🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 59: Phần 4 - Chương 42.1: Mỹ Nhân Dân Quốc (1)

Editor: Dư

Beta: Cà ri

Lúc chạng vạng, mưa phùn kéo dài từng đợt tạt vào cửa sổ.

Trương Yên bưng một bát tuyết lê đường phèn đã được ninh rất lâu, trên bát còn tỏa ra từng đợt hơi nóng .

Cô ngây người nhìn chằm chằm bát sứ thanh hoa trên tay rồi lại mấy tờ báo trên bàn thật lâu, sau đó mới sợ hãi nhanh chóng ngước mắt nhìn chồng mình: "Tử Minh, sao anh không uống, canh cũng sắp nguội rồi. Hai đêm nay em thường nghe anh ho khan nên sợ anh bị bệnh, cố ý cho người ninh canh này, anh xem."

"Rốt cuộc là cô muốn thế nào!"

Người đàn ông phiền chán đánh gãy lời cô nói, mày rậm nhíu lại, hai tay chống trên eo cúi đầu đi vòng vòng có vẻ cực kỳ không kiên nhẫn.

Cuối cùng hắn đứng lại cầm lấy vài tờ báo trên bàn mạnh tay mở ra. Tiếng động ồn ào này rơi vào tai Trương Yên lại giống như tiếng dao kiếm va vào nhau khiến cô hoảng sợ.

Cô liếc mắt nhìn mấy dòng chữ đầu đề được tô đậm không khống chế được rụt rụt cổ, tay run lên làm canh nóng tràn ra đổ trên mu bàn tay trắng mịn rất đau.

Đường Tử Minh nhìn không vừa mắt bộ dạng co đầu rụt cổ của nàng dâu này, trên mặt chỉ là biểu cảm phiền chán, tức giận đặt câu hỏi: "Tôi bảo cô đọc sách, biết chữ, cô học xong rồi sao?"

Trương Yên vội gật đầu, lấy lòng nói: "Tử Minh, em học rồi. Toàn bộ mấy bài văn của anh em đều đọc qua rồi, em .... em còn dựa trên bài đó viết một bài thơ ngắn, em viết cũng rất tốt đó. Em đọc cho anh nghe nha!"

Đường Tử Minh khinh thường cười nhạo. Người phụ nữ ngu ngốc đần độn này vì lấy lòng hắn lại làm bộ biết thưởng thức các tác phẩm của hắn còn tự cho là đúng, thật là quá buồn cười rồi!

Hắn không muốn nghe mấy cái câu chữ gọi là chắt góp từ tâm huyết của mình nhưng sáo rỗng không có hồn mà lại còn từ miệng của một người chỉ tiếp thu tư tưởng phong kiến mục nát, đây gọi là sỉ nhục văn chương.

"Nếu đã biết chữ vậy hẳn là cô đã thấy được." Đường Tử Minh chỉ mục li hôn được đăng trên báo.

Trương Yên thật sự hoảng sợ, tay run lên làm chén sứ từ trong tay rơi xuống, còn chưa kịp phản ứng thì nó đã rơi trên đất vỡ nát.

Nước mắt rơi xuống, cô há miệng thở dốc nhưng không nói được câu nào hoàn chỉnh: "Tử Minh, anh đừng dọa em nữa...Ly, ly hôn cái gì chứ? Tử Minh, em không muốn ly hôn với anh. Không có anh em sống thế nào đây? Em đã làm gì sai, anh nói với em đi em sẽ sửa, em sẽ học được không? Anh cho em chút thời gian, em sẽ chuyên tâm học chữ, em .... em cũng có thể giống như Kiều tiểu thư vậy, cùng anh ngâm thơ làm câu đối, cùng anh đi gặp gỡ bạn bè, em ... "

Đường Tử Minh nhíu mày chặt mày lạnh lùng quát một tiếng: "Đủ rồi !"

Trương Yên sợ tới mức toàn thân run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

Đường Tử Minh đem tờ báo quăng trên bàn: "Cô cũng xứng để so sánh với Thu Lộ? Đúng là không biết xấu hổ! Thu Lộ là soul mate là linh hồn của tôi, trong cuộc sống mờ mịt này chỉ cô ấy mới có linh hồn đồng cảm với tôi thôi! Về phần cô, Trương Yên, cô có thể nói ra chỗ ưu tú trong văn chương của tôi sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...