Chương 133: Phần 7 - Chương 80.1: Tiện thiếp vương phủ (10)
Editor: Slinh
Beta: Cà ri + lyly
Trong trời đêm, những đám mây dày đặc trôi qua, che mờ ánh trăng rằm sáng rõ.
Đèn lồng trước cửa toả ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, mà bạch y nam tử kia đứng ngược sáng, cả người chìm trong bóng tối, so với lần trước gặp nhau, thân hình càng ngày càng gầy yếu, nếu không có trường bào rộng lớn khoác lên, chỉ sợ sẽ lộ ra vóc dáng gầy yếu, ngũ quan anh tuấn càng như tạc tượng.
A Yên hỏi hắn: "Để tóc, phải ăn nói như thế nào với Phật tổ của ngưởi đây?"
Lan Lăng Quân im lặng một lát, cười nhạt: "Thế gian này, ta có thể phụ tất cả, cũng không phụ --" Hắn ngừng một lát, cuối cùng vẫn không thể nói ra chữ 'ngươi' kia, một lát sau, hắn nói: "Ta để tóc."
A Yên nói: "Ta thấy rồi."
Mắt Lan Lăng Quân chăm chăm nhìn đất, im lặng không nói gì.
Khoảng cách giữa hai người là bóng đêm dày đặc, còn có vài cơn gió lạnh.
A Yên mở miệng: "Ta phải đi."
Lan Lăng Quân ngẩng đầu: "Thí chủ --" Hắn lại dừng lại, nhìn về phía thiếu nữ đang khoác trên mình bộ hồng y, vạn phần mỹ lệ nhưng cũng tuyệt tình hơn bất cứ ai khác, chỉ nhìn thoáng qua, lại không thể dời mắt, rồi sau đó cứ muốn ngắm nhìn lần thứ hai, thứ ba, thấy đối phương đã sắp ra ngoài cửa, hắn nhẹ nhàng kêu một tiếng: "...... A Yên."
A Yên dừng lại bước chân, quay đầu lại: "Còn chuyện gì?"
Lan Lăng Quân rũ mắt, nhìn mảnh tay áo trong lòng bàn tay: "Ngươi đừng đi."
Hắn nhìn chằm chằm mảnh vải vụn kia, nhìn thật lâu, lâu đến mức xung quanh đều im lặng, hắn cho rằng đối phương đã đi rồi, than nhẹ một tiếng, ngước mắt, đột ngột đối diện với tầm mắt tìm tòi của nữ tử, vì thế lập tức mặt ửng đỏ, có chút quay cuồng: "...... Ngươi chưa đi sao?"
A Yên bình tĩnh nói: "Ngươi kéo tay của ta."
Lan Lăng Quân sửng sốt, nhìn xuống, lúc này mới phát hiện -- vốn bàn tay hắn lúc trước còn nắm mảnh vải vụn, không biết từ khi nào đã nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của nàng, lòng bàn tay cảm nhận được sự non mềm của da thịt.
Hắn vội buông ra, muốn niệm một câu A di đà Phật, lại cảm thấy lúng túng.
A Yên bật cười: "Hòa thượng --"
Lan Lăng Quân nhíu mày: "Ta đã hoàn tục."
A Yên nói: "Kêu theo thói quen." Nhìn hắn, vẫn cười: "Chờ đến khi tóc ngươi dài ngang vai, ta sẽ trở lại, có chuyện gì nữa không?"
Lan Lăng Quân ngơ ngẩn, nhất thời vẫn chưa hồi hồn.
Mây đen tan đi, ánh trăng dịu dàng chiếu xuống.
Đây coi như...... Lời hứa với hắn?
Lan Lăng Quân vô cùng kích động, muốn nói chuyện, nhưng cổ họng lại giống như bị cái gì đó chặn lại.
Khi còn do dự, đã nghe đối phương nói: "Ta phí nhiều tâm tư, nhiều sức lực như vậy, sáng tạo ra thịnh thế mỹ nhan giáo, đâu phải do cao hứng nhất thời? Ta sớm muộn gì cũng sẽ trở về hưởng thụ thành quả thắng lợi -- mà ngươi, nếu ngươi không muốn làm hoà thượng nữa, thân là Thánh Tử của giáo ta, cũng phải quan tâm đến việc chiêu mộ giáo chúng nhiều hơn, đừng có ăn hại."
Bạn thấy sao?