Chương 66: 66
Mạc Bình U thật sự nghĩ biện pháp khác, nhưng lại ngốc đến mức đưa mình tới trước mặt Thẩm Sơ Hàn, lấy danh nghĩa quan tâm bệ hạ, ngay buổi trưa cũng mặc mặt trời chói chang, tự mình tới Cần Chính Điện.
Dù sao nàng vẫn là Hiền Phi, Thẩm Sơ Hàn tự nhiên sẽ không từ chối gặp nàng. Có điều hắn không bằng lòng chuyện vừa xảy ra trên triều nàng đã vội vàng chạy tới, tin tức quả là linh thông, vì thế hắn để nàng chờ bên ngoài một khắc. Tuy chỉ một khắc nhưng mặt trời buổi chiều cực độc, trán nàng toát ra không ít mồ hôi, không ngừng dùng khăn lau nên không tránh được lau mất một ít trang điểm, trong lòng không khỏi ảo não.
Nàng tự mình xách hộp thức ăn vào Cần Chính Điện, Thẩm Sơ Hàn còn vùi đầu xem tấu chương, nghe thấy tiếng động ngẩng đầu nhìn nàng một cái, "Hiền Phi đến có chuyện gì?"
Nàng nhún gối, "Thần thiếp nhớ mong bệ hạ, dù còn chưa đến thời tiết nắng gắt nhưng đã rất nóng rồi, muốn đưa một vài thứ giải nhiệt tới cho bệ hạ dùng." Nàng lấy một bát canh ra nhẹ nhàng đặt trong tay Thẩm Sơ Hàn rồi vội vàng lùi lại cách bàn vài bước, làm ra vẻ không mất quy củ nửa phần.
Thẩm Sơ Hàn nở nụ cười, ngừng bút cúi đầu nhìn bát canh kia, vươn tay mở nắp, thấy bên trong là canh tuyết lê bách hợp, hắn nhíu mày, không ăn mà dựa vào ghế nhìn Mạc Bình U.
Mạc Bình U thấy hắn hiểu ý nhìn nàng, nàng cắn môi nói, "Thần thiếp nghe nói phụ thân của thần thiếp..." Nàng hơi ngừng, dường như biết được hậu cung không thể can thiệp quá nhiều vào chuyện trên triều, vì thế thay đổi chủ đề, "Cả nhà thần thiếp nguyện trung thành với bệ hạ, chỉ trung thành với bệ hạ, xin bệ hạ đừng nghe lời tiểu nhân gièm pha, nghi ngờ trung thần, mong bệ hạ điều tra rõ chân tướng, rửa sạch oan khuất cho gia phụ..."
Thẩm Sơ Hàn nở nụ cười, hắn dùng ngón tay gõ mặt bàn, "Hiền Phi nói chuyện thật thú vị, ngươi nói xem, nếu trẫm tra ra không hề oan uổng Mạc tướng quân thì ngươi có bằng lòng trả giá cho lời nói hôm nay không?"
Mạc Bình U sửng sốt, "Làm sao có thể không oan uổng..."
"Trẫm đang giả thiết, Hiền Phi không dám à?" Hắn còn định nói gì nữa thì Ninh An cất bước tiến vào, hắn không giận mà nhướng mày, "Chuyện gì?"
Ninh An hành lễ đáp, "Bẩm bệ hạ, Di Tần nương nương đến, đang chờ ở ngoài điện, nghe nói Hiền Phi nương nương đã ở đây liền nói chờ bên ngoài, nô tài cảm thấy nên vào xin chỉ thị của bệ hạ."
Thẩm Sơ Hàn ừ một tiếng, Mạc Bình U lơ đãng ngẩng đầu nhìn hắn, thấy biểu cảm của hắn không lạnh như băng, ngay giữa mùa hè có thể đóng băng chết người như vừa rồi, chậm rãi ôn hòa hơn nhiều, ngay cả ngữ khí cũng nhẹ nhàng hơn không ít, "Hồ đồ, bên ngoài đang nắng gắt, còn không mau bảo nàng vào trong."
Nàng nhắm chặt mắt, cũng đúng, một khắc kia người chờ bên ngoài là nàng, hắn đương nhiên cảm thấy chớp mắt là qua. Nhưng đổi thành Mạc Yên Nhiên sẽ không giống, nàng ta là người trên đầu tim của hắn, một phút một giây đều không thể trì hoãn.
Mạc Yên Nhiên không phải vô tình đụng phải, nàng đuổi theo Mạc Bình U đến đây. Làm một sủng phi nàng luôn cảm thấy Cần Chính Điện và Vị Ương Cung không có người của nàng là rất kỳ quái, cho nên nàng cắm người vào, tuy chỉ vẩy nước quét sân bên ngoài không tới gần nội điện, nhưng xảy ra dưới mắt Ninh An làm gì có chuyện hắn không biết. Hắn không tiện nói thẳng, nhắc tới một lần trước mặt Thẩm Sơ Hàn, Vị Ương Cung và Cần Chính Điện vốn chỉ có người của Thẩm Sơ Hàn, nay đột nhiên cắm thêm một người của Mạc Yên Nhiên vào, hắn lại không cảm thấy không vui chút nào, chỉ hỏi, "Có tới gần nội điện không? Nếu không tới gần thì để lại đi."
Ngay cả Ninh An cũng cảm thấy kinh ngạc, xưa nay tìm hiểu hành tung Hoàng Đế là tội chết, chưa nói tới xếp người vào trong cung của Hoàng Đế một khi bị phát hiện nhất định không tha. Ninh An nghĩ, chuyện này bị bệ hạ biết, ân xá lớn nhất chính là sai hắn âm thầm giải quyết người kia, hoặc sẽ tự mình tới chỗ Di Tần nhắc nhở đôi câu, không ngờ lại hoàn toàn theo ý Di Tần.
Bệ hạ như vậy đã đặt mình vào vị trí cực kỳ nguy hiểm, cố tình hắn còn không hề phát hiện, hoặc nên nói cho dù biết thì hiện giờ hắn cũng không muốn làm trái ý Di Tần.
Đúng là điên tình rồi.
Vì thế Mạc Bình U vừa tới gần Cần Chính Điện đã có người tới thông báo cho nàng. Nàng cảm thấy rất buồn cười, vị đường tỷ tỷ này đúng là không sợ trời không sợ đất, chuyện này cũng dám đụng thẳng lên chịu chết, Thẩm Sơ Hàn chỉ cần nói một câu hậu cung không được tham dự chính sự thì nàng ta còn làm cái quỷ gì được, hơn nữa còn tới Cần Chính Điện vào đúng thời điểm này.
Cần Chính Điện là nơi nào, là nơi phi tử có thể tùy ý tới sao. Nói dễ nghe là quan tâm sức khỏe của bệ hạ, tới đưa đồ; nói khó nghe chính là nịnh hót mời sủng, cho dù trong cung không có người có thân phận như Thái Hậu nhưng Hoàng Hậu không phải ngồi không.
Nhưng vẫn còn một khả năng, có lẽ tâm trạng của Thẩm Sơ Hàn tốt, nghĩ giải quyết phụ thân người ta rồi thì nên bồi thường một chút cho con gái người ta. Nàng không muốn tình huống này phát sinh, cho nên vội vàng chạy tới, còn không quên mang đồ tới làm cớ.
Bạn thấy sao?