Chương 11: Phần 1 - chương 9: Đằng sau ánh hào quang (9)
Editor: Bella
Beta: Cà ri
A Yên lấy điện thoại vào Wechat gửi tin nhắn cho trợ lý Tiểu Mỹ, nhét điện thoại lại vào túi, lấy ra một cái gương cầm tay nhỏ.
Ra ngoài chưa kịp trang điểm, ngồi trên xe Lục Thế Đồng, cô cầm gương lên muốn bôi một chút son môi, nhưng ánh sáng trong xe lại quá mờ, đã vậy xe còn đột nhiên phanh gấp, làm son môi bị lệch một ít.
Đang muốn tìm giấy lau đi, một cánh tay bên cạnh tay vươn tới, khớp xương rõ ràng, thon dài mạnh mẽ, ngón tay quyệt đi vết đỏ bắt mắt bên khóe miệng cô.
A Yên nở nụ cười, không quay đầu lại, nhìn gương nháy mắt.
Lục Thế Đồng tức giận: "Nhìn gương lẳng lơ cái gì? "
A Yên quay đầu nhìn hắn, thấy hắn nghiêng người, lười biếng tựa vào cửa xe, áo khoác trên vai, đã rơi xuống khuỷu tay, cứ để yên như vậy.
Hắn trời sinh có một tác phong cẩu thả, cho dù có mệt mỏi, cũng không hiện ra, chỉ cảm thấy hắn cà lơ phất phơ, quá tùy ý.
"Mọi người đều gọi tôi là hồ ly tinh, một ngày không lẳng lơ sẽ cảm thấy khó chịu, cũng không phải nhằm vào anh, đừng để ý." Thấy hắn không nhịn được cười lạnh, A Yên bỏ cái gương xuống: "Anh đừng nóng giận, thời gian tôi lẳng lơ với gương, so với ở cùng đàn ông còn nhiều hơn, chẳng qua anh đúng lúc ở đây, nếu không thích thì vậy nhắm mắt lại đi."
Lục Thế Đồng hừ một tiếng: "Miệng đầy ngụy biện."
A Yên cười cười, dựa vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Sau một lát, Lục Thế Đồng mở miệng: "Không hỏi tôi mang em đi đâu sao? "
A Yên mắt cũng không mở, nói chuyện tùy tiện: "Muốn đi đâu cũng được, trước buổi tối mai đưa tôi về, ngày kia có việc."
Lục Thế Đồng không khỏi buồn bực.
Hắn châm điếu thuốc, ra lệnh tài xế đỗ xe ở bên lề đường, nhả ra hai làn khói, lại hỏi: "Lúc trước khi bàn điều kiện, em nói sẽ tìm thú vui cho tôi, lời này còn tính không?
A Yên hơi kinh ngạc, giương mắt nhìn hắn: "Đương nhiên rồi."
"Vậy thì tốt." Hắn hút một hơi thuốc thật sâu, nhả ra một làn khói trắng, nheo mắt lại, ánh mắt lạnh lẽo xuyên thấu làn khói, cùng cô đối diện: "Lão tử hiện tại rất khó chịu, thu hồi lại cái dạng không tim không phổi kia của em đi!"
A Yên biết sai liền sửa, vội bày ra một gương mặt si tình, ôm cánh tay hắn, bộ dạng chim nhỏ nép vào người: "Là tôi quá sơ ý, Lục tổng đại nhân đại lượng, đừng so đo với tôi. Đúng rồi, anh đổi vé máy bay về nước trước sao? Ngồi trên máy bay lâu như vậy, có mệt hay không? Tôi xoa bóp vai, đấm chân cho anh nhé? "
Lục Thế Đồng nói: "Về bằng máy bay tư nhân."
A Yên nghiêng đầu, hỏi: "Tiếp viên hàng không có xinh đẹp hay không? "
Lục Thế Đồng không mặn không nhạt: "Không nhìn kỹ, tức sôi ruột, thấy ai cũng phiền. "
A Yên sững sờ: "Tức giận sao, sao lại tức như vậy? "
Bạn thấy sao?