🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 103: Phần 6 - Chương 62.2: Siêu sao trở về (3)

Chương 62.2: Siêu Sao Trở Về (3)

Editor: Hua Shenyu

Beta: Cà Ri

"Không ngờ được hôm nay cậu sẽ đến đây."

Người kế tiếp thử vai chưa đến, Lưu Đạo đứng dậy, nhận lấy ly trà nóng của trợ lý đưa cho, đi đến mấy hàng ghế khán giả ở phía sau, cách một cái ghế trống, ngồi xuống cạnh người kia: "Mấy diễn viên nữ này biểu hiện thế nào?"

Người đàn ông cất tiếng cười trầm thấp, không có quay đầu nhìn ông ta: "Ông là đạo diễn, ông nói được rồi, đến hỏi tôi làm gì?"

Giọng nói trầm thấp lại dịu dàng, như loa siêu trầm chạm vào lòng người.

Người trong truyền thuyết mở miệng ra là làm cho hô hấp của người ta tăng nhanh, chân nhũn muốn thiếp đi âm sắc đặc trưng Trình ảnh đế.

Lưu Đạo hừ một tiếng: "Gần đây không phải là cậu rất bận sao? Mấy ngày trước gọi điện thoại, cậu vẫn còn ở nước ngoài."

Trình Dĩ Hàn lạnh nhạt nói: "Bận thế nào đi nữa, bộ phim lần này của tôi, tôi cần phải xem trước diễn viên nữ của phim, trước khi tham gia đoàn phim, căn cứ vào tình trạng của đối phương, tôi cần phải có hai tuần để điều chỉnh trạng thái."

Lưu Đạo nhếch miệng, chế nhạo: "Tôi thích thái độ chuyên nghiệp này của cậu, nói hươu nói vượn mà cũng có thể đàng hoàng trịnh trọng, rất có dáng...muốn coi thoát y miễn phí thì cứ nói thẳng, giả vờ cái rắm."

Trình Dĩ Hàn cười:"Bị nói trúng rồi, đây mới là bản chất của quý ông."

Lưu Đạo cười nhạo vài tiếng, ngậm thuốc lá, ánh mắt đột nhiên nhìn lên người ở hàng ghế phía trước.

Người đó ăn mặc thật kì quái.

Thời tiết không nóng, nhưng cũng không tính là lạnh, hắn mặc một bộ áo bông màu đen kiểu dáng dài dày, có mũ che đầu, đeo khẩu trang che nửa gương mặt, đèn ở hàng ghế khán giả trong rạp vốn lờ mờ, hắn còn mang một cái kính đen, thật là có bệnh.

Lưu Đạo nhìn một lát, rồi bật cười, lười nhác hỏi người bên cạnh: "Con trai nuôi của cậu cũng đến hả?"

"Mặc kệ nó."

Lưu Đạo ngẩng đầu, mắt nhìn hắn: "Mặc kệ nó, cậu đem tên nhóc đó nhét vào chỗ này của tôi làm cái gì? Tôi có xem qua một bộ phim điện ảnh về tình yêu của hắn diễn rồi---"

Trình Dĩ Hàn mỉm cười: "Ấn tượng sau khi xem như thế nào?"

Lưu Đạo sờ cằm: "Tên nhóc đó vẫn nên trở về ca hát lại đi, chí ít có thể nghe nổi."

Trình Dĩ Hàn khẽ cười một tiếng.

Rạp hát đèn rất mờ.

Chàng trai đó vẫn ngồi thanh thản, mắt nhìn phía trước, vẻ mặt rất lạnh nhạt, rơi vào mắt của Lưu Đạo, thậm chí gò má không cần nói quá nhiều, chỉ từ hình dáng đường nét, rồi khí chất chỉ cần hiểu không cần nói, đáng được gọi là hoàn mỹ.

Không cần lời nói, không cần biểu hiện, hắn ngồi ở đó, thì chính là một câu truyện hoàn chỉnh.

Diễn viên loại này...thật là chỉ có thể gặp không thể cầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...