🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 69: 69

  Mạc Yên Nhiên bừng tỉnh, nàng đè lên trái tim thở mạnh hai lần, Thẩm Sơ Hàn cũng bị nàng đánh thức, thấy nàng ngồi dậy cũng xoay người ngồi dậy, ôm nàng vào lòng, "Làm sao vậy, Khanh Khanh, gặp ác mộng à?" Mạc Yên Nhiên tựa trong lòng hắn, nhắm chặt mắt, kia rõ ràng không phải những lời Hứa Nam Phong sẽ nói.

"Không phải."

Thẩm Sơ Hàn sờ lưng nàng, tặc lưỡi một tiếng, "Cả người đổ mồ hôi rồi, có muốn đi tắm không?"

Nàng hơi lười, lại là đêm khuya nên không muốn gây phiền hà liền lắc đầu, "Không cần, tắm xong ta lại không ngủ được, cứ vậy đi." Một lần nữa nằm xuống lại không cách nào ngủ được, nghĩ tới sáng sớm Thẩm Sơ Hàn phải vào triều không đành lăn qua lộn lại, cứng nhắc nằm đó, con mắt mở trừng trừng nhìn thẳng lên đỉnh màn giống như muốn nhìn xuyên qua đỉnh màn.

Thẩm Sơ Hàn còn chưa ngủ say, lúc này tay vươn tới nhẹ nhàng nắm tay nàng, trong đêm tối tiếng hắn vang lên ngay bên tai có vẻ đặc biệt rõ ràng, "Khanh Khanh, nếu nàng có chuyện gì có thể nói với trẫm, đừng đè dưới đáy lòng."

Nàng ừ một tiếng, "Ta chỉ... có chút không nhận rõ bản thân thôi. Có phần mê mang, không biết chuyện mình làm có đúng hay không."

Hắn cười khẽ một tiếng, ôm nàng vào lòng, giọng nói vang lên ngay trên đỉnh đầu nàng tiến thẳng vào lòng nàng không chút cản trở, "Chuyện này lúc trước nàng do dự, bàng hoàng, mất khống chế, rối rắm rất lâu mới hạ quyết định?"

Nàng lắc đầu, "Ta làm việc thường quyết định rất nhanh, không có cảm xúc do dự, chỉ là ta đột nhiên nghĩ, có lẽ chuyện lúc trước không giống như ta nghĩ, ta hạ quyết định nhanh như vậy thật ra đều do ta tự cho là đúng thì sao."

Thẩm Sơ Hàn xoa đầu nàng, "Mặc dù trẫm không biết chuyện nàng nói là chuyện gì, nhưng điều duy nhất trẫm có thể nói cho nàng là, Khanh Khanh, con người luôn hướng về phía trước, mặc dù chuyện bây giờ nàng làm, rất nhiều năm sau có lẽ nàng sẽ vì nó mà khó chịu lần nữa, cảm thấy giờ phút này không nên làm chuyện đó, nhưng khi đó nàng có thể thay đổi được gì." Hắn khe khẽ thở dài, "Cho nên, không cần lo lắng nhiều như thế, cho dù nàng bối rối, hối hận, nhưng có gì quan trọng đâu, quan trọng là hiện tại, và cả tương lai."

Mạc Yên Nhiên lẳng lặng nghe, đột nhiên nắm tay hắn, "Tương lai của ta sẽ có lang quân chứ?"

Dường như hắn lại cười, nắm ngược lại tay nàng càng chặt, "Đương nhiên sẽ có."

"Sẽ luôn có chứ?"

"Sẽ luôn có."

Mạc Yên Nhiên chọn một ngày đi tìm Phong Giáng Bạch, vốn không ai có thể bước vào Vong Ưu Cung, nhưng nàng là Mạc Yên Nhiên đương nhiên có thể đi vào. Phong Giáng Bạch ăn mặc chỉnh tề ngồi ở ghế trên nhìn nàng bước vào, trên danh nghĩa bọn họ cùng cấp nên nàng ta không định đứng lên. Mạc Yên Nhiên cũng không so đo chuyện này, ngược lại còn tự tại ngồi xuống vị trí thứ nhất, uống một ngụm trà.

"Hôm nay Di Tần đến đây hẳn không phải chỉ muốn uống trà trong cung của ta chứ."

Mạc Yên Nhiên nâng cốc trà với nàng ta, "Mặc dù không phải chỉ muốn uống trà nhưng lại phát hiện trà trong Vong Ưu Cung vẫn là đồ tiến cống khiến ta có phần giật mình."

Phong Giáng Bạch cúi đầu không để người khác nhìn rõ biểu cảm, "Chỗ Di Tần trước nay không thiếu những loại trà này, có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi."

"Ta chỉ muốn tới hỏi Phong Tần về chuyện Đại hoàng tử thôi." Nàng nghiêng đầu nhìn nàng ta, "Chuyện này mặc dù không do ta quản nhưng dù sao cũng nên đề phòng một chút, không biết Phong Tần có bằng lòng kể cho biết chi tiết hay không?"

Phong Giáng Bạch cười lạnh, "Da mặt của Di Tần đúng là dày, ngươi thật sự cảm thấy ta sa chân đến bước này chỉ vì thủ đoạn thấp kém của Mạc Chỉ Vi thôi sao? Còn không nhờ phúc của ngươi, Di Tần ngươi đúng là đầy tay kế sách tốt, ngay cả đứa con của mình cũng bồi vào được."

Mạc Yên Nhiên xoa bụng mình, sắc mặt Phong Giáng Bạch có chút kém, Mạc Yên Nhiên đã gặp nàng ta rất nhiều lần, lần nào nàng ta cũng không thèm để ý biểu cảm, mặt mày vốn nhạt nhẽo lại không thích tô son phấn, nhưng vì là sủng phi nên khí thế không thể đánh đồng với người thường. Nhưng lần này, nàng ta bôi không ít phấn, thậm chí hai gò má còn tô son. Sủng phi ngày nào, nay đã sa sút đến nước này.

"Đứa con của ta?" Nàng khẽ hừ một tiếng, "Phong Tần đã không còn là Thục Phi, có những lời chỉ cần nghĩ trong lòng là được."

Nàng đứng lên, "Vốn có không ít lời muốn nói với Phong Tần, nhưng nhìn ngươi không có điểm nào muốn trò chuyện với ta. Cũng được."

Nàng lập tức đi ra lại nghe Phong Giáng Bạch mở miệng lần nữa, "Ngươi có biết ai làm hại đứa bé của ngươi không? Ngươi không so đo chỉ vì ngươi cảm thấy đẩy ngã ta quan trọng hơn?"

"Đẩy ngã ngươi?" Mạc Yên Nhiên hơi nghiêng đầu, "Không, Phong Tần nương nương, ngươi không quan trọng như là ta tưởng, cũng dễ đẩy ngã hơn là ta tưởng. Về phần ai hại đứa bé của ta..." Nàng bước ra ngoài một lần nữa, "Chuyện này không phiền nương nương quan tâm, tự ta có biện pháp thăm dò rõ ràng rồi đi tìm nàng ta lấy lại thứ ta muốn."

Phong Giáng Bạch lại cất cao giọng, "Mạc Yên Nhiên, ngươi đừng tưởng ta sẽ bị đánh bại như thế, nếu ta muốn, có thể cướp bệ hạ lại rất nhanh."

Mạc Yên Nhiên nở nụ cười, bước chân không ngừng chút nào, "Vậy ta đây mỏi mắt mong chờ, hy vọng Phong Tần có thể cho ta một sự ngạc nhiên ngoài ý muốn."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...