🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 131: Phần 7 - Chương 79.1: Tiện thiếp vương phủ (8)

Editor: Slinh

Beta: Cà ri + lyly

Hoàng cung.

Sau khi Cao Hoài Tú hạ triều, thay một bộ thường phục màu đen, ở ngự thư phòng đọc sách một canh giờ, lão thái giám Hạ Phúc nhìn bóng dáng của hắn, lặng lẽ thở dài, đi ra ngoài bưng lên một ly trà nóng, nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Lại qua gần nửa canh giờ nữa, thời tiết thay đổi.

Ngoài cửa sổ bắt đầu mưa to, Hạ Phúc vội đi qua, đóng cửa sổ lại, tránh cho mưa bụi hắt vào.

Cao Hoài Tú buông quyển sách xuống, nhấp một ngụm trà thanh hương, ấn đường dần dần dãn ra, một bàn tay theo thói quen mà xoa đầu gối, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ gỗ chạm khắc hình hoa, tự giễu mà cười một cái.

Hạ Phúc không đành lòng, thấp giọng hỏi nói: "Hoàng thượng, chân ngài lại đau sao? Có cần phải truyền thái y không?"

Cao Hoài Tú lắc đầu, nhàn nhạt nói: "Không cần."

Hạ Phúc lại khuyên vài câu, thấy thái độ của hắn kiên quyết, liền than một tiếng, lui sang một bên.

Tay Cao Hoài Tú cầm quyển sách, lại có chút thất thần, như suy nghĩ gì đó, một lát sau, hỏi: "Đám cường đạo trên giang hồ kia như thế nào rồi?"

Hạ Phúc nhỏ giọng đáp: "Nhiếp Chính Vương đã tăng giải thưởng lên tới mười vạn lượng hoàng kim."

Cao Hoài Tú nhếch khóe môi, đáy mắt vẫn lạnh như băng: "Kết quả?"

Hạ Phúc lắc đầu, có điểm vui sướng khi người gặp họa: "Không có kết quả. Thuộc hạ của Nhiếp Chính Vương phái đi vài lần, đều không đánh mà bại."

Cao Hoài Tú nhíu mày, ngẫm nghĩ lại một hồi, chậm rãi nói: "Đám người kia...... Có quấy nhiễu dân chúng không?"

Sắc mặt Hạ Phúc cổ quái: "Cả ngày bọn họ chỉ đi cướp các cửa hàng son phấn, giống như không có mưu đồ khác, hơn nữa còn trả tiền...... Đúng rồi, gần nhất trong khoảng thời gian này, bọn họ thường xuyên quấy rầy những vị tài tử thư sinh nổi tiếng ở Đế Đố, thế nào cũng phải buộc bọn họ gia nhập tà giáo."

Cao Hoài Tú không nhịn được mà bật cười.

Hạ Phúc cũng cười, nhìn vị thiên tử mình hầu hạ từ nhỏ đến lờn này, lại nhớ tới tình cảnh thê lương của hắn, không khỏi thổn thức: "Hoàng Thượng, ngài nên cười thường xuyên mới tốt, người ta đều nói cười một cái trẻ ra mười tuổi, ngài năm nay, cũng mới hai mươi lăm thôi!"

Hai mươi lăm tuổi, ngồi lên ngai vàng không đủ một năm.

Bệ hạ của hắn, đã nhiều lần trải qua nỗi đau giết phụ (cha) tranh quyền đoạt vị, lại bị tàn phế nửa người, sống cuộc sống bị kiểm soát, không thể tự quyết định việc gì, chuyện sống chết của bản thân cũng phải phụ thuộc vào người khác.

-- chỉ có thể hận rằng hắn sinh ra trong hoàng tộc.

Cao Hoài Tú cười nhẹ, thanh âm bình tĩnh: "Hạ Phúc, ta không mong sống lâu trăm tuổi, nếu trời xanh có mắt......" Dung nhan tái nhợt hiện lên vẻ tàn khốc, trong đôi mắt đen là hận ý cuồn cuộn: "Ta nguyện ý dùng cả quãng đời còn lại, đổi thành Nam Cung Dạ không được chết tử tế!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...