🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 56: Phần 3 - Chương 40.2: Đại Thiếu Gia Nhà Giàu (17)

Editor: Hailey

Beta: Cà ri

Qua thật lâu, vụ án đã đi được một nửa trình tự tư pháp, chứng cứ cũng đã nộp lên, Niếp Thắng Hòa mới đến gặp mặt Đoạn Huy một lần, vẫn là cách song sắt gặp mặt.

Trên người Đoạn Huy mặc áo tù, cạo tóc, xanh xao vàng vọt, khó có thể nhận ra khuôn mặt vốn có ban đầu.

Niếp Thắng Hòa rất kiên nhẫn mà đánh giá hắn một lát, mới nói: "Anh Đoạn, tôi đến thăm anh... anh cũng đừng quá lo lắng, em nói thật, nếu thật sự có phải vào, thì tối đa cũng chỉ bị kết án ba hoặc năm năm, bác trai sẽ mời đoàn luật sư tốt nhất, sẽ không chịu đựng lâu đâu.

Biểu tình trên mặt Đoạn Huy có chút dại ra, một lát mới ngẩng đầu: "Niếp Thắng Hòa, quan trọng sao? Đã đến lúc này rồi, cậu còn tới ghê tởm tôi sao?

"Haiz, xem anh nói gì kìa." Niếp Thắng Hòa thở dài, bất đắc dĩ thành khẩn mà nhìn hắn: "Hai chúng ta có giao tình chơi đùa từ nhỏ đến lớn với nhau, anh Đoạn, tôi cũng chỉ muốn tốt cho anh, đi tới bước ngày hôm nay, anh thật sự quá hoang đường, người không biết không sợ, bây giời là xã hội pháp trị a!"

Đoạn Huy nhếch môi, cười lạnh nhìn hắn.

Niếp Thắng Hòa căng mặt, chậm rãi nói: "Vốn dĩ, tôi muốn dẫn theo A Yên tới cùng, dù sao hai người cũng từng có tình cảm mấy năm, nhưng cô ấy nói không muốn thấy mặt anh cũng không có lời nào để nói, tôi cũng không thể ép buộc làm khó bắt cô ấy đến được."

Nghe được tên người phụ nữ kia, cuối cùng Đoạn Huy khá mẫn cảm phản ứng, màu cau chặt.

"Có mấy câu, cô ấy bảo tôi nói với anh."

Đoạn Huy siết chặt nắm tay: "...... Cái gì?"

Niếp Thắng Hòa nhìn thẳng vào mắt hắn, từng câu từng chữ nói: "Anh đã từng cướp đi thứ quan trọng nhất của cô ấy, bây giờ anh cũng mất đi thứ quan trọng nhất của mình... phẩm giá tôn nghiêm của đàn ông. Hơn nữa, anh không có cơ hội đã mất mà còn có thể hồi phục, đời này nhất định không ngẩng đầu lên được. Chúng bạn xa lánh, hai bàn tay trắng, không thể đối mặt với thân thể không trọn vẹn của mình... Thiên đạo luân hồi, quả báo xác đáng, tất cả đều là mệnh."

Đoạn Huy nhớ người phụ nữ luôn từ chối tình yêu của hắn, nhưng để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng hắn.

Sau khi cô bị hủy dung vào bệnh viện, thật ra hắn đã đến một lần.

Người phụ nữ nằm trên giường bệnh, trên mặt quấn băng gạc thật dày, chưa gỡ xuống, cả người suy sút, vô hồn.

Y tá muốn bôi thuốc cho cô, cô lại sợ hãi hết chói tai, ôm lấy đầu, từ chối không cho ai đụng tới mặt của mình, nhìn thấy bộ dạng thật sự của mình.

Đáng thương mà lại bất lực.

Thiên Đạo luân hồi, báo ứng xác đáng...... phải không.

"Về phần bọn tôi......" Niếp Thắng Hòa lai nói tiếp, khéo miệng cong lên lộ ý cười: "Chờ tới khi anh ra tù, con của tôi với A Yên đã có thể đi được rồi, chúng tôi sẽ sống thật vui vẻ, A Yên cũng sẽ sống thật tốt." Hắn cố ý nói thật chậm, ấm giọng nói: "...Anh yên tâm."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...