🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 38: 38

  Lúc này Mạc Bình U mới phát hoảng, chỉ là một cung nữ có thể gây nên chuyện gì, đến mức xuống tay giết cả nhà nàng ta, ra tay ác vừa ác độc vừa sạch sẽ lưu loát. Nàng bưng trà uống một ngụm, nghe Tòng Văn kia nói tiếp, "Dân chúng nếu có gì oan khuất có thể tới Đại Lý Tự giải oan, nhưng Trường Thu chưa từng có thẩm thẩm thúc thúc nào, một ngọn lửa thiêu sạch sẽ, nếu không phải mấy ngày trước nô tài gửi bạc về, nghe nói bọn họ đều không còn, thì sợ là... sợ là cứ uổng mạng như vậy rồi.

Trường Thu vừa mới chết, hài cốt còn chưa lạnh đã sai người giết cả nhà nàng, bảo nàng làm sao nhắm mắt. Dù nàng chỉ là một cung nữ nhưng từ khi tiến cung luôn tận tâm hầu hạ chủ tử. Nô tài cầu xin tới trước mặt nương nương cũng không chỉ vì giải oan cho Trường Thu, chuyện như vậy bẩm báo tới chỗ nương nương không khỏi quá làm phiền nương nương, chỉ là trước kia Trường Thu từng đề cập với nô tài, cái chết của Triệu Dung Hoa e là có kỳ quái, nô tài sợ hung thủ chân chính nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, khiến Đại hoàng tử trên trời có linh cũng ngủ không yên!"

Mạc Bình U nhướng cao lông mày, người này nói chuyện rất đúng mực, nếu ngươi chỉ vì một cung nữ đã chết, cho dù bị diệt cả nhà cũng không lý nào bẩm báo tới chỗ Hoàng Hậu, đây cũng là nguyên nhân hôm nay các nàng tới đây, bên trong việc này ắt hẳn liên quan tới vụ án của Đại hoàng tử. Lúc đó vội vàng kết án là theo ý của Hoàng Thượng, nay lấy chuyện xưa ra nhắc lại, cho dù Hoàng Thượng không vừa ý cũng không còn cách nào khác.

Trừ khi hắn nói thẳng rằng, chỉ là chết vài người thôi có gì quan trọng đâu. Nhưng ai cũng biết hắn sẽ không làm thế. Nên sự việc sẽ không còn dễ dàng kết thúc.

...

Khi nghe kể đến đó Mạc Yên Nhiên mới buông cái cốc, "Vậy ý của ngươi là, Tòng Văn kia luôn miệng nói cái chết của Trường Thu liên quan đến cái chết của Đại hoàng tử?"

Thanh Thiển vừa đấm chân cho nàng vừa đáp, "Còn sao được nữa, nói chắc như đinh đóng cột, cứ như hắn tận mắt nhìn thấy vậy. Cũng may Hoàng Hậu nương nương nhân từ mới nghe hắn nói lâu thế."

Mạc Yên Nhiên bật cười, vỗ vỗ đầu nàng ta, "Nếu mọi người đều chỉ có cái đầu như ngươi thì vô số oan hồn không ngủ yên rồi."

Thư Nhu nhìn nàng một cái, "Vậy ý của chủ tử là, cái chết của Trường Thu thật sự liên quan tới vụ án Đại hoàng tử?"

"Có liên quan hay không ta không dám nói, không phải bệ hạ đã có dặn dò sao, nếu không liên quan mà chúng ta tự tiện đoán chẳng phải đã phản đối ý của bệ hạ rồi?"

"Chẳng lẽ Hoàng Hậu nương nương cũng mặc kệ chuyện này? Làm ầm ĩ như vậy có lẽ sẽ không dễ dẹp yên."

"Đương nhiên không dễ dẹp yên, có lẽ là sẽ lục soát phòng thôi."

"Lục soát?" Tay Thanh Thiển hơi ngừng, Mạc Yên Nhiên bảo nàng ấy đứng lên không cần đấm nữa, nàng ta lại như không chịu rảnh rỗi đi cời than lửa, rồi quay đầu hỏi, "Dù lục soát phóng thì làm gì được? Qua lâu vậy rồi có thể lục soát ra cái gì?"

"Chuyện này à, thứ gì cần thì tự nhiên sẽ lục soát ra thôi." Mạc Yên Nhiên nở nụ cười, cầm chén trà lên uống một ngụm, đột nhiên lại ho lên, nhất thời có vẻ ngừng không được.

Thư Nhu vội vàng đi lấy viên thuốc cho nàng uống nàng mới ngừng được, lại uống một ngụm trà, thấy bọn họ đều lo lắng nhìn mình liền bật cười, "Làm gì thế, bệnh cũ thôi, vẻ mặt các ngươi giống như lần đầu tiên ta bị thế vậy."

"Nương nương, thân thể ngài..."

"Thân thể của ta, ta cũng biết thân thể của ta rất quan trọng." Tay Mạc Yên Nhiên hơi siết chặt, một lát sau mới chậm rãi buông ra, "Nghe Thái Y nói thì là bệnh từ trong bụng mẹ rồi, có biện pháp nào được, đành chậm rãi dưỡng thôi."

"Nương nương." Sơ Ảnh đứng bên cạnh gần nhất, vốn chưa từng nói chuyện lúc này lại tiếp lời, "Không biết nương nương có còn nhớ hay không, khi nương nương khoảng mười tuổi từng gặp một đại phu, luc đó thân thể nương nương cực yếu, rất nhiều đại phu xem xong đều nói khó chữa, nhưng vị đại phu kia mở mấy phương thuốc xong thân thể nương nương đã khá hơn không ít..." Sơ Ảnh rất ít khi một hơi nói nhiều như vậy, tựa như do dự một thoáng rồi mới nói tiếp, "Lúc ấy, đại phu khi là do Vương..."

"Sơ Ảnh!" Thanh Thiển đột nhiên hô lên, lớn tới mức người trong phòng đều giật mình, nàng ta trước nay bộp chộp giờ lại nghiêm túc nhìn Sơ Ảnh, "Ngươi đừng nói lung tung."

Sơ Ảnh dường như biết có điều không ổn, cũng yên lặng vén váy thi lễ với Mạc Yên Nhiên, "Nương nương, là nô tỳ lỡ lời."

Mạc Yên Nhiên nghe nàng ta nói đến một nửa thì bị Thanh Thiển cắt đứt, nàng biết tình cảm của hai nha đầu này không tệ, nhưng Sơ Ảnh chững chạc hơn, Thanh Thiển mọi chuyện nghe theo Sơ Ảnh, phản bác Sơ Ảnh như vậy đúng là hiếm thấy, nàng không hỏi gì chỉ thản nhiên nói, "Được rồi, đều tự đi làm việc đi. Ta muốn đi ngủ."  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...