Chương 55: 55
Lời truyền tới chỗ Hoàng Hậu, nàng cũng chỉ nói, "Bệ hạ sẽ có quyết đoán, chuyện này chúng ta không cần quan tâm."
Thẩm Sơ Hàn nghe được nở nụ cười một lát, "Thật là không chịu thiệt chút nào, đã đánh mắng một trận rồi còn muốn bẩm báo tới chỗ trẫm, cũng được." Hắn gọi Ninh An vào, "Chỉ là việc nhỏ thôi, không đáng khiến nàng không vui, giáng Lãnh Tần xuống làm Tiệp Dư đi." Thật sự trực tiếp giáng cấp, Ninh An không dám nói gì, chỉ vâng một tiếng rồi lui xuống. Có điều Lãnh Tần này liên tục giáng cấp mà đầu óc không thông minh được chút nào, chuyện này nói sau, tạm thời không đề cập tới.
Vấn đề hiện tại là Mạc Bình U đối diện với Mạc Yên Nhiên, nhìn Mạc Yên Nhiên cười với mình, thậm chí còn khiêm tốn hỏi lại một câu, "Vậy có thể làm phiền một chút thời gian của Hiền Phi nương nương để đi cùng thần thiếp một lát không?"
Mạc Bình U nhìn nàng, bỗng gật đầu, "Đi thôi."
Vì vậy bọn họ tránh mọi người đi ra ngoài, Mạc Bình U mở lời trước, "Ta không ngờ ngươi lại có thai nhanh như thế." Ánh mắt nàng liếc nhìn cái bụng của Mạc Yên Nhiên rồi lại liếc qua như chưa từng xem.
Mạc Yên Nhiên sờ bụng, nhẹ giọng nói, "Ta cũng không ngờ."
Nàng thoáng dừng, Mạc Bình U cũng dừng theo, "Tỷ tỷ còn nhớ khi đó ngươi nhắc nhở ta đừng có tình cảm với hệ hạ không?"
Mạc Bình U nheo mắt lại, đáp trả chắc chắn, "Bản cung chưa từng nói thư thế."
"Dù tỷ tỷ chưa từng trực tiếp nói thế nhưng ý muốn biểu đạt thì cực kỳ rõ ràng." Nàng nhẹ nhàng phất tay ngăn lời Mạc Bình U muốn thốt lên, tự mình kéo tay nàng ta, quay đầu lại nói, "Thư Nhu, các ngươi ở đây chờ, bản cung cùng tỷ tỷ đi vào."
Mạc Bình U nhìn nàng một chút rồi cũng phất tay bảo Đan Chi chờ ở đây, đỡ Mạc Yên Nhiên đi về phía trước.
"Tỷ tỷ đừng sợ, ta sẽ không dùng đứa bé này để đối phó ngươi."
Sắc mặt Mạc Bình U hoàn toàn thay đổi, "Chẳng lẽ ngươi muốn dùng đứa bé này đối phó người khác?" Dường như nàng ta cảm thấy tiếng nói của mình quá lớn, vội vàng hạ thấp xuống, "Ngươi đừng choáng đầu, khó khăn lắm mới có được một đứa bé. Bệ hạ coi trọng đứa bé này thế nào chúng ta đều thấy được, ngươi không thể dùng nó để làm chuyện điên rồ."
Nàng ta hít sâu một hơi, "Yên Nhiên, ta nghiêm túc nói với ngươi, dù sao chúng ta đều mang họ Mạc, mặc dù ngày xưa ta và ngươi không hòa thuận nhưng ta chưa từng thực sự hại ngươi, cái tát kia cũng do ngươi..." Nàng ta nuốt từ tính kế xuống, "Hiện nay ngươi được sủng ái, nhanh như vậy đã mang thai, nếu bình an sinh hạ, ngay cả phi vị nói không chừng cũng nắm trong tay. Ngươi cũng biết, bình thường bò lên phi vị phải mất bao lâu." Nàng ta chỉ tay về phía Lưu Sương Cung, "Vị kia dựa vào triều đình bò lên phía trên ngươi phải không, một khi ngươi có hài tử, dù chỉ là công chúa cũng chưa chắc không thể chống lại nàng ta."
Mạc Bình U cầm tay Mạc Yên Nhiên, "Coi như vì nhà chúng ta, nếu ngươi có đứa bé này, còn sợ trên triều..."
"Tỷ tỷ nói cẩn thận." Phía trước Mạc Yên Nhiên còn chăm chú nghe, nghe đến đó liền cười nhạt ngắt lời, "Việc trên triều chỉ sợ ta không quản được, tỷ tỷ cũng chớ hòng nhúng tay mới tốt."
Mạc Bình U nhíu mày, trong mắt có ưu tư nhàn nhạt tuôn ra, "Nếu ngươi vẫn..." Nàng ta ngậm miệng, nhếch khóe môi giống như nghĩ đến chuyện gì buồn cười, không nói hết câu.
Mặc dù Mạc Yên Nhiên muốn biết nàng ta định nói cái gì, nhưng giờ nàng ta không muốn nói thì thôi, "Chuyện Lục Thanh Vu, người khác coi nàng ta là kình địch, lẽ nào chúng còn phải sợ nàng ta?"
Mạc Bình U cười khổ, "Vốn là thăng bằng, hoặc nàng ta hơn một chút, nhưng ngươi đã..."
"Tỷ tỷ chớ hiểu lầm." Nàng buông tay Mạc Bình U vốn kéo nàng ra, "Trước nay chúng ta không phải cùng một phe." Nàng nhếch môi cười, "Tỷ tỷ không cho rằng ngươi nói với ta một đống lời vô ích mà ngươi gọi là bảo vệ đứa bé cẩn thận thì ta sẽ ngốc nghếch cho rằng ta và tỷ tỷ cùng một phe đấy chứ?"
Vẻ mặt Mạc Bình U trắng bệch, "Dù sao ngươi phải nhớ chúng ta đều họ Mạc, huống hồ..."
"Chúng ta đều họ Mạc? Trên đời này rất nhiều người họ Mạc, lẽ nào tỷ tỷ muốn quan tâm hết bọn họ."
"Nếu gia tộc Mạc thị xảy ra chuyện gì thì ngươi cũng không có lợi gì hết!"
"Lời này tỷ tỷ nói có lý, không có lợi gì với ta nhưng cũng không có chỗ nào hại, chỉ là chuyện không liên quan đến ta mà thôi. À, ta biết tỷ tỷ muốn nói gì, trong cửu tộc không có ngoại lệ?" Trên tay Mạc Yên Nhiên còn cầm cây quạt Hoàng Hậu tặng nàng, nàng dùng quạt che môi, "Tỷ tỷ đừng choáng đầu, phụ thân đại nhân và bá phụ đại nhân không coi ta là người nhà họ Mạc, nhưng cứ có chỗ nào hữu dụng là lại bảo tỷ tỷ tới khuyên nhủ ta..."
"Nhưng bọn họ chưa từng..."
"Đúng thế, tỷ tỷ ngươi xem, dù hiện nay ta được sủng ái như vậy, bọn họ cũng chưa chắc đã để ta vào mắt đâu. Tất nhiên tỷ tỷ cũng không cần quan tâm đến ta, ta đã nói ra miệng thì sẽ có kế sách bảo vệ mình vẹn toàn. Chỉ lo thân mình thì rất đơn giản, cũng mong đến lúc đó tỷ tỷ đừng có rơi vào dòng nước kia rồi không ra được." Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời, ai nha một tiếng, "Vốn định nói chuyện với tỷ tỷ mà cứ bị ngắt lời lên ngắt lời xuống, bệ hạ còn dặn ta trở về sớm, không nói chuyện với tỷ tỷ nữa, có gì cần nói lần sau nói tiếp đi." Nàng xoay người sang chỗ khác, "Tỷ tỷ cũng chớ đứng lâu, trở về sớm đi."
Bạn thấy sao?