🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 50: 50

  Mạc Bình U bình tĩnh hơn nàng tưởng tượng nhiều, nếu trong lúc lơ đãng không liếc thấy ngón tay trắng bệch của nàng ta thì thậm chí Mạc Yên Nhiên sẽ cho rằng nàng ta và biểu ca nhà họ Vương không có bất cứ quan hệ gì. Nàng nở nụ cười, đảo mắt thấy Thẩm Sơ Hàn đã ngồi xuống ở phía trên, nàng cũng theo mọi người chậm rãi ngồi xuống.

Ngược lại, trái tim nàng đập rất mạnh. Nàng rõ ràng nhìn thấy Vương Quan Sinh vừa mới nhìn thoáng qua chỗ nàng, nhưng nàng không dám nhìn kỹ, rất sợ hắn thật sự nhìn mình. Nếu Mạc Yên Nhiên và Vương Quan Sinh thật sự có chuyện gì thì hắn nhất định sẽ nhận ra sự khác biệt của nàng chỉ trong giây lát. Tim nàng đập cực nhanh, đảo mắt thấy Thẩm Sơ Hàn đang nhìn mình. Phịch một cái, không phải trái tim nàng nổ mạnh, mà là tiếng nó đang chậm rãi rơi về vị trí cũ.

"Di Tần cảm thấy không khỏe sao?" Hắn ngồi ở nơi đèn đuốc sáng chói nhất, cúi đầu chăm chú nhìn nàng, trong mắt tràn ngập ánh sáng, nàng không biết đó là hắn vốn có hay là ánh nến chiếu vào.

Nàng không đứng lên, từ xa xa đáp một câu, "Thưa bệ hạ, thần thiếp chờ lâu nên hơi đói bụng thôi." Hắn chậm rãi nở nụ cười. Nàng không kiêng dè thân phận sủng phi, cũng không để ý nhiều người ít người, không sợ chứng tỏ sự tồn tại của mình trong lòng Hoàng Đế như thế nào, tùy hứng, quái đản, cần nuông chiều, lại khiến người ta thương tiếc tới cực điểm. Rõ ràng biết thân phận của nàng không thấp, rõ ràng biết thân thế của nàng đã đủ để bảo vệ chính nàng, lại vẫn không nhịn được mà che chở nàng, giống như nếu rời khỏi mình nàng cũng chỉ là một bông hoa lục bình.

"Khai tiệc đi." Mọi người còn đang thất thần, Di Tần nương nương này đúng là thú vị, trước mặt bệ hạ, Hoàng Hậu, trước mặt văn võ bá quan cũng dám nói vậy, chỉ kém phần trách bệ hạ tới muộn. Cố tình bệ hạ lại không giận nàng ta chút nào.

Quan viên không nên nhìn nàng nhưng gia quyến thì nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, sau đó đều chép miệng một tiếng, kề tai lão gia nhà mình nói nhỏ, không gì khác ngoài "tỷ muội Mạc gia tính tình ương ngạnh, muội muội có vẻ còn phô trương hơn tỷ tỷ nhiều".

"Bề ngoài rất đẹp, có điều tính tình cần kiềm chế mới được, bệ hạ hiện nay sủng nàng ta... lấy sắc thị quân mà thôi."

Vương Quan Sinh ngồi giữa đám võ quan, những lời này ít nhiều có thể lọt vào tai hắn. Hắn lặng lẽ đánh giá Mạc Yên Nhiên một lát, cảm thấy nàng thay đổi không ít, thân thể dường như cũng không mảnh mai như trước kia, hắn gật đầu, điểm này rất tốt.

Nghe cách nàng nói chuyện với bệ hạ là biết lời đồn nàng rất được sủng ái không phải là chuyện nhảm, hắn cũng thấy an lòng. Thấy nàng vẫn không thích quan tâm đến những người khác như trước, ngược lại thản nhiên ăn cơm, hắn không biết chuyện này là tốt hay xấu, dù sao sống trong thâm cung chỉ có chính mình mới bảo vệ được chính mình. Hắn liếc mắt nhìn thoáng qua Mạc Bình U, nàng ta cúi đầu không biết đang nghĩ gì, hắn không nhìn tiếp nữa, tuổi trẻ nàng ấy rất thích cười, cười như gió xuân. Hắn quay đầu đi, khóe mắt liếc thấy Mạc Yên Nhiên đứng lên lui ra ngoài, có lẽ là đi rửa tay.

Trái tim hắn đập mạnh một nhịp, hắn nói với võ quan bên cạnh hai câu rồi cũng chậm rãi lui ra.

Quả nhiên, đợi ngoài điện một lúc thì thấy nàng quay lại.

Khi nhìn thấy Vương Quan Sinh đứng ngoài điện, trái tim Mạc Yên Nhiên suýt chút nữa bắn ra ngoài. Nàng dùng sức bình tĩnh lại mới đi về phía hắn, miễn cưỡng vén váy thi lễ, "Biểu ca."

Hắn nghiêng người tránh đi, ngược lại chắp tay nói, "Nương nương." Nàng đang không biết phải nói gì thì nghe hắn nói tiếp, "Có thể mượn bước đường nói chuyện không?"

Bên cạnh nàng chỉ có Sơ Ảnh, là nha hoàn hắn biết. Nàng mím môi, cuối cùng gật đầu đồng ý, dường như còn cảm thấy hắn thở phào nhẹ nhõm.

Nói là mượn bước đường nói chuyện, thật ra là đi đường vòng vào trong hoa viên nói chuyện, bốn phía rất yên tĩnh, đã là mùa xuân nên không ít loài côn trùng đang kêu vang. Hắn ho khan một tiếng, "Ngươi... nay thân mình thế nào?"

Nàng nhanh chóng ngẩng đầu liếc nhìn hắn, "Tốt lên không ít, mùa đông vẫn ngày ngày uống thuốc, vào xuân đã uống ít đi nhiều."

Hắn gật đầu, "Đúng thế, lúc trước A Hứa đã nói độc trong người ngươi không qua ba năm năm thì không thể hết được..."

Nàng giật mình, "... Độc... trong người ta?" Nàng chỉ biết nguyên chủ của thân thể này uống thuốc độc tự sát, thế nào lại thành ra trong người vốn có độc? Đây là thế nào, Sơ Ảnh và Thanh Thiển chưa từng nhắc tới với nàng.

Sự nghi vấn trong giọng nói của nàng quá rõ ràng làm cho hắn kỳ quái nhìn nàng một cái, "Ta mới đi hơn một năm, không có ai nhắc nhở, ngươi đã quên mất tình hình sức khỏe của mình thế nào?"

Nàng không dám đáp, sợ hắn nhìn ra điều gì, lại nghe hắn nói tiếp, "Thuốc ngươi uống hàng ngày do Thái Y Viện bốc cho ngươi?"

Nàng ừ một tiếng, "Bọn họ tới bắt mạch cho ta, nói ta thân thể có thiếu hụt, mùa đông đặc biệt như thế nên cần bồi bổ, dùng dược để dưỡng ấm."

Hắn nhíu mày, tuy bề ngoài của hắn vô cùng thanh tú nhưng dù sao đã ra trận giết địch, sát khí trên người có phần nặng nề, hắn vừa chau mày đã khiến nàng sợ đến giật mình. Hình như cũng nhận ra điều này, hắn cười nói, "Ngươi làm sao thế, giờ cũng sợ ta rồi à? Khi còn nhỏ còn muốn cưỡi lên cổ ta nữa cơ mà."

Nàng sửng sốt, sắc mặt hắn lập tức nghiêm lại, nụ cười khẽ cũng thu lại, nhỏ giọng nói, "Cũng đúng, e là ngươi không nhớ rõ." Nàng đột nhiên cảm thấy có chút đau thương.

"Bệ hạ... có tốt với ngươi không?" Hắn hỏi tiếp.

"Ừ, bệ hạ rất tốt với ta." Nàng cúi đầu, cảm giác đè nén trong lòng càng thêm rõ ràng.

Hắn gật đầu, "Ta biết ngươi vẫn còn bướng bỉnh như một tiểu cô nương, chuyện với Hiền Phi nương nương..." Dường như hắn hơi khó xử, ngập ngừng một thoáng mới nói tiếp, "Thật ra giữa tỷ muội nào có thù cách đêm, ngươi không cần sợ nàng, nàng sẽ không thực sự làm gì ngươi."

Mạc Yên Nhiên hừ một tiếng trong lòng, chỉ sợ ngươi không biết đấy thôi, mới tiến cung mấy ngày mà nàng ta đã thưởng cho ta một bạt tai kia kìa. Nhưng lúc này nàng không thể nói với hắn như vậy, chỉ qua loa gật đầu, "Ta đã biết, ta đã trưởng thành, sẽ không giận dỗi như hồi nhỏ đâu biểu ca."

Hắn ngẩn ngơ, nhớ tới khi nàng còn nhỏ cực thích buộc tóc hai bên, quấn quýt lấy hắn, tiểu cô nương mới mười tuổi đã đỏ mặt nói, "Biểu ca, chờ ta trưởng thành ta sẽ gả cho huynh."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...