Chương 92: Phần 5 - Chương 56: Trường Học Nhất Bá (12)
Editor: Dương Thùy
Beta: Cà ri
Bóng đêm mê ly.
Bên trong phòng cắn nuốt tất cả cuồng nhiệt tình triều, Phó Phùng Kỳ từ lúc mới đầu bị động chịu đựng biến thành chủ động đòi lấy, mãi đến tận thời khắc quan trọng nhất, cô gái thoát ra rời đi, đè lại bờ vai của hắn không cho hắn tới gần, sau đó bám vào thổi hơi nóng bên tai hắn, thấp giọng nói: "Cầu xin tôi."
Đời này hắn chưa từng hận qua một người như thế.
Phó Phùng Kỳ cau mày, vừa mở miệng cổ họng ách ách khàn khàn: "Đừng nghịch."
A Yên nói: "Không đùa anh, tôi nói thật lòng, mau cầu xin tôi."
Phó Phùng Kỳ cắn răng.
Đây là một cuộc đối đầu không tiếng động.
Mái tóc đen của hắn ướt nhẹp, mồ hôi nóng rực từ trán lăn xuống.
Hai gò má A Yên ửng hồng, ánh mắt vẫn bình tĩnh mà thanh tỉnh, bình thản rơi trên mặt hắn.
Cuối cùng, Phó Phùng Kỳ nhắm mắt lại cánh tay dài duỗi ra nắm vòng eo mảnh khảnh của cô gái, kéo vào trong lồng ngực mình, trong giọng nói mang theo sự thù hận mà càng giống như giấu kín độ ấm khó có thể nhẫn nại, nướng đến trái tim đều đau: "... Cầu xin cô."
A Yên cười một tiếng, ôm lấy hắn: "Phó tiên sinh, lúc này mới ngoan, tôi thích nghe giọng đàn ông kêu."
Phó Phùng Kỳ hừ lạnh: "Cô bớt tranh cãi đi."
"Mới không muốn." A Yên vừa cười, vừa thở dài một tiếng: "Duyệt qua vô số người, cực kỳ hiếm thấy có người đàn ông mà tôi theo đuổi thừa nhận mình vô năng, Phó tiên sinh, tôi nhất định phải khích lệ anh, anh rất đặc biệt, có cá tính."
Phó Phùng Kỳ nhẫn nhịn bùng nổ: "... Nói đã đủ chưa? Cô đến cùng thế nào mới bằng lòng câm miệng?"
A Yên nói: "Hai điều kiện, anh phải đáp ứng tôi a."
Phó Phùng Kỳ không lên tiếng.
A Yên thêm một câu: "Không liên quan đến người nhà, công ty, cùng cô gái anh yêu thích."
Phó Phùng Kỳ vẫn trầm mặc.
A Yên liền lại bắt đầu kể lể: "Anh nhìn anh xem, ngoài miệng nói thật dễ nghe, chỉ có cảm giác đối với thân thể một người, còn không phải không tới mười phút liền bị đánh tơi bời rồi hả? Thủ thân Như Ngọc ba mươi năm, anh phải nỗ lực chống đỡ 15 phút, sau này đối với Chu tiểu thư cũng có câu trả lời thỏa đáng... Đương nhiên, tôi cũng không có ý kiến, cơ thể này, càng thành thực càng đáng yêu, tôi thích người vừa mạnh miệng vừa đối với tôi -- "
Phó Phùng Kỳ nhấc mâu: "Tôi đồng ý với cô."
A Yên mím môi nở nụ cười: "Thật sự?"
Phó Phùng Kỳ đặt cô ở dưới thân, lặp lại một lần: "Tôi đồng ý với cô, cho nên cầm miệng lại."
A Yên biết nghe lời: "Ồ."
Vòng thứ nhất kết thúc.
Thừ dịp Phó Phùng Kỳ ở một bên thở dốc, A Yên đứng dậy rót nước, dư quang khóe mắt quét đến trên tường, kém năm phút đồng hồ vừa vặn tám giờ.
Bạn thấy sao?