Chương 73: Phần 4 - Chương 46.3: Mỹ Nhân Dân Quốc (14)
Editor: Tịch Nguyễn
Hôm sau, lúc A Yên về đến nhà đã là quá trưa.
Thẩm Cảnh Niên đưa cô về, đến nơi, hắn một tay đặt lên cửa xe, hơi trêu ghẹo nói: "Không mời tôi vào uống trà ư?"
A Yên trả lời: "Không, ở nhà ngài không có đồ trang điểm, không có đồ dưỡng da, cả tối qua thật là muốn mạng người mà. Tôi tỉnh lại năm, sáu lần da mặt đều khô muốn chết. Tôi phải về dưỡng da, thật sự không có thời gian tiếp ngài."
Thẩm Cảnh Niên cũng không ép buộc, mấp máy môi: "Được rồi, đi đi."
A Yên cũng chẳng còn sức tiếp chuyện hắn, mặc kệ tài xế đang ngượng ngùng phía trước, lướt qua hôn nhẹ hắn rồi mở cửa xuống xe.
Mẹ Hà từ trong bếp đi ra, oán hận nói: "Tiểu thư, cô không về cũng không báo trước một tiếng làm thiếu gia Tử Duệ đợi cả tối, sáng sớm cậu ấy mới đi ra ngoài."
A Yên đáp: "Tôi đã sai người gọi điện báo rồi mà."
Mẹ Hà: "Không nhận được."
A Yên vươn vai, đi lên lầu: "Sau này đừng chờ tôi, nên về tôi chắc chắn sẽ về, nếu không về, chết ở bên ngoài cũng sẽ đăng báo...."
"Phi, phi,phi!" Mẹ Hà bực bội đáp: "Chớ nói lung tung."
A Yên cười cười, vào phòng, chào hỏi mấy chai chai lọ lọ yêu quý thân mật thật lâu, cửa lại vang lên hai tiếng.
Cô không quay đầu lại: "Vào đi."
Đường Tử Duệ hai mắt vẫn còn quầng thâm, trông có vẻ rất mệt mỏi.
A Yên hỏi: "Có việc?"
Đường Tử Duệ nói: "Chị cả đêm qua không về."
"Đúng thế, thì sao?"
Vẻ mặt Đường Tử Duệ phức tạp, ánh mắt âm trầm, lạnh lẽo, lại chuyển sang vẻ bình tĩnh kìm nén.
Cuối cùng, hắn mở miệng: "Tôi phải đi rồi."
A Yên không có phản ứng gì: "Về Đường gia à? Tôi bảo người tiễn cậu."
"Không."
Lúc này A Yên mới quay người lại, nhìn hắn, vài giây sau mới nói: "Bên ngoài rất loạn, súng đạn không có mắt, cậu hành động theo cảm tính sẽ gặp nguy hiểm đấy."
Đường Tử Duệ thản nhiên đáp: "Tôi đã nghĩ rất lâu, không phải là tự dưng kiếm chuyện. Chị đã nói, cuộc đời tôi do tôi làm chủ, hậu quả tôi sẽ tự gánh vác, nếu chết ở bên ngoài, thì là tôi đáng đời, một giọt nước mắt cũng không cần chị bố thí."
A Yên không nói.
Mắt Đường Tử Duệ lại trầm tĩnh, nói rõ ràng từng chữ một: "Nhưng nếu tôi trở về...Tôi sẽ trở nên nổi bật hơn tất cả mọi người, kể cả Thẩm Cảnh Niên!" Hắn cắn răng, tâm trạng kích động, đợi một lúc lại nói: "Vậy nên, trước mắt chị phải sống, muốn theo ai cũng không sao cả, nhưng phải sống."
"Kiểu lời nói này...." A Yên nở nụ cười một tiếng, bước tới bước lui, giọng điệu nhàn nhạt: " Chăm sóc tốt chính mình nhé, tiểu thiếu gia, thế giới này tàn khốc hơn cậu nghĩ đấy."
Bạn thấy sao?