🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ta Mang Siêu Thị Xuyên Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng

Ta Mang Siêu Thị Xuyên Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng

Tác giả: Phất Anh Trai Chủ

Chương 12: Chương 12

Mở mắt ra, trời đã sáng rõ.

Thấy trong phòng không còn ai, La Vân Khỉ lập tức bật dậy.

Hàn Diệp đang giúp hai tiểu hài tử rửa mặt, thấy nàng bước ra, liền thản nhiên nói:

“Nàng còn buồn ngủ thì cứ ngủ thêm chút nữa.”

Lời này… coi như là đang quan tâm nàng sao?

La Vân Khỉ có chút mừng rỡ.

Theo nguyên tác, từ sau khi La Vân Khỉ đại náo Hàn gia, hai người gần như không nói thêm câu nào.

Nàng vội cười đáp:

 

“Thiếp không buồn ngủ, để thiếp đi nấu cơm cho mọi người.”

Hàn Diệp “ừ” một tiếng, rồi đi đến kho lấy củi.

La Vân Khỉ sợ hắn phát hiện ra “kho báu” kia, vội vàng chặn lại.

“Mấy việc nặng nhọc này sau này để thiếp làm. Chàng nếu rảnh thì đọc sách đi, biết đâu sau này còn thi đậu công danh.”

Hàn Diệp thoáng kinh ngạc liếc nhìn nàng – trước kia La Vân Khỉ chẳng phải luôn phản đối việc hắn đọc sách đó sao? Còn nói đọc sách chẳng thể ăn được.

La Vân Khỉ cũng chợt nhớ ra điểm này, thầm mắng nguyên chủ nông cạn, không có tầm nhìn.

Nàng mỉm cười nói:

“Sách có nhà vàng, sách có giai nhân*, nam tử nên lấy học vấn làm chính. Sau này nếu chàng kiếm được chút bạc, cũng đừng mua gạo rau nữa, để dành đóng học phí vào tư thục đi.”

(*nguyên văn là 书中自有黄金屋,书中自有颜如玉 - Câu nổi tiếng thời xưa, nghĩa là trong sách có của cải và mỹ nhân.)

Hàn Diệp trầm mặc hồi lâu rồi nói:

“Ta không thể để nàng và bọn nhỏ bị đói.”

 

La Vân Khỉ mỉm cười nhìn hắn:

“Yên tâm đi, sẽ không đói đâu. Chút nữa thiếp sẽ về nhà mẹ xin thêm ít gạo thóc, chờ đến ngày chàng đỗ công danh, chúng ta cùng trả lại là được.”

Chân ngươi như lưỡi kiếm của Hàn Diệp lập tức nhíu chặt lại.

“Mẫu thân nàng mất sớm, giờ là nhị nương làm chủ, sao có thể cho nàng đồ? Ta không muốn vì việc đọc sách của ta mà để nàng chịu uất ức.”

Lời này khiến lòng La Vân Khỉ ấm áp như mùa xuân.

Hàn Diệp không phải kẻ vô tình, chỉ trách nguyên chủ đã làm quá nhiều chuyện, không đủ phúc khí để hưởng mà thôi.

Nàng lập tức bịa chuyện:

“Không sao cả, thiếp còn chút tiền để dành chôn dưới gốc cây gần làng. Đợi thiếp về đào lên, đủ cho chúng ta ăn một thời gian.”

Hàn Diệp nheo mắt nhìn nàng, bán tín bán nghi.

“Vậy ta đi cùng nàng.”

Hai tiểu hài tử cũng hô lên:

“Tẩu tử, bọn ta cũng muốn đi!”

“Không được!” La Vân Khỉ nghiêm mặt nói. “Người đi đông sẽ dễ bị nghi ngờ. Ăn xong cơm, ca ca các ngươi đi đốn củi, hai đứa ngoan ngoãn ở nhà, nếu không tẩu tử sẽ không thương nữa đâu.”

Thấy nàng nói đầy vẻ nghiêm trọng, Hàn Diệp gật đầu.

“Vậy cũng được, nàng cẩn thận một chút.”

Đúng lúc mấy người đang trò chuyện, thì hàng xóm Lý Nhị Nương cũng về nhà mẹ đẻ.

Tối qua, bà ta đã nghe thấy bên sân Hàn gia có tiếng huyên náo, cứ ngỡ huynh đệ mình đã thành công.

Ai ngờ sáng ra lại thấy cả ca lẫn đệ bị đánh cho mặt mũi bầm dập, tức đến nghiến răng nghiến lợi, độc ác mắng lớn:

“Con tiện nhân họ La kia! Nếu hôm nay lão nương không trị ngươi một trận nên thân, thì cái họ Lý này ta viết ngược lại!”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...