🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 137: Phần 7 - Chương 82.2: Tiện thiếp vương phủ (14)

Editor: Slinh

Beta: Cà ri + lyly

Tiền thính Vương phủ.

Cao Sương Sương mở to đôi mắt ngập nước, không thể tin mà trừng mắt nhìn nam tử ngồi ghế chủ toạ: "Cuối cùng ngươi vẫn chạm vào những người khác, rõ ràng ngươi đã hứa với ta...... Ngươi đã hứa với ta!"

Nam Cung Dạ im lặng, sau một lúc lâu, hắn mở miệng: "Bổn vương đã hạ lệnh, chọn ngày bán tiện thiếp kia đi."

Cao Sương Sương buồn bã nói: "Thì sao? Thương tổn đã tạo thành, sai lầm đã phạm phải, ngươi cho rằng hai câu nói bâng quơ như vậy, là có thể gạt hết mọi chuyện? Ta tin tưởng ngươi như vậy, nhưng ngươi, nhưng ngươi bản tính khó đổi, lần lượt tổn thương trái tim ta......"

Nam Cung Dạ nhắm mắt lại, mặt vô cảm.

Cao Sương Sương lắc đầu, nước mắt ấm áp rơi xuống, dừng ở khóe môi, mang theo chua xót: "Dạ, ngươi đừng nghĩ chuyện gì ta cũng không biết...... Rất nhiều chuyện, lòng ta rõ ràng! Không chỉ là nữ nhân hôm nay, ngươi còn mang phi tử của hoàng huynh về phủ, để làm gì? Ngươi đối với ta...... Thật sự là chân tình sao?"

Nghe được câu cuối cùng, Nam Cung Dạ rốt cuộc phản ứng, mở mắt ra, cười lạnh: "À? Hoàng huynh nàng nói cho nàng sao?"

Cao Sương Sương sửng sốt: "Không cần hoàng huynh nói cho ta, ta đã sớm nghe người ta nói."

Nam Cung Dạ vô cùng tức giận: "Vậy nàng có biết, phi tần kia, vốn là người của vương phủ?"

Cao Sương Sương ngây người: "Ngươi nói...... Cái gì?"

Nam Cung Dạ đứng lên, hừ lạnh một tiếng: "Bổn vương còn chưa tính sổ với hắn, coi như hắn mạng lớn. Nàng có quyền gì mà chất vấn ta?"

Đôi môi trắng bệch của Cao Sương Sương mấp máy: "Ngươi, ngươi ở trong phòng nữ nhân khác --"

Nam Cung Dạ cười: "Thì sao?"

Cao Sương Sương dường như không thể đứng vững được nữa, vịn vào mép bàn: "Ngươi --!" Thanh âm run rẩy, như khóc như tố cáo: "Ta cho rằng...... Ngươi yêu ta thật lòng."

Nam Cung Dạ nhìn nàng, tự giễu cười cười: "Bổn vương còn chưa đủ thật lòng sao?" Hắn đi đến trước mặt thiếu nữ, giơ tay nắm cằm nàng: "Bổn vương vì nàng, tha cho mạng chó của hoàng huynh nàng, cho huynh muội hai người tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý. Năm đó khi phụ hoàng nàng giết toàn bộ gia đình ta, có ban cho ta ân huệ này không?"

Nước mắt trong mắt Cao Sương Sương, giống như chuỗi trân châu bị đứt, không ngừng chảy xuống.

Cuối cùng hắn vẫn không thể quên được chuyện ngày xưa.

Mối thù giết cha, thù giết nhà, ở trong lòng hắn, nàng không thể so sánh được.

Nam Cung Dạ buông nàng ra, đứng khoanh tay: "Cao Sương Sương, có phải bổn vương đối xử quá tốt với ngươi, nên ngươi mới sinh ra ảo giác --" Hắn quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo: "Ngươi không phải nữ chủ nhân của vương phủ, càng không phải thê tử của bổn vương, ngươi mang danh công chúa, nhưng thực tế, chỉ là tù nhân của bổn vương."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...