Chương 33: Phần 2 - Chương 26.2: Lãnh Cung Phế Phi (13)
Editor: Bella
Beta: Cà ri
Trong phòng đang đốt huân hương.
Mấy ngày gần đây, Trần Vận cảm thấy đau đầu, bởi vậy trong phòng thường xuyên đốt an thần hương, Dương Chiêu cũng không để ý, chỉ cảm thấy mùi hương lần nay so với thường ngày thơm ngọt hơn rất nhiều, ngửi lâu lại có chút tâm thần nhộn nhạo.
"Tay của nàng làm sao vậy? "
Trần Vận yên tĩnh tựa vào lồng ngực của hắn, cho dù có trang điểm qua một lớp son phấn nhưng vẫn không che giấu được vẻ tiều tụy trên khuôn mặt, trên mặt nước mắt vẫn chưa khô làm người khác vô cùng thương tiếc: "Không sao... Không cẩn thận làm bị thương. "
Dương Chiêu trầm mặt, liếc nhìn Thúy Liễu đang đứng một bên: "Nếu như trong cung của nàng có người hầu hạ không chu đáo -- "
"Không trách bọn họ. " Trần Vận lắc đầu, giấu bàn tay bị thương đi, vẻ mặt tái nhợt cười nói: "Là bản thân thiếp có điểm thất thần mới làm mình bị thương, bệ hạ đừng trách bọn họ."
Dương Chiêu thở dài, ôm lấy thiếu nữ vào trong lòng, tối nay hắn luôn cảm thấy... rất oi bức khó chịu. Một lát sau, trên trán hắn xuất hiện một tầng mồ hôi, ánh mắt mơ màng cau mày muốn đứng lên.
Nhưng Trần Vận lại ôm hắn không buông tay, hai tay ôm chặt lấy hông hắn, giọng nói mềm mại khẽ kêu: "Hoàng thượng... Vận Nhi nóng quá. "
Hầu kết của Dương Chiêu chuyển động, cố chịu đựng kéo tay nàng ra: "Không được, nàng đang mang thai. "
"Nhưng... " Trần Vận cắn cắn môi, thẹn thùng nhìn hắn một cái: "Thái y đã nói qua, chỉ cần cẩn thận một tí...sẽ không có việc gì cả. "
Dương Chiêu vẫn như trước không muốn.
Trần Vận cúi đầu, đôi mắt rưng rưng muốn khóc: "Bệ hạ ghét bỏ Vận nhi có thai, chê thân thể mập mạp của Vận nhi, mặt cũng biến thành xấu..."
Dương Chiêu ngắt lời: "Nói bậy. "
Trần Vận ngẩng đầu nhìn hắn, hai hàng nước mắt khẽ rơi: Vậy chàng đừng bỏ lại ta... Bệ hạ, ta chỉ có một mình chàng."
Dưới ánh nến, mỹ nhân rơi lệ.
Dương Chiêu thở dài một tiếng, cúi đầu hôn thiếu nữ hoa lê đẫm lệ.
*
Buổi sáng thức dậy, Châu Nhi búi cho A Yên một kiểu tóc đang thịnh hành trong cung, chủ tớ đang nói chuyện, bỗng nhiên có một cung nữ đi vào, vẻ mặt kích động: "Nương nương, đại sự không ổn rồi!"
A Yên đứng bật dậy, khẩn trương hỏi: "Canh cổ pháp dưỡng nhan của ta bị cháy khét rồi sao?"
Cung nữ sững sờ: "Cái kia không phải... "
A Yên thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt." Nghe xong thấy không có gì đáng lo, lại tiếp tục nhìn gương vẽ lông mày.
Cung nữ hoàn hồn, khẽ nhỏ giọng nói: "Là muội muội của ngài, Huệ phi nương nương... Sẩy thai rồi."
A Yên không có phản ứng gì.
Bạn thấy sao?