Chương 129: Phần 7 - Chương 78.2: Tiện thiếp vương phủ (6)
Editor: Slinh
Beta: Cà ri + lyly
Hai tháng sau.
Hoàng cung, đại nội cấm địa.
Đèn đuốc rất mờ, chỉ còn hai ngọn nến còn lại chút hơi tàn, toả ra thứ ánh sáng u ám.
Căn phòng được trang trí đẹp đẽ, đập vào mắt đều vô cùng tinh xảo, chạm trổ tỉ mỉ, rực rỡ muôn màu --- lẽ ra đây là nơi ở của người tôn quý nhất thiên hạ.
Bây giờ, người ở nơi này, được gọi là thiên tử, thực ra là tù nhân.
Ngồi lên tấm gấm màu vàng óng, thanh niên tóc đen mềm mượt, dựa ở đầu giường, một chân co lên, trên đầu gối đặt một con búp bê nhỏ hình dáng khủng bố, hắn nhìn vật nhỏ quỷ dị kia, nhếch mép cười, tiện tay lật búp bê lại, sau lưng nó dán vào một tờ giấy, trên đó viết ngày sinh tháng đẻ của một người.
Hắn giơ một cái ngân châm tinh tế lên, ngắm thẳng con mắt của búp bê mà đâm xuống, động tác chậm rãi mà tao nhã, dung sắc thanh quý lãnh đạm, giống như đang đánh đàn thưởng hoa, chứ không phải... hạ vu cổ.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng của nữ tử.
Cao Hoài Tú không hề nhúc nhích, cũng không ngẩng đầu lên, gọi: "Sương Sương."
Cao Sương Sương dừng chân, thấy búp bê trong tay huynh trưởng, ngơ ngác, che miệng: "Hoàng huynh... huynh, huynh mau dừng tay! Nếu người khác nhìn thấy ---"
Cao Hoài Tú cười khẽ, nhàn nhã nói: "Nếu Nam Cung Dạ biết thì ta khó giữ tính mạng? Không sao, hiện tại, ta cũng không cảm thấy mình đang sống." Hắn nghiêng đầu, nhìn muội muội một chút, cười: "Hoàng muội, cái xác không hồn, được coi là sống sao?"
"Hoàng huynh!" Cao Sương Sương kiên trì, bước nhanh tới, cướp búp bê trong tay hắn, gắt gao nắm lấy, khuyên nhủ: "Muội cầu xin hắn lâu như vậy, hắn mới đồng ý buông tha huynh, không hại Huynh... Việc đã đến nước này, có thể làm gì nữa?"
Nàng thở dài, ánh mắt ưu thương bi ai: "Muội chỉ muốn bảo vệ tính mạng của huynh, muội không muốn huynh xảy ra chuyện gì... huynh... hiểu không?"
Cao Hoài Tú lạnh nhạt nói: "Giết hắn."
Cao Sương Sương cả kinh, khuôn mặt dần trắng bệch: "Huynh, huynh vừa nói gì?"
Ánh mắt Cao Hoài Tú nhẹ liếc qua nàng, trào phúng cười: "Thiên hạ chỉ mình muội có thể làm được, Sương Sương... Muội có thể giết hắn."
Cao Sương Sương lắc đầu: "Không..."
Cao Hoài Tú lạnh lùng nói: "Là không dám, hay không muốn? Trong lòng hắn có muội, dù hắn đối với cả thiên hạ tàn nhẫn, chỉ với muội là không đề phòng, chỉ cần mưu tính thoả đáng, muội có thể giết hắn, báo cướp đoạt chính quyền, báo huyết hải thâm cừu giết phụ."
Cao Sương Sương sợ hãi, lảo đảo lui về sau: "Không... không được! Sao muội có thể lợi dụng tình cảm của hắn với muội để hạ độc thủ? Đê tiện như vậy ---"
Mặt Cao Hoài Tú lạnh lùng: "Hắn giết phụ hoàng."
Cao Sương Sương mặt ảm đạm, gắt gao cắn môi, lắc đầu, một lát sau, bật khóc năn nỉ nói: "Hoàng huynh, đừng ép muội! Muội biết hắn giết phụ hoàng, hắn hại huynh, nhưng muội... muội không thể---"
Bạn thấy sao?