Chương 70: 70
Khi Mạc Yên Nhiên đi vào Thẩm Sơ Hàn đã uống thuốc, có vẻ đã khá hơn một chút, dáng vẻ mặt đỏ tim đập nhanh vừa rồi cũng giảm bớt. Nang chau mày đi tới ngồi bên cạnh hắn, "Vừa dặn dò Ngự Thiện Phòng tối nay chuẩn bị mấy món thanh nhiệt, gần đây lang quân dường như hơi nóng, dùng bữa xong phải uống một chén trà khổ đinh mới được."
Nghe nàng ở bên liên miên không ngừng, biểu cảm của hắn cũng tốt lên không ít, vỗ tay nàng nói, "Việc này nàng quyết định là được."
Sau đó thấy nàng cứ luôn nhìn mình, ánh mắt còn có gì không hiểu nữa, hắn cười cười xoa mặt nàng, "Trẫm không sao, đã dùng dược rồi, phương thuốc của Trần Cận nàng còn không tin sao? Đúng rồi, nghe nói gần đây nàng chỉ gọi hắn tới thỉnh mạch? Làm sao thế, Hứa Nam Phong kia không tốt à?"
Nàng nghe hắn nhắc đến Hứa Nam Phong trái tim nảy lên một cái, dùng khăn lau lòng bàn tay rồi mới đáp, "Hứa tiên sinh rất giỏi, có điều thân thể ta đã điều dưỡng gần tốt rồi, người ta dù sao cũng không phải Thái Y, thường xuyên gọi vào cung sẽ khiến người ta nói ra nói vào. Thân thể ta cũng chỉ được như vậy, Trần Cận không tệ, ngày đó vốn là hắn điều trị thân thể ta, cho nên tin tưởng hắn một chút."
Hắn gật đầu, "Vốn có Chu Thừa Ân am hiểu phụ khoa nên bảo hắn chăm sóc nàng trẫm yên tâm hơn, nhưng nay nàng đã tin tưởng Trần Cận thì có lẽ hắn cũng không tệ, dù sao chỉ cần nàng thích là được."
Nàng ừ một tiếng, vừa lúc Thư Nhu tiến vào hỏi có bày cơm hay không, nàng gật đầu kéo Thẩm Sơ Hàn tới bàn ăn. Trong lúc ăn cơm không nhắc đến dáng vẻ thất thường vừa rồi của Thẩm Sơ Hàn.
Tuy hắn không nhắc đến nhưng buổi tối, biểu hiện trên giường vẫn khác với bình thường. Hắn luôn nghĩ đến thân thể nàng, đêm nay lại đỏ cả mắt cũng không dừng lại. Mạc Yên Nhiên đã khóc lạc cả giọng, tay nửa có nửa không đặt lên cổ hắn, thỉnh thoảng còn dùng sức bấm vào cần cổ hắn, đổi lấy hắn càng dùng sức va chạm.
Nụ hôn của hắn dừng bên tai nàng, tiếng nói mang theo thở dốc mãnh liệt bay vào tai nàng, "Khanh Khanh, Khanh Khanh, nàng có thích không, nàng có thích không?"
Nàng đã sớm mất hết sức lực, nay một chút sức lực phản ứng hắn cũng không có, chỉ hừ một tiếng. Hắn giống như chiếm được đáp án, động tác càng kịch liệt hơn. Giường lay động đến tận nửa đêm, cung nữ gác bên ngoài nghe mà mặt đỏ tai hồng. Hoàng Thượng đã gọi nước hai, ba lần mà còn chưa nghỉ, có thể thấy thánh sủng của Di Tần nương nương này ngày một nhiều.
Cái giá của được thánh sủng chính là ngày hôm sau Mạc Yên Nhiên thật sự không xuống được giường, nàng thức dậy sớm, khi Thẩm Sơ Hàn xuống giường vào triều nàng đã tỉnh, thấy dáng vẻ hắn sảng khoái tỉnh táo liền giận cực, muốn ngồi dậy ném cái gối cũng hoàn toàn không có sức lực. Thẩm Sơ Hàn chú ý tới nàng đã dậy ngược lại tủm tỉm cười đi tới hôn lên khóe mắt nàng. Nàng nằm, trong mắt đầy cơn tức, nghe tiếng cười của hắn truyền đến, "Nàng ngủ thêm lát nữa đi, còn sớm đấy."
Nàng khẽ cắn môi, dùng lực đẩy hắn, "Đi mau, đi mau." Hắn lớn tiếng cười, cất bước ra ngoài, trước khi đi còn sai người tới Vĩnh Khang Cung xin nghỉ với Hoàng Hậu, nói hôm nay Di Tần không đến.
Mạc Yên Nhiên tự nhiên vui vẻ được thoải mái, nàng ngã xuống lần nữa, trước đó còn dặn dò Thư Nhu một câu, "Hôm nay có chuyện đứng đắn, ngươi nhớ phải gọi ta, nhất định đừng để lỡ canh giờ." Thư Nhu đương nhiên biết phải làm cái gì, nàng ta khom người đáp lời, giúp Mạc Yên Nhiên khép góc chăn lại thấy chủ tử trong chăn đã ngủ say.
Nàng ta lắc đầu, nhẹ nhàng lui ra ngoài, ý bảo người chờ bên ngoài đừng phát ra tiếng động, bản thân thì chờ ở gian ngoài.
Khi Mạc yên Nhiên bị đánh thức thì đã gần tới giờ cơm trưa, nàng ngủ mơ màng, được Thư Nhu lắc tỉnh, nàng híp mắt thật lâu mới hoàn hồn, "Giờ nào rồi?"
Thư Nhu vừa hầu hạ nàng xuống giường vừa nhẹ giọng đáp, "Bệ hạ đã sai người tới nói cơm trưa không tới, dặn chủ tử nhớ dùng cơm trưa, đừng ngủ quá giờ."
Mạc Yên Nhiên gật đầu, rửa mặt bằng nước lạnh xong tỉnh táo hơn không ít, nàng ngồi trước gương trang điểm, xuyên qua mặt gương mờ nhạt nhìn chính mình, trên xương quai xanh còn loáng thoáng hai dấu hôn. Nàng nở nụ cười, đứng lên giơ tay, "Hôm nay bản cung muốn mặc áo cánh."
Thanh Thiển ơ một tiếng, lại hỏi, "Chủ tử, hôm nay mặc áo cánh có phải không thích hợp không?"
Ánh mắt nàng ta như có như không liếc qua vị trí xương quai xanh, Mạc yên Nhiên chọc chọc trán nàng, "Ta nói thì ngươi cứ làm là được, ai dạy ngươi nghi ngờ lời chủ tử thế hả."
Thanh Thiển le lưỡi à một tiếng, chạy tới phía sau chọn quần áo, quay sang hỏi, "Chủ tử, bộ màu xanh nhạt được không?"
"Không, ta muốn bộ màu hồng đào."
Thanh Thiển lập tức đi lấy, hầu hạ nàng mặc quần áo còn hỏi, "Vừa rồi Sơ Ảnh đi truyền lệnh, chủ tử có dùng ngay không ạ?"
"Ừ, buổi chiều còn có việc nữa." Nàng vỗ vỗ mặt Thanh Thiển, "Bằng không ngươi nghĩ vì sao hôm nay chủ tử nhà ngươi phô trương như thế, đương nhiên là đi diễu võ dương oai rồi."
Giữa trưa Mạc Yên Nhiên ăn rất nhiều, dùng lời nói của nàng mà nói thì là, "Phải đi làm đại sự, không ăn no sợ không có hơi."
Sau đó ngựa không ngừng vó tới Vong Ưu Cung lại bị người ngăn cản, Mạc Yên Nhiên cười rộ lên, hôm nay nàng trang điểm kỹ càng, giờ phút này tươi đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng, chưa nói đến đám thị vệ đang cạnh giữ bên ngoài, "Nương nương thứ tội, thật sự là mệnh lệnh từ bên trên, thuộc hạ không dám vi phạm."
Mạc Yên Nhiên à một tiếng, nhìn thoáng qua Thư Nhu, Thư Nhu lập tức quát lớn, "Thứ không có mắt từ nơi nào đến, ngay cả Vị Ương Cung cũng không dám dễ dàng ngăn cản nương nương chúng ta, ngươi bây giờ là đại bất kính, có muốn chúng ta bẩm báo bệ hạ trị tội ngươi không."
Bạn thấy sao?