🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 99: Trận so tài giữa tổng huấn luyện viên và đầu bếp bánh ngọt.

  Bên ghế trọng tài cũng không có gì cần giúp, hơn nữa Biên Nam còn quen cả trọng tài, chẳng đợi Biên Nam lấy nước rồi đứng bên cạnh phụ giúp, trọng tài đã hỏi: "Biên Nam à, sao không chơi bóng..."

"Không hứng thú ạ," Biên Nam cướp lời trước khi trọng tài kịp nói mấy câu đáng tiếc này nọ, "Như bây giờ cũng tốt mà, em thích dạy người khác."

"Cũng... tốt." Trọng tài cười một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Biên Nam thở phào nhẹ nhõm, nghĩ lại thấy hơi đắc ý, nhiều người như vậy đều cảm thấy mình không chơi bóng thật lãng phí, tuyệt.

Ha ha.

Trước khi bắt đầu thi đấu, La tổng còn lên phát biểu, đây là lần đầu tiên Biên Nam thấy rõ dáng dấp của bố La Dật Dương.

Cũng giống nhau lắm, đặc biệt là râu, mặc dù hồi Tết râu của La Dật Dương đã bị cạo, sau đó anh ta không nuôi râu nữa, nhưng nhìn một cái vẫn có thể nhận ra là hai cha con.

Nói chứ La tổng mới thật sự giống Lỗ Tấn, Biên Nam âm thầm nhắc nhở mình, lần tới gặp La tổng đừng có kêu nhầm thành Lỗ tổng...

Ba sân bắt đầu thi đấu cùng một lúc, Biên Nam vòng tới vòng lui, thấy Lý Hoan Hoan và Khưu Ngạn đang ngồi trên khán đài tạm thời, cạnh hai người là một chiếc túi nilon, nhìn là biết bên trong chứa đầy đồ ăn.

Biên Nam đi qua đặt mông ngồi xuống cạnh bọn họ.

"Đại hổ tử!" Quay đầu sang thấy Biên Nam, Khưu Ngạn hớn hở gọi khẽ.

"Ăn không ít nhỉ?" Biên Nam nhìn nhóc.

"Chị Hoan Hoan mua cho em." Khưu Ngạn ngượng ngùng cười nói.

"Nó bảo mấy anh không cho nó ăn nhiều như thế," Lý Hoan Hoan tặc lưỡi, "Muốn đem về nhà từ từ ăn, nhóc này nuôi sao mà ngoan thế."

"Chờ em sinh một ổ rồi bảo anh hai nó dạy cho em." Biên Nam bật cười.

Xem thi đấu một lát, Biên Nam đứng lên đi lòng vòng tiếp.

"Anh đi đâu vậy?" Khưu Ngạn kéo cậu lại.

"Đi dạo chút," Biên Nam nói, "Anh vẫn còn đi làm mà cục cưng."

"Ồ," Khưu Ngạn cúi đầu cắn miếng sôcôla, "Quên mất."

Biên Nam sờ đầu nhóc, tiếp tục đi loanh quanh giữa sân bóng.

Cậu không có hứng thú xem thi đấu, trước đây đi thi cũng chỉ xem mỗi trận của Vạn Phi, lười chú ý mấy trận khác, giải đấu của Triển Phi thì lại càng không hứng thú.

Trái lại, trận đấu biểu diễn với khách quý giữa tổng huấn luyện viên Thạch Giang và đầu bếp bánh ngọt Dương Húc, cậu thật sự muốn xem thử một chút.

Cho dù nói mười ngàn lần trước đây Dương Húc từng chơi tennis, cậu cũng không có cách nào tưởng tượng được Dương Húc sắp lười thành trứng rắn cầm vợt tennis vào sân chạy trông như thế nào.

Gần đến trưa, trận đấu ở một sân kết thúc, Cố Vĩ chẳng biết từ đâu chạy ra vỗ vai Biên Nam: "Lát nữa bên này là Thạch Giang và Dương Húc."

"Ây dà," Biên Nam lập tức nổi hứng, "Em phải đi xem mới được."

"Tôi cũng phải đi xem." Cố Vĩ cũng rất hứng thú, nói sao thì Thạch Giang đã lâu không dạy học viên, ít ai từng thấy Thạch Giang chơi bóng, cho dù đối thủ là đầu bếp bánh ngọt, đám huấn luyện viên trẻ này cũng muốn mở mang tầm mắt.

Cố Vĩ còn cầm DV chuẩn bị quay lại.

"Lỡ như đánh chẳng ra làm sao mà anh quay lại, có khi nào sẽ bị diệt khẩu không?" Biên Nam nhìn Cố Vĩ.

"Trước khi bị diệt khẩu tôi sẽ giao nó cho cậu," Cố Vĩ thâm tình nhìn Biên Nam, "Cậu nhớ phải truyền nó cho con cháu."

Biên Nam phì cười, hai người cười ngu một lát, mãi đến khi Thạch Giang xách túi vợt đi tới mới ngừng cười.

"Còn quay nữa cơ à?" Thạch Giang thấy DV trong tay Cố Vĩ.

"Kỷ niệm thôi mà, hiếm lắm mới có dịp," Cố Vĩ giơ DV hướng về mặt Thạch Giang, "Anh Thạch, có gì muốn tuyên bố trước khi so tài không?"

Thạch Giang nhìn DV, nửa ngày sau mới nói một câu: "Cánh tay tôi đau."

Biên Nam không nín được phá lên cười.

"Anh đang kiếm cớ cho lát nữa đấu thua hả?" Cố Vĩ nhập tâm như phỏng vấn thật.

"Đơn xin nghỉ tháng sau của cậu chắc sẽ không được duyệt." Thạch Giang nói.

"Ớ?" Cố Vĩ lập tức cất DV, "Anh Thạch cố lên!"

Học viên và các khán giả không mấy hứng thú với khách quý thi đấu biểu diễn, qua đây xem chủ yếu toàn là huấn luyện viên và nhân viên của Triển Phi.

Biên Nam và Cố Vĩ tìm chỗ có góc nhìn tốt ngồi xuống, cậu gửi tin nhắn cho Khưu Dịch: Kích động quá, Thạch Giang với Dương Húc sắp đánh rồi.

Khi nào đánh xong nhớ can ngăn. Khưu Dịch hồi âm cho cậu.

Biên Nam nhìn di động cười cả buổi.

Hai người họ đánh tennis, thi đấu ấy, tôi đang xem.

Bất ngờ thật, ông chủ Dương còn chơi cả tennis, có phải Thật Nhàm Chán làm ăn bết bát quá nên phải đi quảng cáo không, cậu xem thử trên quần áo của ổng có in 'cà phê và bánh của Thật Nhàm Chán hoan nghênh quý khách' không.

"Má." Biên Nam cười, xoa xoa mặt.

Lúc Dương Húc vào sân, Biên Nam nhìn chòng chọc quần áo của Dương Húc, trên áo khoác không có in chữ.

Chỉ là sau khi Dương Húc cởi áo khoác ra, Biên Nam không khỏi sửng sốt, không ngờ Dương Húc cũng cường tráng lắm, tạm không nhắc đến chơi bóng, ít nhất cũng thuộc dạng thường xuyên đến phòng tập thể hình.

Đột nhiên cậu cảm thấy, có lẽ bánh ngọt Dương sẽ không để cho huấn luyện viện Thạch ung dung giành chiến thắng.

"Quay chưa?" Cậu hỏi Cố Vĩ.

"Chuẩn bị quay đây," Cố Vĩ cầm DV, "Không biết cánh tay của Thạch Giang đau thật hay đau giả nữa, vết thương của ổng nằm trên cánh tay."

"Tại sao tự dưng lại đau chứ?" Biên Nam ngẩn người, "Bình thường đâu thấy cánh tay của ổng có vấn đề gì đâu."

"Chắc do hồi hộp đấy, dù gì nghe nói trước đây thực lực giữa hai người họ chẳng chênh lệch mấy," Thấy Dương Húc chuẩn bị ném bóng, Cố Vĩ xoay DV sang bên kia, "Tôi sắp bắt đầu bình luận, cậu phối hợp với tôi chút nhé."

"Anh tấu nói à, còn phải có người đóng vai phụ chọc cười mới chịu." Biên Nam tặc lưỡi.

*Tấu nói: là một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt.

Dương Húc cầm vợt đập bóng hai cái, sau đó không ngừng lại mà ném bóng lên, vung mạnh vợt một cái.

Bóng và cầu tiếp xúc phát ra tiếng vang nặng trịch, nhìn sức lực và tư thế ném bóng của Dương Húc, Biên Nam đã biết trình độ của đối phương không tệ, nhưng khi nhìn thấy tốc độ bóng, cậu nhíu mày.

Đúng là không thể ngờ.

Quả bóng này trực tiếp mà thô bạo, nhưng Thạch Giang tiếp bóng trông chẳng hề tốn sức, sau đó đánh bóng về hướng tay trái của Dương Húc.

Lực đánh trái tay của Biên Nam không đủ mạnh, cho nên mỗi lần thấy cú đánh trái tay, cậu sẽ dùng sức theo bản năng, không rõ lực đánh trái tay của Dương Húc mạnh cỡ nào, cú này Dương Húc không có dùng sức, bóng vòng về trước lưới.

Thạch Giang di chuyển rất nhanh, mặc dù cú trả bóng này vô cùng điêu luyện, góc độ cũng hiểm hóc, nhưng Thạch Giang vẫn đánh bóng bay theo một đường chéo điệu nghệ, lướt qua đường biên văng ra ngoài.

Biên Nam vỗ tay hùa theo mọi người.

Ngoại trừ video các trận đấu mà huấn luyện viên yêu cầu mình xem, Biên Nam chưa từng nghiêm túc xem thi đấu như thế.

Kỹ thuật của Thạch Giang nằm trong dự liệu của cậu, nói sao thì cho dù có bị thương, trước đây vẫn là dân chuyên nghiệp chơi bóng nhiều năm, lại còn là tổng huấn luyện viên của Triển Phi, nếu không có thực lực làm sao lên được vị trí hôm nay.

Nhưng mà Dương Húc thật sự khiến Biên Nam giật mình.

Khác hẳn điệu bộ lăn lê bò lết như mọi khi, Dương Húc trên sân bóng, bất luận là di chuyển hay sức lực cũng khiến cậu bất ngờ, hệt như dây cót vặn chặt vậy.

Cục diện trận đấu giữa hai người không hề nghiêng về một phía như Biên Nam tưởng tượng.

Set thứ nhất Thạch Giang thắng, nhưng thắng chẳng dễ dàng gì, Biên Nam nhìn Thạch Giang và Dương Húc ngồi bên sân bóng lau mồ hôi, trong lòng có chút cảm giác khó diễn tả.

Tình hình set thứ hai cũng tương tự, thể lực cả hai vẫn còn dư thừa, Thạch Giang đủ lực, Dương Húc đủ kỹ xảo, Biên Nam một mực chăm chú nhìn động tác và những cú trả bóng giữa hai người, muốn hiểu cảm giác lạ lùng giữa bọn họ là cái gì.

"Cũng lên hàng chú rồi mà còn đánh hăng thế được," Cố Vĩ ngồi bên cạnh vừa quay vừa nói khẽ, "Biên Nam, cậu nói xem mười năm sau cậu chơi bóng sẽ trông như thế nào?"

"Ngầu, bảnh, anh tuấn, xuất sắc," Biên Nam không nghĩ ngợi gì đáp liên tùng tục, cuối cùng do dự một chút rồi bồi thêm một câu, "... Vua xóm núi."

"Những gì mọi người nghe thấy là lời tự tổng kết về bản thân quá ư là không biết xấu hổ của trợ lý của tôi..." Cố Vĩ xoay DV về phía Biên Nam, "Nhân tài mới nổi của Triển Phi, Biên Nam."

"Mẹ nó anh quay mấy cái này làm gì," Biên Nam đẩy Cố Vĩ ra, "Anh coi chừng bị em diệt khẩu."

Cố Vĩ cười ha ha tiếp tục quay diễn biến trên sân bóng: "Qua mười năm nữa liệu cậu có còn có tìm được đối thủ như vậy không? Đúng là bùi ngùi khôn xiết..."

Lời này của Cố Vĩ làm cho Biên Nam khựng lại, khi lần nữa đưa mắt nhìn hai người không nhường nhịn nhau trên sân bóng, cậu chợt hiểu cảm giác lạ lùng đó là gì.

Hai người này hiểu quá rõ về nhau.

Hướng bay của quả bóng tiếp theo, mỗi một cách xử lý bóng, độ lực và góc độ lẫn tốc độ trả bóng, dường như đôi bên đều biết cả.

Đây không phải là cảm giác giữa đối thủ đơn thuần.

Đây hẳn là cảm giác mà chỉ hai người cùng chơi bóng với nhau rất lâu mới có.

Cậu với Vạn Phi luyện chung ba năm cũng không đánh ra hiệu quả này.

Biên Nam âm thầm tặc lưỡi, nhất thời còn bùi ngùi hơn Cố Vĩ.

Sau khi cuộc đọ sức ba set thắng hai kết thúc, bốn phía vang lên tiếng vỗ tay.

Dương Húc thua, nhưng thua trong tư thế ngẩng cao đầu, ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Biên Nam đứng lên, muốn nói đôi câu với Dương Húc, nhưng mới đi được vài bước, cậu thấy Dương Húc thu dọn đồ đạc đi tới trước mặt Thạch Giang nói gì đó.

Thạch Giang nhìn Dương Húc, không đáp mà chỉ cười một tiếng, sau đó cầm túi đựng đồ xoay người rời khỏi sân bóng.

Biên Nam chạy tới sau lưng Dương Húc, gọi: "Anh Dương."

"Ờ," Dương Húc quay đầu lại, thấy Biên Nam thì thở dài, "Phiền chết, gì nữa đây?"

"Đến ký túc xá của em tắm không? Chắc anh sẽ không ra về với cả người đầm đìa mồ hôi thế này đâu nhỉ?" Biên Nam cười nói.

"Thạch Giang tắm chỗ nào?" Dương Húc nhìn Thạch Giang đã đi đến bên ký túc xá rồi rẽ vào.

"Ký túc xá của ổng..." Biên Nam nói được một nửa kịp phản ứng, hấp tấp nói, "Vậy anh tới ký túc xá của ổng tắm đi!"

Dương Húc bật cười: "Tới ký túc xá của cậu."

Biên Nam cảm thấy mình hỏi lén sau lưng Thạch Giang thế này không được tốt cho lắm, nhưng sau khi xem trận đấu, cậu thật sự khó mà nhịn nổi.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...