Chương 56: 56
"Chuyện gì cơ?" Nàng cúi đầu uống một ngụm trà.
"Trẫm đang nghĩ một khi nàng sinh hoàng tử phải tấn nàng tới vị trí nào mới tốt." Ngụm trà của Mạc Yên Nhiên phun ra, còn ho khan một lúc. Thẩm Sơ Hàn tặc lưỡi một tiếng, tự mình nhận lấy khăn lau miệng cho nàng, "Sắp làm mẫu phi rồi còn hấp tấp như thế. Làm sao? Nàng còn chưa nghĩ tới chuyện trẫm sẽ tấn vị cho nàng à?"
Nàng bình tĩnh lại, "Lang quân quá vội rồi, bây giờ mới được bao nhiêu ngày đâu, sớm vậy đã bắt đầu nghĩ, trong thời gian này không biết còn biến động gì nữa."
"Có thể có biến động gì." Hắn nhìn nàng, trong mắt là ý cười ấm áp. Từ trước đến nay hắn luôn lạnh nhạt nói chuyện với phi tử khác, lời nói có vẻ thân thiết nhưng ánh mắt rất lãnh đạm. Hôm nay hắn nhìn nàng như vậy, tuy không phải lần đầu tiên nhưng mỗi lên tiếp xúc với ánh mắt của hắn trái tim nàng đều đập rất mạnh, "Trẫm sẽ che chở cho nàng, sẽ không xảy ra nửa điểm ngoài ý muốn nào hết."
Trong lòng nàng ê ẩm, nàng cầm lấy tay hắn, tỏ vẻ bất mãn nói, "Hình như lang quân rất thương bé con, trước đây lang quân chưa từng nói với ta những lời này."
Hắn lại cúi đầu cười rộ lên, "Nàng thật là, còn ghen với cả con mình. Thằng bé là từ trong bụng nàng chui ra đấy."
"Dù sao vẫn còn chưa chào đời lang quân đã thích bé hơn."
"Nói thì thế, tất nhiên vẫn thích nàng nhất." Hắn vỗ tay nàng, dường như nghĩ đến cái gì, "Nàng vừa đi dạo cùng Hiền Phi?"
Vẻ mặt nàng không có gì thay đổi, lên tiếng, "Ta cũng chỉ đột nhiên nảy ý định thôi. Khi đó lang quân vì nàng ta mà bỏ ta lại, nàng ta cũng diễu võ dương oai trước mặt ta như thế." Nàng cười một tiếng, "Hôm nay quên không khoe khoang lại, lần sau phải nhớ mới được."
Thẩm Sơ Hàn tâm tư thâm trầm, người khác nói thật tám phần thì hắn chỉ tin năm phần, người bình thường ở trước mặt hắn nói chuyện vạn lần cẩn thận, người trong hậu cung dù có làm nũng cũng không dám làm chuyện gì kỳ quái, luôn cảm thấy tâm tư bệ hạ khó đoán. Chưa nói đến hắn luôn cười cười nhìn người, đáy mắt lại đầy tia sáng lạnh, làm người ta càng sợ tùy tiện nói cái gì cũng khiến hắn biết rõ ràng rành mạch.
Nhưng hôm nay Mạc Yên Nhiên nửa thật nửa giả nói với hắn như thế, hắn lại không chút hoài nghi. Thật ra rất lâu trước đây hắn đã ý thức được điều này ở mình, thế nhưng hắn tự nói với bản thân, Khanh Khanh có chỗ nào gạt hắn được, dù là lừa gạt thì chỉ cần không phải chuyện lớn cũng không sao hết.
Thật ra hắn cũng biết, hắn nói gì tin nấy như vậy là vì hắn muốn bao dung Mạc Yên Nhiên không cần lý do, có đôi khi biết nàng đang lừa mình nhưng chỉ cần nàng cười một tiếng, làm nũng một chút, kéo tay hắn gọi hai tiếng lang quân, là hắn giận không nổi. Hắn biết mình không phải người như thế, nếu là người khác làm vậy hắn sẽ chỉ cảm thấy phiền chán. Thế nhưng cố tình đối với Mạc Yên Nhiên hắn không biết phải làm thế nào, luôn vô kế khả thi.
Bây giờ cũng vậy, "Ừ, vậy lần sau phải nhớ kỹ, miễn cho trở về lại bực bội nửa ngày."
Cách ngày, từ Vĩnh Khang Cung trở về mới nhận được Vong Ưu Cung truyền lời, nói Thục Phi nương nương mời Di Tần tới Vong Ưu Cung ngồi chơi. Mạc Yên Nhiên nhíu mày, "Vừa mới gặp Thục Phi nương nương ở Vĩnh Khang Cung nhưng có nghe nàng ta nhắc tới đâu."
Cung nữ kia vén váy thi lễ, "Thục Phi nương nương sai nô tỳ tới, nói bất kể lúc nào, chỉ cần Di Tần nương nương có thời gian là được."
Thục Phi khách khí vậy sao? Nàng nở nụ cười, "Được thôi, vậy đáp lại Thục Phi nương nương, buổi chiều ngày mai thần thiếp đi thỉnh an nàng, mong rằng không quấy nhiễu nương nương."
"Di Tần nương nương nói gì vậy, nương nương tất nhiên trông ngóng ngài đến. Vậy nô tỳ xin cáo lui."
Thư Nhu bóp vai cho nàng, "Chủ tử muốn đi thật sao? Chỉ sợ Thục Phi lai giả bất thiện."
"Lai giả?" Nàng nở nụ cười, "Đối với Thục Phi ta mới là người tới kìa. Mấy ngày trước ta bảo ngươi nghĩ biện pháp nấu phương thuốc Hứa Nam Phong để lại thành thuốc viên, ngươi làm xong chưa?"
"Thưa nương nương, đã chuẩn bị xong." Nàng vươn tay lấy một cái chai bạch ngọc ra khỏi tay áo, "Chỉ có một viên, nô tỳ không dám lấy nhiều sợ bị người nhìn thấy. Mấy thứ dùng để nấu thuốc cũng đã xử lý, chủ tử không cần lo lắng."
"Ừ, nghìn vạn lần đừng để lại chút dấu vết nào." Nàng nhận lấy cái chai mở nắp ra ngửi, mùi thuốc đông y bốc lên. Không hiểu sao nàng bỗng cảm thấy mình thật đáng buồn, dùng kế không biết ai hại nàng để đi hại người khác. Nàng lại lấy cái chai hắn cho nàng ngày ấy ra cầm trên tay một lúc rồi yên lặng thả về trong tay áo.
"Chủ tử thực sự sẽ xuống tay với Thục Phi nương nương?" Thư Nhu tiếp tục bóp vai cho nàng, giống như suy nghĩ một lúc mới mở miệng lần nữa, "Nếu là Thục Phi nương nương, chủ tử dùng với nàng ta chỉ sợ không dễ dàng đẩy ngã nàng ta."
"Ta vốn cũng không muốn đẩy ngã nàng ta, lật đổ đơn giản thế thì không thú vị." Nàng mở to mắt nhìn, "Ta còn vài lời muốn nói với Thục Phi nương nương nữa kìa." Nàng dùng đầu ngón tay gõ bàn theo thói quen, "Rất nhiều chuyện đều là thế này đúng không, tích tiểu thành đại, tích từng bước thành nghìn dặm. Tuy ta không thể lật đổ nàng ta thì cũng không cho phép nàng ta ngồi trên vị trí Thục Phi nữa."
Thư Như có chút khó hiểu, "Vậy cân bằng mà chủ tử nói lúc trước chẳng phải sẽ phá hủy hay sao?"
"Cân bằng?" Nàng đẩy tay Thư Nhu ra, tự mình hoạt động bả vai, "Hai người họ Mạc ở trên vị trí tứ phi, hẳn là bệ hạ sớm có tính toán rồi, nếu hắn thật sự giáng cấp Phong Giáng Bạch thì ta cần gì lo lắng sự cân bằng nữa."
Bạn thấy sao?