🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: Chương 15

Đã ngồi xuống thì không thể nhận đơn được. Hương thơm của cơm chiên phi tới đây rồi, mùi thịt mùi cá hấp dẫn thế này tay làm sao ấn nút nhận được. Các vị khách à, xin lỗi chúng tôi tạm mất sóng.

Nhóm nam shipper vừa thầm xin lỗi khách vừa cúi đầu ăn. Ăn được một nửa mới chấp nhận đơn. Đầu bếp làm xong kịp lúc ăn xong, lấy đồ ăn là vừa đẹp.

Bên ngoài cửa quán có một nhóm cô gái đứng. Trong đó có một cô gái hướng điện thoại về bảng hiệu của quán hỏi người trong màn hình.

“Mỹ Kỳ ơi có phải ở đây không?”

Tiếng Mỹ Kỳ từ trong vang ra: Đúng rồi đó Phi Ý. Nhớ nhé, nhớ mang đỉnh lưu về cho tớ nha.

“Ok sẽ mang đỉnh lưu về gặp cậu.”

Phi Ý tắt điện thoại nói với mấy cô gái bên cạnh đúng là quán này rồi đi vào.

Mỹ Kỳ hôm qua tình cờ đi ăn tối ở đây, về dành nguyên một buổi kể quán ăn này tốt ra sao, hương vị màu sắc món ăn tuyệt thế nào. Còn nói là món ngon nhất cô ấy được ăn.

Cũng tại cô ấy mà nửa đêm cô còn phải đi pha mì tôm chống đói, nhưng nhìn ảnh thì thật sự vẫn thèm không chịu được.

Trưa nay tranh thủ nghỉ trưa đi ăn bằng được. Đáng tiếc đoàn của Mỹ Kỳ phải quay đến muộn, cô ấy trong đội tạo hình không bỏ đi được, phải đợi hoàn tất mới được nghỉ.

Nhóm cô ấy vừa bước vào nhìn không gian rợp mát bóng cây, bàn ghế gỗ cùng ngôi nhà cổ mộc mạc đã rất thích. Nhưng mà bàn ngoài đã kín người đành phải vào trong phòng. Bên trong cũng bày biện trang trí đẹp mắt.

Tô Giao mở mấy cánh cửa gỗ ra, dựng thanh gỗ chống lên rồi nhìn không khí bên ngoài sân đang náo nhiệt ăn uống.

Bàn ngồi gần cô thưởng thức món ăn với gương mặt đều hài lòng vui vẻ. Ngồi từ trong phòng nhìn ngắm cảnh sắc bên ngoài sân cũng rất thú vị.

“Quán ăn này đặc biệt nhỉ. Không khí im lặng đến kỳ lạ, chỉ có tiếng đũa thìa chạm bát. Khách ở đây cũng lạ, mọi người có vẻ đều tập trung ăn mà không thấy nói chuyện gì với nhau.”

“Nhưng cậu có cảm giác khi bước chân vào đây tự nhiên lòng thấy nhẹ nhõm hẳn không. Cảm giác như thời gian chầm chậm trôi qua, đến làn gió cũng dịu dàng lạ.”

Đàm Đàmvừa chiên cơm vừa thấy đơn hàng nhảy liên tục, nhìn sườn hầm sốt vang không còn nhiều thì nói tiểu Đào cài đặt hết món trên app. Sau đó nhắc gà chỉ còn hơn 10 suất nữa thì hết nên cài luôn.

Trưa nay đặc biệt đông khách làm cô chuẩn bị món ăn có chút thiếu, chắc chắn chưa tới giờ nghỉ đã hết rồi.

Đình Kiệt vừa nãy chạy đi giúp người bạn trong đoàn một chút việc, quay về cầm điện thoại lên tính đặt món thì có chuyện kỳ quái xảy ra.

Ở menu của Đàm Gia đã báo hết món, sắp không còn gì để ăn nữa rồi.

Hả? bò hầm sốt hết rồi, gà chỉ còn 2 phần may mà nhanh tay cho vào giỏ hàng kịp, đành mua thêm ba phần đậu hũ nhất phẩm vậy.

Canh chỉ còn đủ 3 phần là hết cũng mua luôn. Lúc thanh toán xong quay ra vào lại thì Đàm Gia báo hết món không nhận đơn. Chuyện quỷ gì đây!!!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...