🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 59: 59

  Không biết đợi bao lâu Hoàng Hậu mới đi ra, khóe mắt nàng hồng hồng, gần như nàng vừa đi ra Thẩm Sơ Hàn lập tức đứng lên, chờ nàng đi tới.

Nàng khom gối với hắn, ho khan một tiếng mới mở miệng, "Bệ hạ vào thăm Di Tần đi." Sau đó ngậm miệng không nói nữa, Thẩm Sơ Hàn tức khắc đi về phía trắc điện.

Hoàng Hậu chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt trầm xuống, "Thục Phi, chuyện xảy ra trong cung của ngươi, chính ngươi nói lại xem có chuyện gì đi."

Dường như Mạc Yên Nhiên đang ngủ, nàng yên tĩnh nằm đó, toàn thân được đắp kín, trong phòng cũng không nồng nặc mùi máu tươi như vừa rồi, Thái Y còn chờ ở đó, thấy Thẩm Sơ Hàn vào vội vàng hành lễ rồi giải thích, "Bệ hạ, vừa rồi vội vàng trị liệu cho Di Tần nương nương nên chưa kịp nói rõ ràng."

"Ừ, ngươi nói đi." Hắn đi tới ngồi xuống.

"Đứa bé còn quá ít ngày, mới chỉ là một túi máu còn chưa thành hình, vốn là lúc dễ gặp chuyện không may nhất, không biết làm sao nương nương lại dùng phải hoa hồng lưu thông máu, bụng bị va chạm mới..."

"Hoa hồng, va chạm..." Hắn nhắm chặt mắt, đè nén cảm xúc dưới đáy mắt, "Hiện nay Di Tần thế nào? Tỉnh lại có còn khó chịu hay không? Có kiêng kỵ gì khồng?"

Tiểu Thái Y kia lặng lẽ liếc nhìn hắn một cái, quả nhiên Di Tần rất được sủng ái, nay giả vờ sảy thai bệ hạ càng trăm ngàn lần cẩn thận, hắn cung kính đáp, "Thần đã viết phương thuốc, hiện nay nương nương có thể nghỉ ngơi một lát, tỉnh lại uống thuốc mà thần chuẩn bị hẳn sẽ không còn đau như trước." Những điều cần chú ý hắn cũng nói một lượt rồi mới chậm rãi lui xuống.

Đi tới cạnh cửa hắn lén liếc nhìn vào trong, thấy Hoàng Đế bệ hạ cúi đầu hôn lên trán Di Tần. Hắn rũ mắt xuống không nhìn nữa, cuống quýt lui ra ngoài.

Mạc Yên Nhiên ngủ rất lâu, khi nàng tỉnh lại thì trời đã tối đen, nàng mở to mắt nhìn phát hiện đã trở về phòng mình. Trong phòng mờ tối, chỉ đốt một ngọn nến nhỏ, nàng ho một tiếng, "Thư Nhu?" Giọng của nàng cực khàn, đang định ho khan hai tiếng thì thấy người vốn ngồi bên bàn đứng bật dậy đi về phía này, trong phòng quá tối nàng không thấy rõ nhưng vẫn biết hắn là ai, chờ hắn tới gần mới thấy hắn vẫn mặc bộ quần áo sáng nay, "Sao lang quân lại..."

"Có muốn uống nước không?" Dường như hắn không để ý vẻ tiều tụy của chính mình, ghé sát vào nhìn nàng, "Có còn đau không?"

Hiện nay nàng đang có tinh thần, bụng lại ấm, hẳn là đang ủ ấm bằng cái gì đó, nàng lắc đầu, "Uống nước." Hắn tự mình đi tới trước bàn rót nước cho nàng, đỡ nàng ngồi dậy cầm cốc cho nàng uống. Có vẻ nàng rất khát, uống liên tục vài cốc mới nói không uống nữa.

Hắn đỡ nàng ngồi vững, kê thêm gối sau lưng nàng, rõ ràng là chuyện chưa bao giờ làm mà hắn rất nhuần nhuyễn như đã làm cả nghìn lần. Hắn ngồi xuống trước mặt nàng, "Giờ cảm thấy thế nào?"

"Chỉ hơi đói, bụng thì không đau lắm."

Hắn vội vàng đứng lên đi ra ngoài, mở cửa dặn dò hai câu rồi lại đi vào, sau đó một đám người đi vào thắp đèn, hầu hạ nàng rửa tay rửa mặt. Thư Nhu bưng dược vào, Thẩm Sơ Hàn nhận lấy tự mình đút cho nàng, "Vẫn luôn giữ ấm chờ nàng tỉnh lại, thừa dịp còn nóng uống đi." Rồi dùng thìa đút cho nàng.

Nàng vâng một tiếng rồi cúi đầu uống thuốc, thấy quá đắng nên lắc đầu không muốn uống nữa, nhưng Thẩm Sơ Hàn rất kiên quyết, "Nhất định phải uống, nếu không sau đó sẽ không thoải mái, ngoan, chỉ một bát thuốc, uống hết là được rồi."

Thật ra từ lúc trở thành Mạc Yên Nhiên đến nay, cái khác chưa nói, thuốc bắc đã uống nhiều hơn cả đời trước của nàng cộng lại, bây giờ nhìn nước thuốc đen sì như mực kia đã không sợ như lúc đầu, thậm chí còn có phần quen thuộc. Nhưng nàng đã quen làm nũng với Thẩm Sơ Hàn, hắn đã dỗ nàng thì tự nàng cũng nhận lấy bát thuốc uống một hơi cạn sạch.

Người hầu đặt một cái bàn nhỏ lên giường, chỉ có cháo và mấy món chay, nàng chỉ cái nào là Thẩm Sơ Hàn đút nàng cái nấy.

Thẩm Sơ Hàn vốn luôn rất dễ tính với nàng nên gắp đồ ăn đút cho nàng là đương nhiên, một lúc lâu mới ăn xong, nàng dựa trên giường nhìn hắn, "Chuyển về từ khi nào vậy?"

"Dù sao không thể để nàng vẫn nằm ở Vong Ưu Cung, nàng không phải không có cung điện của mình." Hắn xoa mặt nàng, không biết hỏi lần thứ mấy trong ngày hôm nay, "Cảm thấy thế nào?"

Nàng lắc đầu, "Không khó chịu." Nàng thoáng ngừng, thật ra nàng và hắn đều chính tai nghe được tin tức "thai nhi khó giữ được", nàng xoa bụng, "Chỗ Thục Phi..." Nàng cắn môi không nói hết lời.

Hiển nhiên Thẩm Sơ Hàn cũng không quá muốn nhắc tới đề tài này, nhưng thấy nàng dù đã nghỉ ngơi một lúc nhưng vẫn rất tiều tụy liền hỏi, "Trẫm đang định hỏi nàng đây, đã xảy ra chuyện gì, trước khi đi chẳng phải nàng vẫn còn rất ổn thỏa hay sao? Thục Phi..." Hắn giống như cười một tiếng cũng giống như không, "Hoàng Hậu đã hỏi Thục Phi, nhưng trẫm vấn muốn nghe nàng nói."

Lông mi nàng hơi run run, đáy lòng không quá chắc chắn, dù sao đứa bé này không phải thật, nàng không biết Thẩm Sơ Hàn đã biết bao nhiêu, cũng không dám vội vàng thăm dò, nàng rũ mắt xuống, "Ta cũng không rõ lắm, bụng đột nhiên đau, nhìn Thục Phi nương nương có vẽ cũng rất sợ hãi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...