sâu một hơi, "Còn báo trước chuyện gì không? Ngươi có nhìn rõ cái gì không?"
Nàng hỏi rất nhiều, Hoàng Hậu lại vẫn có vẻ không yên lòng, không để ý đáp lại một câu, "Ừ, thấy rõ, cờ đỏ này, nhà cao tầng này, xe cộ này, đều nhìn thấy rõ ràng." Lòng bàn tay nàng hơi toát mồ hôi, "Ta tới đây đã quá nhiều năm rồi, nay đột nhiên nhìn thấy rõ ràng... Ta thật sự..." Tiếng nói nàng hơi nghẹn lại, một lúc lâu sau mới khôi phục được, "Ngươi nói xem đây có phải điềm báo ta sẽ quay trở về không?"
Mạc Yên Nhiên hít sâu một hơi mới giữ vững thân mình, "Ngươi... muốn trở về à?"
Hoàng Hậu quay sang nhìn nàng, chậm rãi xoa mặt nàng, "Ta à... có thể trở về đương nhiên là tốt. Ta ở đây không có vướng bận gì, vương bận duy nhất chính là ngươi... Ta thấy hắn thật sự thích ngươi, hai năm qua hắn đối với ngươi không có chỗ nào đáng chê trách, ngay cả những người mới vào cũng không thể lấy được một ánh mắt của hắn."
Năm trước, phụ thân của Hạ Tĩnh Ngôn đã qua đời, lúc đó tinh thần nàng sa sút một thời gian dài. Mạc Yên Nhiên biết, Hạ Tĩnh Ngôn tới đây khi còn là một đứa trẻ sơ sinh, nàng lớn lên ở phủ Thừa Tướng, được phụ thân, mẫu thân nơi này làm bạn từ lúc bi bô tập nói đến tập tễnh bước đi, rồi lại biến thành một thục nữ yểu điệu. Chính vì vậy, dù nàng mang linh hồn hiện đại lại tiếp nhận phong kiến cổ đại, thậm chí quyết định gả cho Thái Tử.
Nàng không thích, nhưng vì trong lòng có mâu thuẫn nên vẫn đồng ý.
Ơn nuôi nấng, ơn dạy dỗ. Giờ nàng đã là Hạ Tĩnh Ngôn, ngày ấy nàng cũng nói với Mạc Yên Nhiên, nàng được nuôi lớn như tiểu thư khuê các, thứ nàng gánh vác không phải nàng muốn gì, có thể làm gì, mà nàng nên chịu trách nhiệm vì Hạ gia.
Bạn thấy sao?