Chương 54: 54
Mạc Yên Nhiên sai Thư Nhu thu cây quạt kia lại, Hoàng Hậu nói tiếp, "Chúng ta đừng chơi kiểu cũ ngắm hoa làm từ, chỉ ngắm hoa uống trà dùng điểm tâm, các ngươi thấy thế nào?"
Bầu không khí thoải mái hơn không ít, trong vườn không ngừng vang lên tiếng cười. Điểm tâm hôm nay rất tinh xảo, Mạc Yên Nhiên mặc kệ Thư Nhu ngăn cản mà ăn vài miếng, Hoàng Hậu sắp xếp, nàng không tin có ai động tay chân gì được. Vài ngày trước nàng không có tâm trạng suy nghĩ, ăn một lúc lại nghĩ xong rồi, Hứa Nam Phong nói lư hương có vấn đề, vậy thì đi thăm dò xem lư hương là ai đưa.
Nàng nhíu mày, thế nhưng cửu hòa di mộng dùng từ lúc còn ở Di Hòa Điện, lẽ nào lúc đó đã có vấn đề? Hiện tại nàng không tiện hỏi xem khi ở đó lư hương có từng thay đổi hay không. Nếu lư hương được phủ Nội Vụ đưa đến có lẽ là không có vấn đề gì. Vậy thì chính là người thêm hương, hoặc người thường ngày quản lý lư hương. Nhưng những người có thể đi vào nội thất đều là đại cung nữ thiếp thân của nàng, nhị đẳng tam đẳng không vào được.
Mà cung nữ thiếp thân của nàng chỉ có ba người Thanh Thiển, Thư Nhu và Sơ Ảnh. Ba người bọn họ trăm triệu lần không thể nào phản bội nàng. Nàng bất giác dùng ngón tay gõ mặt bàn, nhất định có người khác có thể đi vào phòng mình.
Thư Nhu ở phía sau đẩy nàng nàng mới tỉnh lại, nhỏ giọng hử một tiếng. Thư Nhu thấp giọng đáp, "Hoàng Hậu nương nương đang hỏi ạ." Lại hỏi? Không phải vừa mới hỏi hay sao, ta không vội đâu mà nương nương.
Nàng nhìn về phía Hoàng Hậu, Tập Hương cô cô bên cạnh Hoàng Hậu đáp, "Di Tần nương nương, Hoàng Hậu nương nương ân cần hỏi ngài, có phải điểm tâm không hợp khẩu vị hay không, thấy ngài chưa dùng tới hai miếng."
Mạc Yên Nhiên nâng cao tinh thần đáp, "Thưa nương nương, điểm tâm rất hợp khẩu vị, có điều thần thiếp ngắm phong cảnh như rơi vào trong tranh, lát nữa còn ăn tiếp mà." Nàng đột nhiên mở to mắt nhìn Hoàng Hậu, lần này cực nhanh nên không mấy ai chú ý tới.
Hoàng Hậu nhìn chằm chằm nàng nói chuyện nên làm gì có chuyện không hiểu ý của nàng, lập tức ho khan một tiếng như đang hắng giọng, ôn hòa nói, "Bây giờ ngươi đang mang thai, nếu ăn không vô thì cứ việc nói với bản cung, để thay đổi thứ ngươi thích."
Khu vườn vốn náo nhiệt nhất thời im phăng phắc, chỉ có tiếng chim hót thỉnh thoảng phá vỡ sự tĩnh lặng này, Mạc Yên Nhiên cười cười, "Tạ ơn nương nương quan tâm, thần thiếp sẽ chú ý thân thể mình."
Vốn đã được hoàng sủng, chỉ thiếu nước dán nhãn nói Hoàng Thượng là của một mình Mạc yên Nhiên nàng. Chưa nói đến bệ hạ mọi việc chiều ý nàng, thánh sủng đã tới tột đỉnh, mắt thấy sẽ vượt lên Thục Phi tích góp nhiều năm. Tình huống bây giờ nàng mới chỉ tiến cung một năm mà thôi, vậy mà đã có thai?
Răng của mọi người suýt chút nữa bị nghiến nát.
Cuối cùng Đức Phi tươi cười nói, "Di Tần đã mang thai? Đây là chuyện vui mà, nói sớm để mọi người cùng vui vẻ chứ."
Trong giọng nói nàng ta chỉ có vui mừng, Mạc Yên Nhiên cười cười đáp, "Mới chẩn đoán chính xác hai ngày trước thôi, còn chưa kịp chia xẻ với mọi người, mới chỉ bẩm báo với Hoàng Hậu nương nương trước." Nàng xoa bụng, mọi người hận không thể lấy búa đập mạnh vào cái bụng chưa nổi lên của nàng, "Thần thiếp cũng cảm thấy thần kỳ nữa, sao đột nhiên lại mang thai cơ chứ."
Hiền Phi nhìn qua, ánh mắt nàng ta nặng nề khiến người khác không nhìn rõ nàng ta đang nghĩ gì, "Chúc mừng muội muội."
Cũng chỉ có nàng ta mới dám gọi Mạc Yên Nhiên là muội muội, "Tỷ tỷ cùng vui."
Lúc này bốn phía mới vang lên tiếng chúc mừng, khi đang náo nhiệt thì nghe thái giám bên ngoài hô "Hoàng Thượng giá lâm." Mọi người đồng loạt đứng lên chuẩn bị cung nghênh bệ hạ.
Thẩm Sơ Hàn đi vào, "Từ xa đã nghe tiếng chúc mừng, chuyện vui gì thế, nói để trẫm cùng vui." Mọi người chuẩn bị hành lễ, Thẩm Sơ Hàn chỉ Mạc Yên Nhiên, "Nàng đứng là được rồi." Lại tới đỡ Hoàng Hậu đứng lên, "Miễn lễ cả đi."
Hoàng Hậu đáp lại lời hắn, "Nhìn bệ hạ thế này là đã biết sớm rồi, đang nói chuyện Di Tần có thai ạ."
Nhắc tới chuyện này vẻ mặt của Thẩm Sơ Hàn cũng dịu dàng hơn không ít, hắn ngồi xuống bên cạnh Hoàng Hậu, "Ừ, còn ít ngày, ngươi đừng chuyện gì cũng chiều nàng, làm cho nàng vô pháp vô thiên."
Hoàng Hậu che miệng cười cười, "Bệ hạ nói gì thế, phụ nữ có thai lớn nhất mà." Nàng lại nhìn về phía Mạc Yên Nhiên, "Muốn cái gì đều có thể tìm đến bản cung, nghe rõ chưa?"
Mạc Yên Nhiên ngồi đáp, "Tạ ơn nương nương."
Sắc mặt Thục Phi vô cùng khó coi, một lúc lâu sau nàng mới nhìn thoáng qua chỗ Thẩm Sơ Hàn, "Bệ hạ hẳn là biết từ lâu rồi, còn giúp Di Tần lừa mọi người nữa."
Thẩm Sơ Hàn đối với Thục Phi luôn rất ôn hòa, nay cũng vậy, bình thường khi hắn đi vào sẽ giúp nàng nâng trâm cài đầu, lần này thì không, hắn chỉ cười nhìn nàng, thân thể hơi nghiêng đi một ít, "Nào có lừa gạt gì, chỉ vì Thái Y mới chẩn đoán chính xác hai, ba ngày trước, cũng mới hai tháng thôi, còn sớm."
Trong cung trước nay có quy củ bất thành văn, mang thai đủ ba tháng mới tìm cơ hội nói ra, ba tháng đầu là thời kỳ nguy hiểm nhất, chỉ cần không cẩn thận đều sẽ gặp chuyện, thai nhi cực kỳ không ổn. Nhưng Mạc Yên Nhiên này không sợ chết chút nào, mới hai tháng đã dám công khai thừa nhận, nàng chỉ ỷ vào bệ hạ sủng nàng, Hoàng Hậu không hiểu sao cũng giúp nàng mới dám làm thế.
Bạn thấy sao?