🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 37: 37

  Thư Nhu đang hầu hạ Mạc Yên Nhiên dùng đồ ăn sáng, hôm nay dường như tâm trạng của Mạc Yên Nhiên rất tốt, dùng một bát cháo xong còn bảo Thư Nhu bưng lên một bát nữa, Thanh Thiển thấy vậy cũng cười hỏi, "Hôm nay tâm trạng của chủ tử tốt, khẩu vị cũng tốt theo."

Mạc Yên Nhiên buông bát xuống, "Nào có, chỉ do thời tiết lạnh nên ăn đồ nóng thấy ngon thôi."

Thư Nhu giúp nàng gắp một cái bánh chẻo, "Nương nương, hôm nay Thục Phi nương nương thay ngài nói chuyện quả thật làm nô tỳ giật mình."

Thanh Thiển cũng mở to mắt, "Cái gì cơ? Thục Phi nương nương giúp nương nương chúng ta nói chuyện á? Ở Vĩnh Khang Cung?"

"Cũng không hẳn, là nói thẳng vào mặt Lục Tu Nghi, như vậy nương nương chúng ta và Lục Tu Nghi chỉ sợ không được tốt lắm..."

"Ôi."Mạc Yên Nhiên ý bảo Sơ Ảnh yên lặng đứng bên đưa khăn cho mình, tự mình lau miệng, "Nương nương các ngươi cùng Lục Tu Nghi vốn đã không được tốt, không liên quan gì đến Thục Phi nương nương có nói giúp ta hay không, có làm Lục Tu Nghi mất mặt hay không."

Thanh Thiển nhỏ giọng hỏi nàng, "Vậy vì sao Thục Phi nương nương nói giúp ngài? Nàng ta và chúng ta không phải cũng không hợp sao?"

"Chuyện này à." Mạc Yên Nhiên đứng lên, đẩy chén trà Thư Nhu đưa qua, "Thục Phi nương nương không phải nể mặt ta, mà là nể mặt Hoàng Hậu nương nương."

"Hoàng Hậu nương nương?"

Phong Giáng Bạch đâu có để ý Mạc Yên Nhiên sẽ thế nào, có điều một câu "Giáng Bạch" kia khiến nàng ta hiểu ý của Hoàng Hậu, là Hoàng Hậu muốn Phong Giáng Bạch đứng ra lập uy cho nàng. Nói đến cũng có lý, Hoàng Hậu và Mạc Yên Nhiên trước nay quan hệ tốt, với Thục Phi thì hướng đến là thế chân vạc, ở Vĩnh Khang Cung nếu Thục Phi nói một câu giúp nàng thì hiệu quả tốt hơn Hoàng Hậu nói nhiều.

Mạc Yên Nhiên đi tới ghế bành ngồi xuống, "Không uống trà đặc, lấy cho ta ít trà tuyết lê."

Sơ Ảnh nhún gối rồi ra ngoài, chỉ một lát sau đã vào, trong tay bưng chén trà, buông xuống xong không lập tức lui sang một bên mà ý bảo đám tiểu nha hoàn đều lui ra rồi mới mở miệng, "Nương nương, chuyện Triệu Dung Hoa, sợ là có biến."

Mạc Yên Nhiên dừng tay, không uống tiếp nữa, "Triệu Dung Hoa?" Hình như đã nghe cái tên này từ rất lâu rồi, một lát sau nàng mới nhớ ra, "Chuyện về nàng ta không phải Hoàng Hậu nương nương đã có ý áp chế sao? Còn biến cố gì nữa?"

"Vừa rồi Tiểu Kỳ Tử nói với nô tỳ, phía trước có tin truyền đến, nha hoàn lúc trước hầu hạ Triệu Dung Hoa, đã chết."

"Đã chết?" Thư Nhu cũng hít sâu một hơi, nhìn sắc mặt Mạc Yên Nhiên rồi tự mình hỏi, "Chết thế nào?"

"Chỉ nghe nói sau khi Triệu Dung Hoa chết nha hoàn kia không bị phân đi chỗ khác, vẫn làm nha hoàn quét dọn bình thường trong Quảng Dương Điện, nhưng Quảng Dương Điện kia từng có người chết nên không có chủ tử nào muốn chuyển vào, vẫn còn để không. Vừa rồi nghe nói nha hoàn kia đã chết, nói là chết đuối trong hồ."

"Thế là có ý gì, nếu muốn đi theo chủ tử thì sao chủ tử chết nhiều ngày rồi mới tự tử?"

"Ai dám chắc không phải?" Giọng Sơ Ảnh càng thấp xuống, "Hồ Bích Lan kia cách Quảng Dương Điện khá xa, ngài nói xem nếu có người hại nàng ta thì cần gì lừa nàng ta đến nơi xa xôi như hồ Bích Lan, phía sau Quảng Dương Điện cũng có giếng, đẩy vào giếng đỡ tốn công hơn bao nhiêu."

Tiếng gió bên ngoài vốn lớn, cộng thêm vẻ mặt đột nhiên âm u của Sơ Ảnh khi nói những lời này làm cho Mạc Yên Nhiên nổi da gà toàn thân, nàng xoa xoa tay mình, "Nghe ghê quá, nàng ta làm cái gì mà không thể không chết?"

"Cái này ai mà biết được, vốn một cung nữ chết là việc nhỏ, không ngờ cung nữ kia có một đồng hương rất thân tên Tòng Văn, hắn còn quỳ trước cửa Vĩnh Khang Cung kêu oan."

"Hả? Người tên Tòng Văn này..."

"Thưa nương nương, là một thái giám." Sơ Ảnh lập tức đáp trả.

"Thái giám? Vậy cũng thú vị rồi đây." Nàng đứng lên, chậm rãi đi hai bước, "Có điều một thái giám đã có giao tình với cung nữ mà cũng chịu làm loạn tới chỗ Hoàng Hậu nương nương, không muốn sống nữa à? Ngươi nói xem, kêu oan cái gì?"

"Thưa chủ tử, thái giám kia luôn kêu, có người sát hại tính mạng, còn hại cả nhà."

Mạc Bình U cũng nhận được tin tức này rất nhanh, nàng đang ngồi trên sập thêu hoa, nàng ít khi nào yên tĩnh luyện tập như thế, nghe được tin tức cũng không giật mình, thêu thêm châm nữa mới nhìn người phía dưới, "Chỉ là chết một cung nữ, có chuyện gì lớn đâu mà đáng để ngươi bẩm đến trước mặt ta, còn hoảng hốt như thế."

Cung nữ bên cạnh nàng là người hầu hạ nàng từ nhỏ, hiểu rõ ràng tính cách nàng, nghe nàng nói vậy cũng không sợ, vẫn đứng bên cạnh nàng dùng âm lượng thích hợp nói tiếp, "Vốn chết một cung nữ là việc nhỏ, có điều vừa nghe nói chỗ Vĩnh Khang Cung cũng nhận được tin."  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...