🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 98: Hợp tác làm ăn

  La Dật Dương đối xử với người lạ không tốt mấy nhưng khi quen rồi thì lại khác, nói cũng nhiều hơn, còn trượng nghĩa nữa, Biên Nam thấy anh chàng này tính tình rất giống mình, nhưng lỗ mãng hơn mình nhiều.

"Giờ cậu đang ở ký túc xá Triển Phi hả?" La Dật Dương hỏi Biên Nam.

"Ừ, ở đó... trước đã." Biên Nam gật đầu.

"Tốt đấy, ra khỏi cửa là có thể đánh bóng," La Dật Dương hâm mộ nhìn Biên Nam, "Ở với ai? Còn giường trống không?"

"Anh định làm gì?" Biên Nam sửng sốt.

"Tôi cũng muốn xin một phòng, vậy thì buổi tối hai chúng ta có thể chơi bóng, sẽ không ảnh hưởng đến công việc của cậu," La Dật Dương hơi bị hưng phấn, "Ầy, sao tôi không nghĩ đến chuyện này sớm hơn nhỉ?"

"Anh mau tỉnh lại đi," Biên Nam liếc sang Khưu Dịch, Khưu Dịch không có phản ứng gì, chỉ là trong mắt mang theo ý cười, Biên Nam huơ huơ tay trước mặt La Dật Dương, "Tôi đâu phải huấn luyện viên riêng của anh, anh xem tôi như người tập chung thật à, với cả anh mà ở ký túc xá chắc mẹ anh tới đập nát Triển Phi quá."

"Ầy! Cậu thật là..." La Dật Dương thở dài một hơi, nghĩ một hồi lại nhìn Khưu Dịch, "Cậu thật sự không biết đánh tennis?"

"Thật sự không biết," Khưu Dịch cười nói, "Nếu tôi biết, anh định tới nhà tôi ở sao?"

La Dật Dương cười nửa ngày rồi thở dài: "Muốn tìm một bạn vợt hợp ý sao khó quá."

Hôm nay Khưu Dịch có ý muốn mời La Dật Dương ăn một bữa để cảm ơn, cả ba vừa ăn vừa nói, mặc dù muốn lôi kéo La Dật Dương nhưng Biên Nam cũng không quá nóng vội, tạm thời tình hình bên lớp dạy thêm cũng không tệ lắm.

Thế nhưng khi nhắc đến công việc của Khưu Dịch, vừa nghe Khưu Dịch bảo đang mở một lớp dạy thêm, La Dật Dương lập tức tỏ ra hứng thú: "Hồi năm nhất tôi còn muốn mở một lớp dạy thêm cùng bạn học, nhưng thủ tục rườm rà quá nên thôi."

"Vậy ư," Khưu Dịch cười, "Dùng danh hiệu thủ khoa thi tuyển sinh làm chiêu bài?"

"Đúng thế," La Dật Dương cũng cười, "Tôi là quảng cáo miễn phí đấy."

"Hiện tại bên tôi là quy mô nhỏ, tầm mười, hai mươi người," Khưu Dịch nói, "Muốn mở lớp dạy thêm chính quy phải chạy bên Ủy ban giáo dục, Bộ giáo dục, cả bên cục Công thương và Vật Giá, một đống thủ tục sợ rằng không làm được."

"Vừa lúc đang nghỉ hè, hai ta có thể cùng chạy," La Dật Dương nói một cách dứt khoát, "Trước đây tôi từng nghe về quy trình, nên chạy chỗ nào gần như tôi đều biết cả, nếu không được thì... nhờ bố tôi giúp."

La Dật Dương phấn khởi nói, nói xong Khưu Dịch và Biên Nam đều im re, chỉ nhìn anh ta.

Bấy giờ La Dật Dương mới ngẩn ra: "Ý tôi là, hợp tác làm chung, có hứng thú không? Tôi nhập bọn."

Khưu Dịch còn chưa mở miệng, Biên Nam đã hỏi: "Anh có tiền không?"

"Có chứ," La Dật Dương suy nghĩ, "Đâu phải mới vô đã là trường học mấy trăm người, ban đầu cần chừng trăm ngàn là được, mỗi người một nửa là xong nhỉ?"

Khưu Dịch liếc nhìn Biên Nam, tiền của cậu gần như đưa hết cho Biên Nam rồi, có bao nhiêu cậu cũng không biết.

"Nghỉ hè xong không phải anh lại đi mất sao?" Biên Nam nói, trong thẻ của cậu tính cả phần Khưu Dịch đưa trong khoảng thời gian này và phần dư lại trước đó thì việc chi một nửa không thành vấn đề.

"Tôi quay về một chuyến có gì khó đâu," La Dật Dương tặc lưỡi, "Chủ yếu do trước đây ngại phiền nên nghỉ hè mới chạy ra, thật lòng mà nói nếu đổi thành người khác chưa chắc tôi chịu đâu, hợp tác làm ăn, quan trọng nhất vẫn là ấn tượng ban đầu."

Vì ấn tượng ban đầu của La Dật Dương, bữa cơm này ba người chẳng nói gì khác ngoài chuyện lớp dạy thêm.

La Dật Dương rất nhiệt tình, hơn nữa coi bộ từ nhỏ đến lớn chưa từng va chạm với đời, nếu không phải Khưu Dịch vẫn giữ được bình tĩnh, chắc nói được phân nửa anh ta đã xắn tay áo chạy đi thực hiện ngay.

Cơm nước xong, La Dật Dương trao đổi số điện thoại với Khưu Dịch, sau đó lái xe đưa hai người về nhà Khưu Dịch, cuối cùng thò đầu qua cửa sổ xe nói với Khưu Dịch: "Tiểu Khưu! Tôi nghĩ ra cái gì sẽ gọi cho cậu ngay!"

"Được." Khưu Dịch gật đầu.

Nhìn La Dật Dương lái xe đi mất, Biên Nam thở phào nhẹ nhõm, suốt đêm nghe La Dật Dương và Khưu Dịch một bên kích động một bên tỉnh táo bàn bạc, người ít dùng não như cậu quả thật theo không kịp, lúc ăn còn cảm thấy như đang nhai các loại thủ tục.

"Tôi thấy nếu cậu không cản, chắc tối nay ổng ép tôi đưa tiền đi thuê mặt bằng luôn..." Biên Nam cảm thán.

"Vậy tốt thôi, làm việc sợ nhất chỉ nói không làm, nói liên tục như kể chuyện nhưng cuối cùng lại mất bóng," Khưu Dịch duỗi lưng, vỗ vai Biên Nam, "Nếu thật sự bắt tay vào làm, chắc anh ta không có thời gian tìm cậu chơi bóng mỗi ngày nữa."

Biên Nam định vào nhà Khưu Dịch chơi với Khưu Ngạn một lát, mấy ngày nay được nghỉ, lúc nào Khưu Ngạn cũng chờ mong gặp cậu.

Hai người vừa vào sân, điện thoại Khưu Dịch đã reo lên, Khưu Dịch lấy ra xem thì sửng sốt, là La Dật Dương gọi tới, cậu nhấc máy: "Không phải anh đang lái xe sao?"

"Đang dừng bên đường," La Dật Dương nói, "Tôi thấy thế này, hay là ngày mai tôi đi tìm mặt bằng trước?"

Khưu Dịch không nín cười nổi, "Chuyện này đã nói với anh rồi mà, không phải tìm đại một căn nhà trống là dùng được đâu, còn phải suy xét nhiều điều kiện khác nữa..."

"Đại hổ tử!" Khưu Ngạn đang ngồi trò chuyện với bà lão hàng xóm dưới giàn nho, thấy Biên Nam thì lập tức hét to bật người nhào tới, "Cứ tưởng hôm nay anh không đến chứ!"

"Nhớ anh không!" Biên Nam ôm nhóc hôn một cái rõ kêu, "Nói chuyện gì với bà thế?"

"Bà kể chuyện cho em nghe," Khưu Ngạn kéo Biên Nam qua ngồi xuống ghế cạnh bà lão, "Mình nghe chung nha."

"Kể chuyện gì vậy?" Biên Nam hỏi.

"Tây Sương Ký." Khưu Ngạn nói.

*Tây Sương Ký là vở tạp kịch của Vương Thực Phủ, sáng tác trong khoảng những năm Đại Đức (1297-1307) đời Nguyên Thành Tông (1295-1307), miêu tả cuộc tình duyên vượt qua môn đăng hộ đối và lễ nghi phong kiến của Thôi Oanh Oanh và chàng thư sinh Trương Quân Thụy.

"Ấy dà," Biên Nam bật cười, nhìn bà cụ, "Bà ơi bà đang dạy nó cách yêu hả?"

"Tại nó cứ đòi bà kể chuyện mãi," Bà cụ cười hồi lâu, "Đột nhiên bảo kể bà cũng không nhớ ra chuyện gì để kể, đành kể chuyện này cho nó, thằng nhóc này gì cũng biết, đâu cần dạy."

Khưu Dịch vẫn đứng trong sân gọi điện thoại, chủ yếu là La Dật Dương nói, thỉnh thoảng Khưu Dịch mới chen vào đôi câu, Biên Nam nghe một lát cũng không nghe được gì, bèn lấy ấm đi rót chút trà, ngồi tán dóc với bà cụ.

Nói chừng hai chục phút, bà cụ bảo muốn về nghỉ, Khưu Dịch vẫn chưa gọi điện xong.

Biên Nam tựa vào ghế chán chường chơi trò đoán chữ với Khưu Ngạn, Khưu Ngạn có cuốn sách đố chữ, hẳn là nhóc đã học thuộc hết mấy câu đố trong đó, lần lượt hỏi bắt Biên Nam đoán.

Vốn dĩ tối nay não Biên Nam đã bị đảo loạn, liên tiếp mấy chữ đoán không ra, bị Khưu Ngạn cười nhạo một trận.

Cậu hơi căm tức lườm Khưu Dịch, đợi đến khi Khưu Dịch đưa mắt qua nhìn cậu, cậu mới gằn giọng nói: "Nói mẹ gì cả tiếng đồng hồ."

"Không được nói tục nha." Khưu Ngạn nằm sấp trên người Biên Nam, nói.

"Anh hai em đáng ghét chết được." Biên Nam tặc lưỡi.

"Thì anh chơi với em nè, em không có đáng ghét đâu." Khưu Ngạn nói.

"Em cũng đừng chơi nữa," Biên Nam nhìn đồng hồ, "Nên đi ngủ rồi, hôm nay làm xong bài tập hè chưa?"

"Làm xong từ sớm rồi, em để trên bàn đó," Khưu Ngạn chỉ vào nhà, "Nhật ký cũng viết rồi luôn."

"Vậy đi ngủ đi," Biên Nam vừa ôm vừa xách Khưu Ngạn tới cạnh ao, "Đánh răng rửa mặt."

Khưu Ngạn rửa mặt xong vào ngủ, Khưu Dịch mới cúp điện thoại, đặt mông ngồi cạnh Biên Nam kêu một tiếng: "Hầy!"

"Nói chuyện vui nhỉ?" Biên Nam liếc mắt.

"La Dật Dương nói cũng nhiều thật." Khưu Dịch day ấn đường.

"Không biết," Biên Nam lắc ghế, "Tôi chưa từng nói nhiều thế với ổng."

Khưu Dịch im lặng, nghiêng đầu nhìn Biên Nam, khóe miệng nhếch lên, "Ghen hả?"

"Biết thế hôm nay nên mời ổng một tô miến chua cay cho xong chuyện!" Biên Nam tặc lưỡi mấy tiếng, "Kỳ nghỉ hè này đặc sắc thật."

"Vậy bảo anh ta thôi bỏ đi, không cần anh ta nữa, dù sao cũng không phải tôi muốn lôi kéo anh ta." Khưu Dịch cười nói.

"Đại cục làm trọng," Biên Nam tỏ ra nghiêm túc, "Tôi hy sinh chút cũng không sao."

"Rồi," Khưu Dịch ngáp một cái, "Hôm nay cậu về ký túc xá hả?"

"Ừ, ngày mai Triển Phi tổ chức thi đấu, trước đó đã đánh một vòng sao, không ngờ còn có vòng hai," Biên Nam thở dài, "Mời cả khách quý nữa, đài truyền hình cũng muốn tới ghi hình."

"Vậy tôi phải ôm TV chờ tin tức mới được." Khưu Dịch cười nói.

"Nhanh thôi, cậu xem ghi hình của trận trước tôi đấu chưa, lên hình nhìn tôi như tên ngốc vậy." Biên Nam nhíu mày.

"Cậu chơi bóng rất đẹp trai, ngốc chỗ nào?" Khưu Dịch nhìn Biên Nam.

Biên Nam lắc tay, "Đừng nói chơi bóng, lần trước tôi xem đúng lúc nghỉ giữa hiệp, tôi đang lau mồ hôi, trông cứ như trùm xóm núi xuống núi cướp lương thực vậy..."

Khưu Dịch không nói gì, tựa vào ghế cười cả buổi.

"Cười đi cười đi," Biên Nam thở dài, đứng dậy nhảy nhảy, "Tôi về ký túc xá đây, lịch trình ngày mai của cậu thế nào?"

"Như bình thường thôi, dạy thêm, nhận vài học sinh, ngày mai tôi phải trò chuyện đôi chút để xem mẫu giáo nên dạy gì," Khưu Dịch đứng dậy hôn khóe miệng Biên Nam, "Mai để nhị bảo tới xem cậu thi đấu được không? Nghỉ hè nó cứ quanh quẩn trong nhà một mình mãi cũng không hay."

"Được chứ," Biên Nam nói, "Tôi đón nó hay cậu đưa nó tới?"

"Để nó tự đi đi, nó biết đón xe nào," Khưu Dịch nói, "Không thì mai tôi nói với anh Lý, nhờ ảnh lúc lái xe chở nó qua hộ cũng được."

Những năm trước Triển Phi đều tổ chức thi đấu, năm nay làm khá hoành tráng, mượn dịp tuyên truyền quảng bá, nghe Cố Vĩ nói nửa năm sau còn định tổ chức một giải cúp Triển Phi gì đó trong thành phố.

Buổi sáng Biên Nam chưa ra khỏi ký túc xá đã nghe được tiếng ồn ào dưới lầu.

Cậu đến hành lang nhìn xuống, lầu dưới ký túc xá là kho hàng, nhân viên công tác đang chuẩn bị bố trí khán đài, băng rôn, bàn ghế, từng thùng nước chất đống dưới lầu.

Đấu vòng hai xem như trình độ tương đối cao, có vài học viên cho vào trường Thể thao cũng không hề lép vế, học viên đến xem và khác giả rất nhiều.

Biên Nam thay quần áo dạo quanh sân bóng một vòng, Triển Phi mời công ty chuyên nghiệp đến tổ chức và chuẩn bị, không cần hỗ trợ gì.

Đang định gọi điện thoại hỏi Khưu Ngạn đi chưa thì Khưu Ngạn đã gọi đến: "Đại hổ tử, em đang ở ngoài cổng Triển Phi nè!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...