🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 63: 63

  Mạc Yên Nhiên có chút giật mình khi nhận được tin Phong Giáng Bạch bị biếm đến tần vị, chỉ một đêm nàng ta đã từ vị trí tứ phi rớt xuống, thậm chí còn không có phong hào, nghĩa là thấp hơn nàng nửa cấp.

Nàng đang uống nước, nghe tin này suýt chút nữa sặc, bình tĩnh lại một lúc mới bắt tay Thư Nhu, "Nói thật không?"

"Sáng sớm đã chiêu cáo hậu cung." Thư Nhu thấp giọng hơn, "Chưa nói rõ vì sao, nô tỳ nghe nói chỉ vì ngự tiền vô trạng, bệ hạ tự mình hạ chỉ."

Mạc Yên Nhiên sờ cái cốc trong tay, ngự tiền vô trạng, lần này Thẩm Sơ Hàn hoàn toàn không mặc kệ Phong Giáng Bạch, xem ra Phong Giáng Bạch bị biếm không gì ngoài hai lý do, một là chuyện có liên quan tới Đức Phi, lý do còn lại chính là... nàng cúi đầu cười cười, chính là Phong Giáng Bạch thật sự như nàng dự đoán, không hề tranh cãi, thậm chí có khả năng còn thừa nhận.

Nàng nhớ tới lời Hoàng Hậu nói với nàng ngày ấy, "Ngươi đừng chỉ nhìn bề ngoài của nàng ta, nàng ta bị Hoàng Đế chiều hư rồi, mọi việc quá theo ý nàng ta còn bảo vệ cực tốt. Trước kia nàng ta không thế này, nhưng hiện nay trong mắt đã không chịu nổi một hạt cát, chưa nói đến nàng ta toàn tâm toàn ý cho rằng bệ hạ đối với mình mới là tình yêu chân chính. Nếu bệ hạ vì chuyện người khác mà tranh cãi với nàng ta, theo tính tình của nàng ta..." Hoàng Hậu vỗ tay nàng thở dài, "Ngươi hiểu ý ta chứ?"

Thấy nàng gật đầu Hoàng Hậu mới thở dài, "Ta vốn không đồng ý ngươi đối phó nàng ta, dù sao nàng ta cũng là một người đáng thương, nhưng mà..." Hoàng Hậu lắc đầu, "Dù sao ngươi muốn làm thì làm đi, cẩn thận một chút, đừng để bị nắm được nhược điểm là được."

Thật ra bị nắm nhược điểm cũng không sợ, Phong Giáng Bạch đã bị chiều hư, mặc dù nàng chưa nhìn thấy Phong Giáng Bạch lúc trước thế nào, chỉ thấy hiện nay nàng ta đã bị tương tư đơn phương đáng sợ che mờ mắt, hơn nữa ở trong mắt nàng ta tương tư này không phải đơn phương, đây mới là chuyện đáng sợ nhất.

Nàng cười cười, "Chuyện lớn thế này ta đương nhiên phải đi hỏi thăm Hoàng Hậu nương nương."

Thư Nhu đỡ nàng đứng lên, "Chủ tử còn chưa thể ra ngoài, buổi sáng còn không đi thỉnh an, nay đi gặp nương nương sợ là không ổn."

Bước chân Mạc Yên Nhiên dừng lại, tặc lưỡi hai cái thật mạnh, "Thế mới nói chuyện gì cũng có lợi có hại, bảo ta nằm trên giường một tháng thì có chuyện gì cũng qua hết rồi, làm gì còn náo nhiệt nào nữa. Thục Phi nương nương ăn trên ngồi trước ngã xuống Tần vị, chuyện này mà ta lại không thể tận mắt chứng kiến."

Nàng chống trán, "Ngươi không cần nói gì với ta, ta nhất định phải yên lặng một chút."

Thư Nhu giật giật khóe môi, "Một lúc trước Sơ Ảnh đã ra ngoài nghe ngóng tin tức, không lâu sau sẽ trở lại, đến lúc đó nương nương có thể nghe xem nàng kể thế nào."

Mạc Yên Nhiên không vui, "Sao lại bảo Sơ Ảnh đi, ngươi cũng biết tính cách nàng, một chuyện bảy tám phần thú vị, bị nàng kể lại liền giảm xuống còn ba bốn phần. Nên bảo Thanh Thiển đi..."

Khi đang nói Sơ Ảnh đã trở lại, nàng bước nhanh vào, "Nếu chủ tử không muốn nghe thì thôi."

Mạc Yên Nhiên lập tức ngồi thẳng, "A, Sơ Ảnh đã về, Thư Nhu mau mang trà với hạt dưa ra đây..."

Đây không phải nương nương cao quý xinh đẹp lạnh lùng của chúng ta, nói thật, mặt nghiêm túc.

"Nghe nói thỉnh an buổi sáng Phong Tần không đi, người của Vong Ưu Cung đến nói nương nương của bọn họ không khỏe, muốn xin nghỉ."

Thanh Thiển ở bên nói tiếp, "Cũng đúng, là người khác cũng sẽ không đi, trước sau kém nhiều đến vậy, nói không chừng phải ngồi ở dưới cửu tần, sự sỉ nhục này Phong Tần nương nương làm sao chịu."

Sơ Ảnh nhìn nàng ta một cái, không để ý tới nàng ta, tự mình kể tiếp, "Nhưng trong cung Vĩnh Khang rất náo nhiệt, không ít người muốn đạp lên Phong Tần một cái."

"Chỉ dám lén lút sau lưng nàng ta thôi, thật sự gặp mặt chắc không dám lộ ra nửa điểm, dù sao nàng ta không phải phi tử thất sủng bình thường, nàng ta ở phi vị nhiều năm, lại được sủng từ thời bệ hạ còn là Thái Tử, chỉ bằng chuyện này dù bị biếm cũng rất nhiều người không so được với nàng ta." Thư Nhu lắc đầu, tay tiếp tục bóp vai cho Mạc Yên Nhiên.

Mạc Yên Nhiên cũng gật đầu, "Nói có lý, nàng ta từng là Thục Phi, dù nay không phải cũng không thể phủ nhận chuyện nàng ta từng được sủng ái. Có điều..." Nàng cười cười, "Sơ Ảnh nói tiếp đi."

Sơ Ảnh gật đầu, "Nô tỳ đi ra hỏi thăm, nghe nói không ít nương nương, tiểu chủ tầm trưa đi thăm Phong Tần, nhưng Vong Ưu Cũng vẫn tường đồng vách sắt như trước, không vào được nửa bước, cũng không ai dám xông vào." Ngừng một lát, nàng ta hạ giọng một chút, "Vừa rồi mới có tin truyền đến, từ Vị Ương Cung, nói bệ hạ hạ chỉ cấm chân Phong Tần tại Vong Ưu Cung."

Bởi vậy, rõ ràng là cấm chân nhưng cũng hàm ý nói bệ hạ vẫn để ý nàng ta, cho dù biếm nàng ta cũng không cho người khác đi nhục mạ nàng ta, khiến nàng ta khó xử.

Bệ hạ, đối với nàng ta dù sao vẫn có lòng.

"Chủ tử..."

"Hử?" Nàng vung tay Thư Nhu ra, chống tay lên má, "Nếu bệ hạ quá mức vô tình vô nghĩa thì trận này đánh rất không thú vị."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...