Chương 53: 53
Đêm nay, Thẩm Sơ Hàn dùng bữa tối xong mới tới thăm nàng, buổi chiều nàng khóc quá nhiều, giờ ngồi trên giường không có tinh thần gì, sắc mặt cũng ủ rũ. Thẩm Sơ Hàn nhìn mà cau mày, xoa mặt nàng nói, "Làm sao thế này, trẫm mới chỉ một lát không thấy nàng nàng đã biến thành như vậy. Ai chọc giận nàng? Nói cho trẫm, trẫm xả giận cho nàng, không được làm chính mình bực bội."
Nàng mông lung nhìn hắn, thật ra chính Mạc Yên Nhiên rất rõ ràng, người khóc buổi chiều không phải linh hồn này của nàng, mà là Mạc Yên Nhiên còn chưa rời đi kia, trong lúc nhất thời tâm trạng của nàng cũng bị kéo theo, khổ sở chết được. Nàng nhếch khóe môi, "Nào có ai có thể chọc giận ta, lang quân không đến với ta nên ta không vui thôi."
Thẩm Sơ Hàn biết nàng không nói thật nhưng không muốn ép nàng, chỉ ôm nâng vào lòng, tâm can bảo bối dỗ vài câu, không ngừng hôn nhẹ lên mặt nàng, vuốt tóc nàng trấn an, "Giờ đã sắp làm mẹ, không nên tùy tiện cáu kỉnh, sẽ dạy hư cực cưng." Nàng hừ một tiếng, không đáp lại hắn.
Hắn hôn nàng thật khẽ, ôm nàng ngủ.
Ánh mắt nàng rất tỉnh táo, mở thật to nhìn đỉnh màn đến nửa đêm mới nhắm mắt ngủ.
Ngày hôm sau, Mạc Yên Nhiên chủ động ở lại muốn nói chuyện với Hoàng Hậu. Nàng ngủ một giấc xong vẫn cảm thấy tinh thần rất kém, Hoàng Hậu xoa mặt nàng nói, "Không phải ngươi có cục cưng hay sao? Sao tinh thần lại kém thế này? Cục cưng làm ngươi khó chịu à?"
Nàng cầm lấy tay Hoàng Hậu, "Không phải, làm sao làm ta khó chịu được."
Hoàng Hậu ý bảo người khác lui xuống, chỉ còn hai bọn họ, cung nữ thiếp thân đều biết quan hệ của hai người rất tốt nên lui xuống không kiêng kỵ gì, còn đóng cửa lại.
Mạc Yên Nhiên ngẩng đầu nhìn Hoàng Hậu, "Đứa bé này của ta không phải thật."
Hoàng Hậu đang uống cháo, nghe nàng nói vậy liền sặc, ho mạnh một lúc, "Ông trời của ta à, ngươi đang nói cái gì đấy." Nàng che miệng Mạc Yên Nhiên, "Lời này nói ở chỗ ta thì thôi, ra khỏi nơi này phải quên hết, nghe không?"
Mạc Yên Nhiên kéo tay nàng ấy xuống, "Ta không cần lừa ngươi, là giả, không biết trúng kế của ai."
Hoàng Hậu hít sâu một hơi, một lúc sau mới tỉnh táo lại được, "Ta thật sự..." Nàng ta vỗ trán một cái, "Ngay từ đầu ngươi đã biết?"
Mạc Yên Nhiên lắc đầu, "Hai ngày trước mới xác định."
"Lấy được giải dược chưa?"
"Coi như lấy được rồi."
Lúc này Hoàng Hậu thật sự không biết phải nói gì, "Ngươi chưa tiết lộ cho người khác biết chứ, Hoàng Thượng cũng chưa phải không?"
"Ngươi nghĩ ta là đồ ngốc à, đương nhiên chưa." Mạc Yên Nhiên bĩu môi, "Tuy ta cảm thấy hắn sẽ không nghĩ rằng ta lừa gạt hắn, nhưng loại chuyện thế này..." Nàng xoa bụng, "Ta thật sự không biết phải mở miệng thế nào mới được."
"Để ta nghĩ, để ta nghĩ đã..." Hoàng Hậu phất tay, "Ngươi về trước đi, ta nhìn thấy ngươi là lại đau đầu."
Mạc Yên Nhiên à một tiếng, đứng lên nhún gối rồi lui ra ngoài, vừa lui được một nửa thì nàng bỗng quay lại nhìn về phía Hoàng Hậu, "Ngươi nói xem ta có nên công khai chuyện ta có thai không?"
Hoàng Hậu còn ngồi ngơ ngác, nghe nàng hỏi vậy một lúc mới giật mình quay sang, nhìn chằm chằm nàng một hồi rồi trả lời, "Tùy ngươi, ngươi cảm thấy thế nào thì thế đó."
Mạc Yên Nhiên gật đầu rồi mới tự mình đẩy cửa đi ra ngoài.
Chỉ hai ngày sau Hoàng Hậu liền mở tiệc chiêu đãi hậu cung, mời phi tần tới ngự hoa viên ngắm hoa, lý do cũng không tệ lắm, dù sao đang tháng ba, hoa nở rực rỡ. Mạc Yên Nhiên nhận được tin trước một ngày, nàng đại khái hiểu được ý của Hoàng Hậu. Sáng hôm sau thức dậy liền dựa trên giường nói với Thẩm Sơ Hàn, "Hôm nay Hoàng Hậu nương nương mời chúng ta đi ngắm hoa."
Thẩm Sơ Hàn không thích nàng chạy khắp nơi, hắn nhíu mày, "Không đi cũng không sao."
Mạc Yên Nhiên lại tỏ vẻ rất hứng thú, "Đâu có, ta muốn đi." Thấy lông mày Thẩm Sơ Hàn nheo lại càng chặt, nàng xoay người xuống giường chạy tới trước mặt hắn lắc lư hai cái, "Mọi người đều đi mà, ta cũng muốn đi góp vui."
"Nếu nàng muốn ngắn hoa thì lúc khác trẫm đi với nàng, miễn cho người khác đụng chạm nàng. Cần gì phải chen vào chỗ náo nhiệt kia."
Mạc Yên Nhiên bĩu môi, "Rất ít khi Hoàng Hậu nương nương mời mọi người ngắm hoa, ta sao có thể không nể mặt nàng được."
Thẩm Sơ Hàn tốt tính nói đạo lý với nàng, "Đây đâu có phải là không nể mặt." Hắn đang nói, cúi đầu lại thấy Mạc Yên Nhiên đi chân không chạy tới, hắn tặc lưỡi một cái rồi khom người ôm nàng đặt lên giường ngồi vững, hắn ngồi xổm phía trước tự mình đi hài cho nàng. Mạc Yên Nhiên nhìn đỉnh đầu hắn, hắn vốn đang buộc tóc, bị nàng gián đoạn nên không tiếp tục nữa. Nàng không tự chủ được vươn tay ra sờ tóc hắn, hắn ngẩn ra một lúc rồi ngẩng đầu nhìn nàng.
Nàng ngồi ngơ ngác, vẻ mặt rất mơ hồ, giống như còn chưa tỉnh ngủ, rõ ràng vừa rồi còn nôn nóng tranh cãi với mình xem có nên tham gia hội ngắm hoa hay không. Hắn bất đắc dĩ xoa mặt nàng lại bị nàng né tránh, "Lang quân vừa mới sờ giày sờ chân của ta kìa."
Bạn thấy sao?