Chương 45: 45
Thẩm Sơ Hàn xoa tay Mạc Yên Nhiên, cảm thấy hơi lạnh vội sai hạ nhân đốt than sưởi lên, Mạc Yên Nhiên giữ tay hắn, nghiêm túc nhìn hắn, "Lang quân, ta thật sự mang thai sao?"
Thẩm Sơ Hàn cũng sửng sốt, nhìn vẻ mặt nàng có vẻ không vui ngược lại còn có chút lo lắng, "Khanh Khanh đừng lo lắng, nếu có thì tốt, nếu không phải chúng ta lại cố gắng, đừng thất vọng nhé."
Nàng cảm thấy giọng điệu hắn giống như đang dỗ trẻ con, có chút không vừa lòng, "Chỉ có ta cảm thấy khó tin thôi sao? Rõ ràng vừa mới nói ta... lại đột nhiên nói hình như ta mang thai." Nàng chun mũi, "Ta chỉ cảm thấy kỳ quái chút thôi."
Thẩm Sơ Hàn cũng nhăn mày, "Nàng nói vậy cũng có lý, có điều nếu Chu Thừa Ân đã nói thì chúng ta nên chú ý một chút, những thứ không nên ăn đừng vội ăn. Dù sao hắn cũng nói khoảng nửa tháng nữa là có thể chẩn đoán chính xác, đến lúc đó chúng ta sẽ biết."
Mạc Yên Nhiên gật đầu, lại quay xuống dặn dò, "Thư Nhu, ngươi đi dặn người bên dưới quản miệng mình cho tốt, đừng có chưa chắc chắn đã phô trương khắp nơi."
Thư Nhu đáp lời.
Thẩm Sơ Hàn cười rộ lên, "Nàng còn biết khiêm tốn từ khi nào thế?"
Mạc Yên Nhiên hừ một tiếng, "Ta khiêm tốn cái gì, chỉ sợ chẳng may chẩn đoán sai, ta mất mặt không nổi thôi."
Hắn vuốt mũi nàng, "Trong cung ai chẳng biết Di Tần nàng nóng tính nhất, ai dám chọc nàng."
"Ta nào có nóng tính, nói đến mới thấy ta còn chưa làm gì cụ thể cả đâu."
Thẩm Sơ Hàn bật cười, "Cho nên mới nói rốt cuộc nàng muốn làm cái gì cơ chứ?"
Mạc Yên Nhiên rầm rì không nói nữa, một lát sau Thanh Thiển bưng canh lên hầu hạ Mạc Yên Nhiên uống, Thẩm Sơ Hàn vốn không muốn uống, dưới ánh mắt sáng ngời của nàng đành cũng uống một bát.
Hắn cùng Mạc Yên Nhiên nằm xuống, đây là lần đầu tiên hai người nằm chung trên giường của Trường Tín Cung, hôm nay tinh thần của Mạc Yên Nhiên rất tốt, không ngủ ngay được. Nhưng Thẩm Sơ Hàn thì mệt cực, chỉ hàn huyên với Mạc Yên Nhiên hai câu đã ngủ mất.
Mạc Yên Nhiên ngẩn ngơ nhìn đỉnh màn, màn lụa mềm, nàng nhắm chặt mắt, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình, sau đó nở nụ cười khổ.
Thẩm Sơ Hàn chờ mong như vậy, nhưng ta làm sao có thể thật sự có thai được.
Có lẽ đêm hôm trước ngủ muộn, khi Thẩm Sơ Hàn rời giường định vào triều thì nàng còn ngủ, Thẩm Sơ Hàn không gọi nàng dậy, nhẹ tay nhẹ chân ra khỏi chăn. Thật ra theo quy củ, phi tử không thị tẩm là không thể nằm chung một chăn với Hoàng Thượng, cho dù thị tẩm xong rồi cũng phải nằm sang một cái chăn khác. Nhưng Mạc Yên Nhiên thì không, mới đầu còn chia chăn, nửa đêm hắn lại cảm thấy có cái gì đó lạnh lạnh hoặc ấm mềm chui vào trong chăn của mình.
Nàng luôn như vậy, nhiều lần quá Thẩm Sơ Hàn cũng thành quen, còn thành thói quen không ôm nàng sẽ cảm thấy trống vắng, phi tử trong cung khác thì luôn yên lặng nằm cạnh hắn, tư thế quy củ, hơi thở rất nhẹ.
Nàng thì nằm trong lòng hắn, có khi gác chân lên đùi hắn, khi thì nằm lì trên người hắn, khi lại gối lên tay hắn ngủ, rõ ràng chỉ là một chuyện rất nhỏ nhưng hắn lại cảm thấy thân thiết cực kỳ. Cho dù nàng ngủ dường như luôn không yên, sẽ quấy nhiễu hắn nửa đêm tỉnh lại, hắn cũng chỉ hôn nàng, nhẹ nhàng an ủi nàng, chờ nàng yên tĩnh lại.
Đôi khi hắn cảm thấy, quan hệ nam nữ trước kia rất kỳ quái, chỉ có quan hệ với nàng mới là bình thường. Hắn nghĩ vậy liền nhìn về phía nàng, thấy nàng tựa như phát hiện bên cạnh không có ai, hơi tỉnh lại, đang díp mắt nhìn hắn, hắn nhất thời cảm thấy đáng yêu cực kỳ, không kiêng dè trong phòng còn có người khác, áo choàng còn chưa khép đã đi về phía nàng, dùng môi chạm nhẹ lên mắt nàng.
Nàng chớp mắt như còn chưa tỉnh hẳn, "Lang quân phải vào triều ư?"
"Ừ." Hắn quay sang để cung nữ buộc áo choàng cho mình, lại nghe nàng kêu, "Dừng tay, dừng tay." Cung nữ kia sợ tới mức suýt chút nữa quỳ xuống, nàng còn chưa đi giày đã chân trần chạy trên mặt đất, chạy không vững hắn còn phải vươn tay ra đón nàng, "Ta buộc áo choàng cho lang quân được không?" Không chờ hắn phản ứng đã tự động chỉnh sửa lại vạt áo hắn.
Hắn hơi nhíu mày, đã tiết xuân phân, sớm không cần dùng đến lò sưởi, nhưng dù sao trời mới tảng sáng, mặt đất còn hơi lạnh, hắn bế nàng lên đặt lên giường lần nữa, nàng ngồi kia như chưa phản ứng lại ngay được, chân lắc lư, "Lang quân làm gì vậy? Không phải đang vội lâm triều sao?"
Thấy nàng lại muốn xuống giường, hắn tặc lưỡi một tiếng ngăn nàng lại, "Quên hôm qua trẫm nói thế nào với nàng rồi à?" Thấy nàng vẫn mơ mơ màng màng, hắn nở nụ cười cúi người qua, "Nếu thật sự có thai, mặt đất lạnh vậy nàng làm sao chịu được." Lại vỗ vỗ đầu nàng, "Vẫn còn sớm, mặc cẩn thận rồi hầu hạ trẫm, được không?"
Lông mi Mạc Yên Nhiên hơi run run, giấu đi cảm xúc trong đáy măt, không nói gì nữa. Thẩm Sơ Hàn quả thật hơi vội, bảo cung nữ lúc trước hầu hạ mình thay quần áo, thấy Mạc Yên Nhiên vẫn ngồi kia, cúi đầu không có tinh thần có chút không đành lòng, đi qua nói, "Sao thế? Không thoải mái à?"
"Không phải. Không phải lang quân phải vào triều sao? Mau đi đi."
Thẩm Sơ Hàn biết nàng thường không thích hầu hạ mình, hiếm khi nào được một lần có hứng thú lại bị mình từ chối, nàng hay giận dỗi, khó tránh khỏi có điểm không vui. Hắn không giận, đối với hắn dỗ nàng là chuyện dễ như trở bàn tay, "Nàng ngoan, đừng dỗi. Chờ trẫm hạ triều rồi tới thăm nàng nhé?"
Bạn thấy sao?