🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 65: 65

  "Mạc Yên Nhiên!"

"Lẽ nào ta nói gì sai?" Nàng buông tay Thư Nhu, vỗ gò má đã sưng đỏ của Mạc Bình U, "Tỷ tỷ bớt phiền chút đi, mấy ngàn mấy vạn suy nghĩ cho rằng ta không xứng với biểu ca cũng thu về đi, cho dù ta không xứng thì tỷ tỷ ngươi ngay cả nửa phần ta cũng không bằng."

Nàng cười khẩy một tiếng, chuyển sang vén váy thi lễ với Vương Quan Sinh, "Biểu ca, sống ở hôm nay không nói việc hôm qua, Mạc Yên Nhiên bây giờ đã không còn là Mạc Yên Nhiên lúc trước."

Dường như hắn hơi sửng sốt, tay giơ lên vén sợi tóc hơi buông xuống của nàng, không tiếp lời nàng, "Ta nghe nói muội cầu bệ hạ để A Hứa vào cung xem mạch cho muội." Không chờ nàng đáp hắn đã gật đầu, "Chỉ có hắn là rõ mạch tượng của muội nhất, như thế cũng tốt." Hắn cúi đầu ho một tiếng, "Nếu hai vị nương nương không còn chuyện gì, thần cáo lui trước."

Mạc Yên Nhiên ừ một tiếng, chính nàng lại nhấc chân đi trước để lại hai người bọn họ, nhưng câu nói cuối cùng của Vương Quan Sinh nàng vẫn nghe được rõ ràng, "Việc xấu kia không nói ra thì thật sự sẽ không có người biết à? Mạc Bình U, các ngươi có lỗi với Mạc Yên Nhiên thế nào có cần ta nhắc cho các ngươi biết không?"

Suy nghĩ chậm rãi trở về, thấy Thẩm Sơ Hàn không hề có ý thúc giục, nàng ừ một tiếng, "Lang quân thật lợi hại, làm sao đoán được?"

"Nay vị phân cao hơn nàng, còn khiến nàng nói sợ người ta tính kế nàng, trong số cửu tần không ai dám, người khác cũng sẽ không, chỉ có tỷ tỷ Hiền Phi nhà nàng."

Nàng cười rộ lên, "Đúng rồi, chính là Hiền Phi nương nương, ta đắc tội người ta rồi, lang quân phải che chở ta đấy."

Hắn vỗ vai nàng, "Nàng nói trước xem nàng đắc tội người ta thế nào trẫm mới suy nghĩ xem có che chở nàng không."

Đầu nàng còn vùi trong gáy hắn, hà hơi nhồn nhột, "Ta đánh Hiền Phi nương nương." Nàng ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn, cảm thấy hắn rất bao dung nhân nhượng mình, chuyện gì cũng che chở minh. Nếu đối với Phong Giáng Bạch hắn cũng như thế, thậm chí còn che chở nhiều năm, thì khó trách Phong Giáng Bạch sẽ trở nên ương ngạnh đến vậy. Ngay cả chính mình không phải cũng dần dần bị ảnh ưởng, dần dần không còn sợ gì nữa, không kiêng dè gì nữa hay sao.

Nàng cúi đầu, không biết làm sao đột nhiên chán ghét bản thân như vậy.

Thẩm Sơ Hàn lại cho rằng nàng sợ, "Nàng cũng có lúc sợ cơ đấy, nhưng trẫm không thể vì nàng yếu ớt một chút mà dễ dàng mặc kệ, dù sao nàng cũng phải giải thích rõ ràng đầu đuôi mới được."

Tâm trạng của Mạc Yên Nhiên lúc này cực kỳ tệ, hờn dỗi lầu bầu, "Còn lý do gì nữa, chỉ vì nhắc lại chuyện cũ thôi, nàng ta luôn cảm thấy ta vào cung là vì vinh hoa, đối với lang quân cũng chỉ là luồn cúi nịnh bợ." Nàng cười lạnh một tiếng, "Ta tự thấy mình không thiếu vinh hoa gì, chỉ có nàng ta lúc nào cũng nghĩ tới thay ta. Hiền Phi thì giỏi lắm à, mà dám nói những lời nhục nhã người khác. Nghe ý của nàng ta thì coi ta như nha đầu bò giường do cung nữ sinh ra gì đấy, ta ghê tởm vậy sao?"

Thẩm Sơ hàn thấy nàng như vậy càng cười lớn tiếng, vỗ đầu nàng nói, "Các nàng cũng thật buồn cười, không phải đường tỷ muội sao, vì sao không bằng cả người xa lạ thế?"

Mạc Yên Nhiên cười lạnh, những lời này phát ra từ đáy lòng nàng, "Đường tỷ muội? Lang quân không biết ta chán ghét họ Mạc của mình thế nào, ước gì không liên quan đến họ Mạc này một chút nào hết." Nàng dừng lại, biết bản thân có chút cực đoan nhưng vẫn nhìn vào mắt hắn chậm rãi nói tiếp, "Tuy ta chán ghét, tuy rất oán hận, nhưng chẳng còn cách nào."

Nàng vươn tay ra, trên cổ tay bóng loáng như ngọc hiện lên không ít mạch máu màu xanh, "Trong này, đều là máu Mạc gia."

Thẩm Sơ Hàn giữ cổ tay nàng, thực ra càng giống như bao trùm lên đỏ, cúi đầu hôn lên tay nàng một cái, "Sau này nơi này cũng có thể hòa vào máu Thẩm gia."

Mạc Yên Nhiên thật sự cảm thấy đây là lời nói cảm động nhất mà nàng từng nghe từ khi xuyên không tới đây, còn cảm động hơn những lời như ta yêu nàng, thích nàng rất nhiều, khóe mắt nàng tràn ra hai giọt nước mắt, dần dần ngày càng nhiều, đến khi cả gương mặt ướt đẫm.

Thẩm Sơ Hàn phát hiện nàng khóc, vội vàng ôm lấy mặt nàng, dùng ngón tay lau đi từng giọt nước mắt của nàng, luôn miệng dỗ nàng, "Ngoan, đừng khóc. Làm sao thế? Nơi nào không vui?"

Nàng nhào vào lòng hắn, ôm lấy eo hắn, cảm nhận được tay hắn đặt trên lưng nàng, nàng đột nhiên cảm thấy bi thương tột đỉnh, "Lang quân, ta sai rồi, ta sai rồi."

"Nàng sai chỗ nào đâu, đừng khóc, đừng khóc, ngoan, nàng không sai, nàng làm rất đúng." Hắn lại tâm can bảo bối dỗ một lát mới phát hiện nàng khóc chán đã ngủ.

Hắn không hiểu tâm tư của Mạc Yên Nhiên, nàng thật sự nghĩ nàng sai rồi.

Ta sai rồi, lang quân, nếu ta cũng để ý chàng như chàng để ý ta thì làm sao có thể khiến mình rơi vào nước đáng buồn thế này.

Mạc Yên Nhiên đã nhờ hắn xử lý chuyện này thì với tính cách của Thẩm Sơ Hàn, hắn sẽ không mặc kệ, hắn lập tức sai Ninh An ban thưởng cho Hiền Phi, nhưng việc này dù sao cũng là một chuyện mất mặt, không tiện gióng trống khua chiêng nên không nói rõ nguyên nhân.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...