🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 106: PHIÊN NGOẠI: GHEN

Tuyết rơi từ hôm qua đến nay vẫn chưa có dấu hiệu ngừng.

Biên Nam ngồi trong xe, mở hệ thống sưởi hơi, nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài nhà ga vô cùng náo nhiệt, người người xách kéo khuân vác đủ loại hành lý, có về quê, có về nhà.

Hằng năm mỗi khi đến thời điểm này, người ta lại không khỏi cảm khái, lại một năm nữa trôi qua.

Đúng là một năm rồi lại một năm.

Biên Nam nhìn đồng hồ, lấy di động ra định gọi điện thoại, ai ngờ di động bỗng reo lên, Khưu Ngạn gọi điện thoại tới.

"Đến rồi à?" Biên Nam bắt máy, hỏi.

"Vâng, đang đi ra ngoài, anh chờ ở bãi đỗ xe là được," Giọng Khưu Ngạn nghe rất khoái chí, "Anh lái xe lớn phải không?"

"Xe lớn," Biên Nam nói, "Em quan tâm cái này làm gì, xe nhỏ cũng đủ đón em mà."

"Bên em còn người nữa." Khưu Ngạn cười nói.

"Ai?" Biên Nam lập tức hỏi, "Em đưa bạn gái về hả?"

"Không phải, được rồi không nói nữa em ra ngoài trước nha." Khưu Ngạn nói.

Sau khi bên kia cúp điện thoại, Biên Nam mới hỏi một câu: "Lại là thằng Phương Tiểu Quân?"

Nghỉ hè Khưu Ngạn về chung với Phương Tiểu Quân, Biên Nam nghĩ mãi cũng không hiểu cái thằng Phương Tiểu Quân chết tiệt này sao lại mặt dày như vậy, lần trước đã cảnh cáo rồi, lần này nghỉ đông còn ráng về chung.

Còn muốn đi nhờ xe nữa chứ!!

Ngồi trong xe chờ thêm chốc lát, Biên Nam thấy Khưu Ngạn kéo vali đi tới từ đằng xa.

Theo sau quả nhiên là Phương Tiểu Quân.

Biên Nam nhảy xuống xe, bực dọc đứng bên cạnh xe.

"Đại hổ tử!" Khưu Ngạn kêu to một tiếng, đưa vali cho Phương Tiểu Quân rồi chạy về phía này.

"Đừng có gọi! Bây giờ tâm trạng không tốt!" Biên Nam cũng kêu to, khóe miệng vẫn không khỏi nhếch thành nụ cười.

Mỗi lần Khưu Ngạn trở về, Biên Nam đều cảm thấy thằng nhóc này lại lớn hơn nữa rồi, chân dài cánh tay dài, vóc dáng đã vượt qua mình và Khưu Dịch, gương mặt tuấn tú càng lớn càng giống Khưu Dịch, có lẽ điểm duy nhất không thay đổi chính là mái tóc xoăn trên đầu, duỗi thẳng chưa đến một tuần đã cong trở lại.

"Nhớ em không?" Khưu Ngạn chạy tới ôm chầm lấy Biên Nam, "Nói mau nhớ em không!"

"Ôi nhớ chết đi được ấy, nghe em nói sắp về mà anh mất ngủ mấy đêm liền," Biên Nam ôm Khưu Ngạn vỗ vỗ lưng nhóc, "Thiếu điều bay qua đón em thôi."

"Giả tạo quá," Khưu Ngạn cười nói, đi ra phía sau mở cốp xe, gọi Phương Tiểu Quân, "Mau lên, cất đồ vào."

"Anh Nam." Phương Tiểu Quân kéo vali chạy tới, chào hỏi Biên Nam.

"Sao lần nào về cũng thấy bản mặt nhóc mày vậy, hai đứa có học chung trường đâu." Biên Nam trừng mắt.

"Tại em thích," Phương Tiểu Quân ném vali vào cốp xe, "Em đợi Khưu Ngạn mấy ngày rồi về chung luôn."

Biên Nam mặc kệ Phương Tiểu Quân, lên xe.

Nhà Phương Tiểu Quân không thuận đường với nhà bọn họ, trước tiên Biên Nam phải lái xe đưa Phương Tiểu Quân về nhà rồi vòng trở lại, nếu không phải nể mặt Khưu Ngạn, Biên Nam rất muốn nửa đường ném Phương Tiểu Quân xuống xe.

"Anh hai em ở nhà hả anh?" Khưu Ngạn ngồi ở ghế phó lái nhìn đồng hồ.

"Không biết." Biên Nam đáp.

"Không biết?" Khưu Ngạn quay đầu sang nhìn Biên Nam.

"Ừ," Biên Nam tặc lưỡi, "Tối qua không về nhà, lúc anh ra đón em cũng chưa thấy về nữa."

"Bận thế cơ à?" Phương Tiểu Quân ngồi đằng sau nói, rồi lại tặc lưỡi mấy tiếng.

"Sao chỗ nào cũng có mặt nhóc mày vậy." Biên Nam nói.

Sau khi thả Phương Tiểu Quân xuống cổng khu nhà mình, Biên Nam lái xe trở về.

Khưu Ngạn lấy điện thoại di động ra: "Để em gọi điện thoại hỏi anh hai."

"Hỏi con khỉ." Biên Nam nói.

"Sao vậy?" Khưu Ngạn nở nụ cười, nhích lại gần Biên Nam, nói nhỏ, "Cãi nhau phải không?"

"Không có cãi," Biên Nam nhìn Khưu Ngạn, "Anh hai em có bệnh, anh đâu có rảnh cãi với anh hai em."

"Nhìn là biết cãi nhau rồi," Khưu Ngạn cười cả buổi, "Sao lại cãi nhau vậy?"

"Còn sao gì nữa, đã nói là có bệnh... Lát về em dọn dẹp chút đi, buổi tối anh dẫn em đi ăn buffet hải sản." Biên Nam nói.

"Em muốn ăn cơm chiên." Khưu Ngạn nói.

"Cái món cơm chiên dở ẹc đó ăn mấy chục năm chưa ngán à!" Biên Nam đập tay lái.

"Em nhớ anh hai em." Khưu Ngạn cười nói.

Lúc về đến bãi đỗ xe nhà mình, Biên Nam nhìn thoáng qua chỗ đỗ bên cạnh, vẫn còn trống không, xem ra Khưu Dịch vẫn chưa về nhà.

Chậu hoa trong sân bị Biên Nam đá ngã còn nằm lăn lết dưới đất, Khưu Ngạn bước qua dựng chậu hoa lên: "Em phát hiện mục đích hai anh trồng hoa là để đá chơi khi nổi giận."

"Chậu đó là anh hai em trồng." Biên Nam xách vali vào nhà.

"Anh giận thì đá của ảnh, ảnh giận thì đá của anh, đúng không." Khưu Ngạn vừa vào nhà là đi thẳng đến tủ bát, lấy gói khoai tây chiên ra ăn.

Sau khi nhà Khưu Dịch bị quy hoạch, bọn họ mua một căn nhà mới, kiểu nhà Duplex một lầu thêm một mảnh sân nhỏ, nhà không lớn lắm, nhưng đủ cho ba người ở, chủ yếu là mảnh sân rất tuyệt.

Trước khi dọn vào Biên Nam từng tưởng tượng rất nhiều, mặc dù sân nhà thuộc dạng nửa khép kín, nhưng vẫn có thể trồng hoa, nuôi cá, ngồi hóng gió vân vân và mây mây, ai ngờ bây giờ ngoại trừ 16 chậu hoa thì chẳng có gì hết.

Hai người đều bận tối tăm mặt mũi, làm gì có thời gian xử lý.

Ăn xong khoai tây chiên, Khưu Ngạn lên lầu tắm, Biên Nam ngồi xuống sô pha, lấy di động ra gọi cho Khưu Dịch.

"Biên Nam?" Khưu Dịch bắt máy rất nhanh.

"Nói thừa, không thấy tên hiển thị à?" Biên Nam nói.

"Không thấy, đón nhị bảo rồi hả?" Bên Khưu Dịch nghe rất ồn ào, coi bộ đang ở ngoài hành lang.

"Ừ, nó muốn ăn cơm chiên, cậu về nấu đi." Biên Nam nhìn đồng hồ, hơn bốn giờ rồi, Khưu Dịch mà về chắc chừng sáu bảy giờ.

"Cậu hết giận chưa?" Khưu Dịch hỏi.

"Chưa," Vừa nghĩ tới chuyện hôm qua, Biên Nam lại nổi nóng, "Cậu không uống thuốc tôi không hết giận được!"

"Vậy tôi không về đâu," Khưu Dịch nói, "Về đánh nhau chắc?"

"Có phải chưa từng đánh đâu!" Biên Nam đứng lên, "Không thì cậu về đánh một trận đi!"

"Sắp ba mươi rồi mà còn ấu trĩ như thế." Khưu Dịch cười một tiếng.

"Cậu cũng biết nữa à?" Biên Nam đi tới nhìn lướt qua cửa phòng tắm, "Mau nói xin lỗi tôi, nếu không cậu đừng hòng gặp nhị bảo nữa, tôi trói nó lại đem đi bán đấy."

"Dạo trước còn nói bây giờ nhị bảo lanh lợi quá sợ hai đứa mình không còn là đối thủ của nó," Khưu Dịch bật cười, "Giờ lại muốn đem nó đi bán..."

"Cậu có nói xin lỗi không?" Biên Nam ngắt lời.

"Xin lỗi." Khưu Dịch nói.

"Xin lỗi cái gì mới được?" Biên Nam hỏi.

"Xin lỗi tôi không nên ghen." Khưu Dịch cười đáp.

"Không phải không nên ghen, cậu không ghen cũng không được, nhưng cậu ghen bậy ghen bạ thì mẹ nó không được." Biên Nam thành tâm dạy dỗ Khưu Dịch.

"Tôi sai rồi, sau này không ghen bậy ghen bạ nữa," Khưu Dịch cười hồi lâu, "Lát nữa tôi về, ở đây còn chút chuyện chưa xử lý xong, phải đợi La Dật Dương tới ký tên."

"Cậu xem đi, suốt ngày cậu dính với La Dật Dương mà tôi còn chưa ghen nữa kìa." Biên Nam nói.

"Thì tại cậu không để bụng như tôi." Khưu Dịch tặc lưỡi.

"Vớ vẩn, chỉ có thể nói ở phương diện ghen này, nhiều năm vậy rồi mà cậu không trưởng thành chút nào," Biên Nam thở dài, chưa kịp nói tiếp thì cửa phòng tắm đột nhiên bật mở, Khưu Ngạn trần truồng chạy ra ngoài, Biên Nam nhịn không được quát to, "Khưu nhị bảo em làm gì thế?"

"Quên lấy quần lót." Khưu Ngạn vừa chạy vào phòng mình vừa nói.

"Sao không quấn khăn lông," Biên Nam vội đi qua kéo rèm cửa sổ, "Triển lãm hả."

"Từ nhỏ đến lớn có chỗ nào của em mà anh chưa thấy đâu..." Khưu Ngạn vào phòng.

Biên Nam nhìn chằm chằm bóng lưng Khưu Ngạn một lát, hạ thấp giọng: "Nhị bảo, trên bắp chân em có hình xăm hồi nào vậy?"

"Xăm? Không phải chứ? Nghỉ hè về đâu có thấy," Khưu Dịch sửng sốt, "Xăm trên bắp chân đẹp không?"

"Bộ xăm chỗ nào đẹp là vấn đề chính à?" Biên Nam ngồi xuống sô pha, "Cậu mau về đi, tối nay nói chuyện với nó, thằng nhóc này học hư rồi, năm đó tôi quậy như vậy mà còn không xăm mình nữa."

"Cậu có xăm cũng không thấy nổi." Khưu Dịch nói.

"Biến!" Biên Nam quát một tiếng, cúp điện thoại.

Khưu Ngạn mặc quần áo đi ra từ phòng ngủ, ngã người xuống sô pha, gác chân lên đùi Biên Nam: "Gọi cho anh hai em hả? Khi nào ảnh về?"

"Phải đợi La tổng về bàn bạc, chắc tối nay," Biên Nam nắm cổ chân Khưu Ngạn, vén quần nhóc lên trên, "Nếu em đói bụng thì bây giờ anh dẫn em ra ngoài ăn chút gì lót dạ trước."

"Em không đói," Khưu Ngạn cười uốn éo người, "Nhột."

"Cái này là..." Biên Nam vặn bắp chân Khưu Ngạn xem xét, bỗng dưng hét lên, "Mẹ nó sao lại là vết sẹo?"

"Bị quẹt trúng," Khưu Ngạn rụt chân lại, "Chứ anh nghĩ là cái gì?"

"Tưởng em xăm mình," Biên Nam nhíu mày, đến giờ trong lòng cậu, Khưu Ngạn vẫn là nhị bảo bánh mì nhỏ mềm mại núc ních, vừa thấy vết sẹo kia, cậu không khỏi đau lòng, "Bị thương thế nào? Sẹo này không nhỏ đâu."

"Thì quẹt trúng chút ạ," Khưu Ngạn trở mình nằm úp sấp trên sô pha, "Đại hổ tử mát xa mông cho em đi, ngồi xe mấy tiếng đồng hồ đau mông quá."

"Anh mát xa cái đầu em thì có, đừng ngắt lời," Biên Nam vỗ mông Khưu Ngạn một cái, "Múa rìu qua mắt thợ hả, em còn non lắm, đây không phải vết thương quẹt trúng, làm gì có ai quẹt trúng bắp chân."

"Uầy," Khưu Ngạn thở dài, "Em nói nhưng anh đừng nổi nóng với em nha."

"Không chắc đâu." Biên Nam nói.

"Vậy em không nói." Khưu Ngạn thò tay lấy khô bò trên bàn trà, vừa ăn vừa xem TV.

"Vậy chờ anh hai em về em tự nói với anh hai em nhé." Biên Nam kéo ống quần của Khưu Ngạn xuống, lẳng lặng xem TV.

Khưu Ngạn nằm úp sấp trên sô pha chốc lát: "Em bị người ta xô một cái, quẹt trúng."

"Ai xô em?" Biên Nam hỏi, vóc người Khưu Ngạn không nhỏ, từ nhỏ đã tràn trề năng lượng, sức khỏe rất tốt, còn chơi tennis nhiều năm, bị người ta xô một cái quẹt trầy chân hơi kỳ lạ.

"Tình địch," Khưu Ngạn nói xong cũng cười, nằm trên sô pha tự cười cả buổi, "Bị người ta xem là tình địch, em đâu có ngờ đâu, tự dưng xô em một cái em đứng không vững."

"Em giật bạn gái của người ta chứ gì." Biên Nam nhìn Khưu Ngạn.

"Không có, nói chung là thấy em chướng mắt," Khưu Ngạn nghiêng đầu sang cười với Biên Nam, "Giống như năm đó anh nhìn anh hai em kiểu nào cũng chướng mắt á."

"... Vậy sao," Biên Nam cảm thấy con nít không biết tuốt thì tốt hơn, chẳng biết khi nào nó lại lôi chuyện cũ ra xỉa xói mình, "Em xử lý như thế nào?"

"Đến phòng y tế xử lý chứ còn xử lý sao nữa." Khưu Ngạn lại trở mình, nằm ngửa gác chân lên vai Biên Nam.

"Anh hỏi em xử lý người kia thế nào." Biên Nam đẩy chân Khưu Ngạn ra.

"Mặc kệ nó thôi, cũng không nghiêm trọng lắm, mấy ngày nữa sẹo mờ là ổn, chuyện này người bình thường nhìn là hiểu, em ăn thua đủ với nó lỡ đánh nó bị thương còn làm nó giống người bị hại hơn," Khưu Ngạn lại gác chân lên vai Biên Nam, "Còn khiến cho nhỏ kia nghĩ em đánh nhau vì nhỏ nữa, phiền phức lắm, ngay cả mặt mũi nhỏ thế nào em còn không nhớ rõ."

Biên Nam mỉm cười không đáp, nhóc tì năm xưa bây giờ mỗi lần nói chuyện lại khiến cậu cảm khái đến mức sắp viết được một quyển sách.

"Sắp đến Tết rồi, bên anh chắc có nhiều sân trống nhỉ, hôm nào đi đánh tennis đi." Khưu Ngạn ngồi dậy.

"Đánh với ai? Anh không có thời gian đánh với em, cuối năm hay đầu năm anh đều bận một đống chuyện." Biên Nam nói.

"Mấy hôm trước em gọi cho anh hai lần, lần nào anh cũng đang chơi bóng với anh hai em... Bận quá ha," Khưu Ngạn nở nụ cười, "Thôi bỏ đi, hai anh yêu nhau mười năm còn chưa chán thật sự không dễ dàng gì, em không quấy rầy hai anh đâu, em tìm người khác."

"Mười năm rồi cơ à?" Biên Nam đẩy chân Khưu Ngạn ra, duỗi lưng một cái, "Không ngờ đã lâu như vậy."

"Ừm, lâu ghê, em cũng nhìn hai anh từ thiếu niên thành ông chú..." Khưu Ngạn cảm thán theo, "Tốt thật."

Khưu Dịch dừng xe, lúc xuống xe đưa mắt nhìn sang chiếc xe lớn đỗ bên cạnh, nhìn là biết phong cách đỗ xe của Biên Nam, bao giờ cũng méo xẹo, nhìn một cái là thấy khó ở nửa ngày.

Khưu Dịch lấy chìa khóa xe lớn ra, đi tới chỉnh xe cho ngay ngắn.

Vào sân mới vừa đóng cửa lại, Khưu Ngạn đã vọt ra từ trong nhà: "Anh hai!"

"Từ từ..." Khưu Dịch còn chưa kịp nói xong, Khưu Ngạn đã nhào đầu về phía trước ôm lấy anh hai mình, Khưu Dịch bị tông cho va vào hàng rào, "A, gãy rồi!"

"Đâu có." Khưu Ngạn cười, gõ gõ hàng rào.

"Nói hông của anh hai em đấy," Khưu Dịch thở dài, vỗ vỗ lưng Khưu Ngạn, "Được rồi, vào nhà thôi."

"Đói chết mất," Khưu Ngạn chạy vào trong phòng, "Em đi thay quần áo, mình ra ngoài ăn đi!"

"Không phải em nói muốn ăn cơm chiên sao?" Biên Nam hỏi.

"Nếu em không nói muốn ăn cơm chiên thì anh có chịu gọi điện thoại cho anh hai em không?" Khưu Ngạn cười chạy lên lầu.

Khưu Dịch cởi áo khoác ném sang một bên, liếc mắt nhìn lên lầu, sau đó đi tới trước mặt Biên Nam: "Đánh nhau không?"

"Thuốc trong ngăn kéo kìa." Biên Nam chỉ chỉ ngăn kéo dưới bàn trà.

"Tối qua nhớ tôi không?" Khưu Dịch mỉm cười, khom lưng hôn mạnh lên môi Biên Nam một cái.

"Ngã đầu xuống là ngủ, thậm chí còn chẳng nằm mơ, bây giờ nhớ cậu cũng phải tranh thủ thời gian, tôi bận lắm," Biên Nam ôm cổ Khưu Dịch kéo sang bên cạnh, Khưu Dịch ngã xuống sô pha, Biên Nam nhổm dậy đè lên, thò tay vào trong áo của Khưu Dịch, "Mau cho tôi sờ tí."

"Kiềm chế chút đi," Khưu Dịch cười nói, "Lát nữa nhị bảo xuống bây giờ."  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...