Chương 14: Phần 1 - chương 12: Đằng sau ánh hào quang (12)
Editor: Cà ri
Beta: Núp
Cánh cửa mở ra đóng lại.
Giang Ly đặt tờ báo xuống, hai chân dài vắt chéo, khuỷu tay để trên thành ghế, cầm chén trà trên tay, cả người thả lỏng ngả về phía sau, giống như quý công tử tao nhã trong bức tranh sơn dầu Tây Dương.
Hắn mở lời trước hỏi: "Em đến chỗ tôi, không sợ Lục Thế Đồng tức giận sao?"
"Sợ, sao lại không sợ chứ." A Yên đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn, ngồi xuống, nhẹ nhàng nói: "Nhưng tôi với anh còn có một duyên phận cuối, để lâu cũng không tốt. Giang tiên sinh, anh không thích tôi, thành thật mà nói, hiện tại tôi cũng không thích anh, nhưng thân thể của chúng ta rất hợp nhau, anh cũng không thể phủ nhận, đúng không?"
Giang Ly chỉ cười nhưng không nói gì.
A Yên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt quyến rũ, nhìn như liếc mắt đưa tình, nhưng thật ra tràn đầy tức giận và dục vọng đan xen vào nhau, kết hợp lại thành một vẻ dụ hoặc say mê lôi quấn lòng người, đôi môi đỏ khẽ đóng khẽ mở, giống nhừ lời mời dụ hoặc: "Giang tổng, anh không cần sợ tôi sẽ dây dưa, tôi lấy mặt tôi thề, ngoại trừ thân thể của anh, những cái khác tôi tuyệt đối không cần, chỉ có một lần này, không có lần sau.
Giang Ly nâng cằm cô lên, ngón tay thon dài vuốt ve đôi môi đỏ căng mọng diễm lệ của cô, khóe môi có chút ý cười, trêu chọc nói: "Xem ra, Lục tiên sinh không thể thỏa mãn em."
A Yên cũng không tức giận, hé môi ngậm lấy đầu ngón tay hắn, khiêu khích một chút rồi nhả ra, ngoan ngoãn cười: "Anh vui thì tốt, muốn nói sao cũng được. Giang tổng, anh suy nghĩ thế nào rồi?... Loại chuyện người tình ta nguyện, anh không bị lỗ, mà tôi cũng được như nguyện, cả hai cùng vui.
Lại lần nữa, người tình ta nguyện.
Lần trước ở nhà cô, cô cũng nói như vậy.
Một câu ' quá bẩn' của hắn, hủy hoại cô một lần.
Không để ý sự phản kháng của cô mà cưỡng đoạt, hủy hoại cô lần thứ hai.
Nghe nói, cô cùng Lục Thế Đồng gần như không gặp nhau, cho dù có gặp 1 lần cũng không vượt qua ba, bốn tiếng, nhìn thế nào cũng không giống những cặp đôi bình thường đang yêu nhau, nhìn thấy giống như đang giao dịch hơn.
Trái tim nhói đau.
Giang Ly nhớ tới đêm đó, cô ở dưới người hắn, đã từng nói, quên đi.
Cô đã thật sự hết hy vọng, không muốn nói chuyên yêu đương, chỉ nói đến lợi ích.
A Yên cởi áo khoác, váy liền cắt may khéo léo, phát họa đường cong động lòng người.
Cô chủ động ngồi lên đùi hắn, nhướng người về phía hôn lên khóe môi hắn, ôn nhu dụ hoặc: "Giang tổng, rõ ràng anh muốn, đừng cố nhịn nữa...."
Vặn vẹo vòng eo, ở trên đùi hắn cọ xát, cách một lớp quần áo, cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể đang dần nóng lên của hắn.
A Yên cúi đầu, tai áp vào ngực hắn, dịu dàng trêu chọc: "Tim anh đập thật nhanh, tôi coi như anh đồng ý rồi nha."
Giang Ly giang tay ôm lấy cô, dùng rất nhiều sức, A Yên khẽ rên một tiếng, đang vui vẻ vì hắn đã thỏa hiệp, lại nghe thấy giọng nói bình tĩnh của hắn: "Rời khỏi Thiên Hồng."
Bạn thấy sao?