Chương 84: 84
Nắng gắt cuối thu vừa tắt Mạc Yên Nhiên liền ồn ào muốn tới bãi săn, Thẩm Sơ Hàn đang xếp một ván cờ cho chính mình, cầm một quyển sách dạy đánh cờ trên tay, không ngẩng đầu lên hỏi nàng, "Nàng không thông thạo cưỡi ngựa, cũng không thích hoạt động, ngay cả cung tên cũng không kéo nổi, nàng nói xem nàng nhiệt tình thế làm gì?"
Mạc Yên Nhiên ai nha một tiếng, chạy đến ngồi xuống vị trí đối diện hắn, "Ta chỉ muốn đi ra ngoài hít thở không khí thôi, ngày ngày ở cùng một chỗ lang quân không buồn, ta thì buồn sắp chết rồi, không phải năm nào cũng đi sao? Vì sao năm nay còn chưa lên kế hoạch? Hai ngày trước ta hỏi Hoàng Hậu nương nương, nương nương nói chàng chưa có lời gì cả."
Thẩm Sơ Hàn tặc lưỡi một tiếng, cầm bàn tay nàng đặt trên bàn cờ ra, hạ xuống một quân, "Giờ giỏi nhỉ, công khai nghe ngóng hành trình của trẫm, không ai nói với nàng dò xét hành tung của Hoàng Đế là tội lớn à?"
Mạc Yên Nhiên cười hì hì, "Vậy bệ hạ trị tội ta đi, đừng có nương tay."
Thẩm Sơ Hàn không có cách nào với nàng, cốc đầu nàng một cái, ném quyển sách lên bàn cờ, "Không lâu nữa sẽ đi, chỉ tại nàng quá nóng ruột thôi."
Mạc Yên Nhiên bắt lấy tay hắn, "Ta thật sự nóng ruột, năm nay ngay cả nghỉ hè cũng không ra ngoài, mặc dù trong phòng ta cũng không nóng lắm nhưng vẫn thấy là lạ, đương nhiên ta phải sợ ngay cả thu săn chàng cũng không đi rồi."
Thẩm Sơ Hàn rút tay về, "Đi, sẽ đi, đừng vội, tiểu yêu tinh phiền toái."
Sau nhiều lần thúc giục của Mạc Yên Nhiên, thu săn đến nhanh hơn nàng nghĩ, Hoàng Hậu còn đặc biệt tìm nàng tới hỏi muốn dẫn ai đi cùng. Mạc Yên Nhiên trước nay thích náo nhiệt, lập tức cười híp mắt gật đầu, "Đều đi, đều đi đi, nhiều người mới vui chứ."
Hoàng Hậu hừ một tiếng, "Các ngươi ra ngoài đi chơi, ta còn phải ở trong cung đây này."
Mạc Yên Nhiên a một tiếng, "Ngươi cũng đi không được sao? Mỗi ngày ở trong hoàng cung còn gì thú vị nữa. Ngươi còn không thích tới ngự hoa viên chơi đùa, làm sao chịu nổi, nhàm chán quá."
"Ngươi tưởng ta là ngươi à." Hoàng Hậu phất tay áo, ngồi thẳng lưng, "Ta đây là tiểu thư khuê các, từ nhỏ đã được nuôi lớn như tiểu thư đại gia, có gì không chịu nổi, ngồi lâu chẳng phải thành quen hay sao."
"Hơn nữa." Nàng phất tay, "Khi ở Đông Cung ta đã đi nhiều rồi, quá nhiều lần cũng không còn gì thú vị, chỉ có ngươi mới đi vài lần nên còn thấy mới mẻ, ta chỉ cảm thấy xe ngựa lung lay một đường làm ta rất khó chịu."
Mạc Yên Nhiên vỗ tay nàng, "Đã biêt, đã biết, ngươi không đi thì không đi, sao lại cười nhạo sở thích của ta, dù sao ta cũng không chịu được ngồi không, phải đi ra ngoài thả lỏng mới được."
"Vậy chính ngươi phải cẩn thận một chút, ở bên ngoài không giống trong cung, người ngươi muốn giữ phải giữ cho chắc."
"Đương nhiên, ta sẽ chú ý, để ta xem còn ai chưa hết hy vọng muốn tranh giành tình cảm, đến lúc đó..." Tay nàng chậm rãi siết thành đấm, âm trầm cười hai tiếng, "Sẽ xảy ra chuyện đấy, Hoàng Hậu nương nương."
Chuyện này, đương nhiên sẽ có người làm. Mạc Yên Nhiên nói là sẽ chú ý, nhưng dù sao nàng cũng không biết cưỡi ngựa, lại không có hứng thú gì với loại vận động này, bị xe ngựa lắc lư nàng càng không có sức đi chơi, ngồi phịch tại chỗ nhìn phong cảnh bên ngoài.
Nhưng luôn có người tinh thần tốt hơn nàng nhiều, ví dụ như Lục Thanh Vu và một vài người trẻ tuổi khác. Mạc Yên Nhiên không hiểu nối, Lục Thanh Vu và Mạc Bình U am hiểu cưỡi ngựa thì không nói làm gì, dù sao người nhà người ta cũng là tướng quân, còn đám nữ nhi quan văn các ngươi sao cũng cưỡi ngựa lợi hại vậy? Thật sự không hiểu nổi con gái nhà người ta.
Lục Thanh Vu cưỡi ngựa hai vòng, tự mình bắn hai con thỏ, ba con gà rừng rồi nhàn nhã cưỡi ngựa đi xung quanh, bên cạnh nàng không có ai, chạy một vòng khiến nàng nhớ tới ngày đó đã gặp Thẩm Sơ Hàn thế nào.
Lúc đó cũng như thế này, một ngày trước bệ hạ vừa mới ra vẻ ân ái với Mạc Yên Nhiên khi đó còn là Tiệp Dư xong đã đụng phải nàng, bệ hạ mặc trang phục cưỡi ngựa, bên cạnh không có ai, chỉ một mình hắn thúc ngựa chạy về phía này, cung tên trên tay kéo căng, khi thả ra nhìn có vẻ lơ đãng lại cực kỳ chuẩn xác. Nàng ngây ngẩn cả người, ngay cả khi hắn tới bên cạnh nàng, khoảng cách thật sự gần nàng còn chưa nhận ra, nhất thời chỉ biết nhìn theo hắn.
Nàng được gọi tới, người truyền lời nói, "Bệ hạ thấy vị tiểu chủ này săn được không ít con mồi nên đặc biệt truyền tới hỏi chuyện."
Nàng vội vàng đáp lại, cưỡi ngựa tới, đền gần cũng quên phải hành lễ.
Bệ hạ cười thản nhiên, mặc trang phục màu xanh ngồi trên ngựa hỏi nàng, "Ngươi là nữ nhi nhà ai? Trước giờ vì sao trẫm chưa từng gặp ngươi?"
Lúc này nàng mới tỉnh lại, vội vàng xuống ngựa định hành lễ lại nghe bệ hạ nói, "Không cần hành lễ, cứ vậy nói đi, ở bãi săn không giống với trong cung, không cần nhiều quy củ như thế."
Nàng mới đáp, "Phụ thân của thiếp tỳ là Lục Viễn Thư."
Bạn thấy sao?