Chương 91: Phần 5 - Chương 55.3: Trường Học Nhất Bá (11)
Editor: Hua Shenyu
Beta: Cà ri
Trong phòng, A Yên kéo rèm cửa lại, tự đắp mặt nạ cho mình, rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lão Cổ Đổng nói: "Kí chủ, độ hảo cảm của Tô Lương đạt đến 40 rồi."
A Yên ' ừ ' một cái, không có phản ứng nhiều.
*
Gần đây, công ty nhà mình xảy ra chuyện.
Điểm này, Phó Lộ Bạch cảm giác được.
Sắc mặt của anh cả càng ngày càng nghiêm trọng, giữa trán luôn u sầu không dứt.
Ngay lúc này, hắn cũng bất lực.
Ngoại trừ hắn ra, còn có một người, cũng vì chuyện này mà lo lắng không nuốt trôi cơm.
Tám giờ sáng.
Phó Phùng Kỳ ăn sáng xong, chuẩn bị ra ngoài.
"Anh hai." Giọng nói rụt rè.
Phó Phùng Kỳ cầm lấy áo khoác của âu phục, quay đầu nhìn thiếu nữ, ánh mắt dịu dàng, mỉm cười: "Sao thế?"
Chu Sở Sở đi đến trước mặt: "Anh hai, chuyện bên công ty... Tình hình có phải rất tệ không?"
Phó Phùng Kỳ cau mày: "Ai nói với em?"
Chu Sở Sở lắc lắc đầu: "Cái này không quan trọng, có thật là rất nghiêm trọng không?"
Phó Phùng Kỳ thở dài, vuốt tóc của cô: "Không cần suy nghĩ nhiều, có anh ở đây."
Trong lòng Chu Sở Sở đau xót, gần như muốn bật khóc: "Em không nỡ nhìn anh khổ sở như vậy. Nếu như em có thể giúp được gì cho anh, anh nhất định phải nói với em." (Đm, ghét nhất mấy kiểu bạch liên hoa này, giúp cái gì chứ .....ngoài khóc ra còn làm dc cái beep gì nữa.)
Phó Phùng Kỳ cười: "Сô bé ngốc."
Ra khỏi nhà, ngồi vào trong xe.
Xe hơi từ từ lăn bánh cách xa dần cửa lớn Phó gia.
Sắc mặt của Phó Phùng Kỳ dần dần trầm lặng, tay luồng vào túi áo, sờ vào tấm cạc không biết đã bị hắn vân vê biết bao lần, do dự rất lâu, vẫn là lấy ra.
Dấu son môi in trên đó, mùi hương đã tản đi rồi.
Nhưng cũng vô dụng, hắn vẫn còn nhớ mùi hương đó, nhớ được mặt mày sáng rở của cô gái đó, lời nói hung hăng của cô ấy.
Có một câu nói, Hoắc Yên nói đúng.
Hắn thật sự thua không được.
Phó Phùng Kỳ không có cách nào tưởng tượng, trong tương lai không lâu nữa, nếu như công ty thất bại trong tay của hắn, nếu như tất cả những thứ thuộc về hắn bị người ta cướp đi, biệt thự, siêu xe, tiền bạc và quyền lực, chỉ còn lại chút tiền miễn cưỡng sống....hắn cũng không quan tâm, có thể bắt đầu lại từ đầu, mười năm hai mươi năm, hắn tin tưởng, dựa vào năng lực của hắn, cuối cùng sẽ trở lại đỉnh cao của giới kinh doanh.
Nhưng mà, công ty phá sản mang lại đả tích cùng nhục nhã, ba của hắn liệu có thể chịu nổi không ?
Còn có... Sở Sở.
Bạn thấy sao?