Chương 113: Phần 6 - Chương 69: Siêu sao trở về (13)
Editor: Drinna
Beta: Cà ri
Cửa chính mở ra.
Ánh sáng bên ngoài chiếu vào, chỉ trong chớp mắt, ngay sau, trước sau có vài người cướp cửa chạy vào, mà chặn ở cửa, là một người đàn ông cao lớn, sau khi hắn vào, đầu tiên là nhìn bốn phía, ánh mắt dừng lại trên hai người Trang Chính Thanh và Trình Dĩ Hàn một lát, cuối cùng thì cố trên người cô gái tóc dài xõa trên vai.
Cô gái ngồi ở trên giường, đối với mấy người đột nhiên xông vào cũng không có mấy hứng thú, hai mắt còn lấp lánh hơi nước, thần sắc cũng mang theo phần lười biếng, môi không có tô son, nhưng lại hồng một dạng khác, thủy nhuận mà diễm lệ.
Kiều Thần xiết chặt nắm đấm, trong lòng lửa giận không tên nổi lên, lại cảm thấy đau đớn, không nói một lời, cởi ra áo khoác âu phục, khoác lên bả vai thon gầy của cô gái.
A Yên liếc nhìn hắn, đem áo cởi ra, trả lại cho hắn, miệng còn lẩm bẩm ".....Đá cản đường."
Kiều Thần không nhận lấy, cứng rắn dùng áo khoác bọc lấy thân thể mảnh khảnh của cô gái, giọng nói có chút nghẹn: "Đi cùng anh.... A Yên, anh mang em rời khỏi chỗ này." Hắn thở dài một tiếng, giọng nói ôn nhu mang theo mấy phần hèn mọn, đau lòng nói: "Em có oán hận thì nhằm vào anh, được không? Không cần tự làm khổ chính mình như vậy."
Hắn liếc mắt rồi đứng lên, đi tới bên cạnh Trình Dĩ Hàn, lại nhìn vẻ mặt kỳ lạ của Trang Chính Thanh bên cạnh, vô thức nhíu mày --- hắn biết phân cảnh vừa nãy là quay cái gì, trước mắt chỉ có hai khả năng, Trình Dĩ Hàn đối với A Yên có ý xấu, Trang Chính Thanh giáo huấn hắn, hoặc là... hai người bọn hắn, cùng nhau ức hiếp A Yên.
Trong lòng Kiều Thần đau nhức, ánh mắt dần dần lạnh lẽo đóng băng, xoay người nói với Lưu đạo: "Lưu đạo, tôi hi vọng ông có thể hiểu được, tôi không thể nhìn A Yên...."
"Anh Kiều."
Lời chất vấn còn chưa ra khỏi miệng, Kiều Thần nghe thấy tiếng của thiếu niên gọi, giật mình, quay đầu nhìn lại hắn.
Trang Chính Thanh giống như cười mà không phải cười, giơ tay chỉ về phía sau lưng hắn: "Anh mang theo chị dâu mới đến, không nên lạnh nhạt người ta a." Nói xong, lại quay về phía Lưu đạo sắc mặt xanh mét: "Lưu đạo diễn, xin lỗi."
Lưu đạo đau đầu không thôi.
--- đây rốt cuộc là tình huống gì a?
Thực sự là không thể tệ hơn nữa mà.
Không, bây giờ vẫn có thể cứu vãn, ít nhất thì không có đám truyền thông hay người của đoàn làm phim ở đây... hắn liếc mắt ra hiệu cho nhiếp ảnh gia, đối phương lập tức bước nhanh ra chặn cửa, ngăn cản hết đám người tò mò nhìn về phía bọn họ bên này.
Đầu tiên Lưu đạo nói với Kiều Thần: "Kiều tiên sinh, chắc cậu hiểu lầm rồi." Sau đó quay về phía Trang Chính Thanh, từ trong kẽ răng rít ra mấy chữ: "Cậu giở trò quỷ gì?"
Trang Chính Thanh bật cười, nhìn Trình Dĩ Hàn cũng đang mỉm cười, nói từng chữ: "Không có gì, chỉ là tôi với chú Trình đang đùa thôi, chú ấy cùng tôi chơi một trò chơi, đem đồ gì đó của tôi bí mật giấu đi." Hắn nắm hai tay lại, vẫn nhìn chằm chằm Trình Dĩ Hàn như trước, cười nói: "Chú Trình --- sau này không nên như vậy, cháu tức giận lên người thân cũng không nhận, đây còn rất nhẹ."
Bạn thấy sao?