Chương 95: Biên Nam về thăm bố
Bây giờ tiết trời bắt đầu ấm dần, mỗi ngày Biên Nam đạp xe đi làm cũng không còn thấy quá cực nữa, chẳng qua hôm nay quyết định về nhà nên cậu chọn ngồi xe bus, cậu sợ Biên Hinh Ngữ thấy mình đạp xe của Khưu Dịch sẽ nghĩ lung tung.
Về đến cửa nhà, cậu đột nhiên thấy hơi căng thẳng, thế là núp trong vườn hoa gọi cho Khưu Dịch.
"Tôi thấy căng thẳng quá," Biên Nam nhảy tới nhảy lui bên bồn hoa, "Tôi sợ cửa vừa mở mình sẽ phịch một tiếng quỳ xuống đất ngay."
"Đó là bố cậu, quỳ thì quỳ thôi," Khưu Dịch cười nói, "Lúc đầu bỏ nhà ra đi kiên cường lắm mà."
"Má, lỡ người đứng bên trong là Biên Hạo thì sao?" Biên Nam tặc lưỡi, "Lỡ như là Biên Hinh Ngữ thì sao?"
"Vậy trước khi mở cửa cậu lo mà ôm chặt khung cửa đi," Khưu Dịch bất đắc dĩ nói.
"Biến đi," Biên Nam bật cười, hít một hơi, "Được rồi, nói nhảm mấy câu với cậu thấy hết căng thẳng rồi, tối muộn tí tôi gọi lại cho cậu."
"Đừng cãi nhau đấy, nếu ông ấy muốn mắng thì cậu cứ nghe đi." Khưu Dịch dặn dò thêm.
"Biết rồi," Biên Nam cười cười, "Tôi sẽ không cãi với ông ấy."
Cãi không nổi.
Sau khi trải nghiệm cảm giác đau đớn khi mất đi bố Khưu, Biên Nam cảm thấy cho dù bố giận mình cỡ nào, muốn đánh muốn mắng hay thế nào đi chăng nữa, cậu cũng sẽ chịu đựng.
Mặc dù từ đầu đến cuối cậu không tài nào thân mật khắng khít với bố được, cũng như không có cách nào cảm nhận được sự ỷ lại dành cho bố, nhưng dù sao đó vẫn là bố cậu, bố ruột của cậu, nếu có một ngày ông ấy qua đời, cậu có nhớ cỡ nào cũng không gặp được.
Hôm đó chạy đi không đem theo chìa khóa, Biên Nam đứng trước cửa một hồi mới nhấn chuông cửa.
Trước đó đã nói với bố tối nay về nhà, không biết sau khi mở cửa sẽ là tình hình gì đây.
Cửa nhanh chóng mở ra, đứng sau cửa là dì.
"Tiểu Nam về rồi hả," Dì có vẻ hơi tiều tụy, thấy cậu thì mỉm cười quay đầu gọi với lên cầu thang bên kia, "Ông Biên! Tiểu Nam về kìa!"
"Biết rồi." Trên lầu truyền tới giọng của bố.
Giọng bố nghe hơi mất kiên nhẫn, nhưng Biên Nam vào nhà còn chưa kịp đổi giày, bố đã đi xuống từ trên lầu, đến vài bậc thang cuối cùng mới thả chậm bước chân.
"Bố." Biên Nam vội vàng đổi giày, đi về phía bố.
"Bộ đi ăn xin à," Bố nhìn chằm chằm cậu vài lần, khẽ nhíu mày, "Sắc mặt khó coi thế kia."
"Tại ngủ không được ngon ạ." Biên Nam sờ mặt.
"Chắc cũng ăn không ngon nhỉ," Dì đi vào phòng bếp, "Để dì vào xem thức ăn, hôm nay toàn nấu mấy món Tiểu Nam thích, thực đơn bố con viết đó."
"Tôi đâu biết nó thích ăn cái gì." Bố nói.
"Có thịt là được," Biên Nam cười ha ha, nhìn bố lại thấy lúng túng, không biết nên nói gì, "Bố à, bố..."
"Rất khỏe." Bố đi tới ngồi xuống ghế sô pha.
"Ồ." Biên Nam thoáng chần chừ, rồi cũng cởi áo khoác ngồi xuống sô pha.
Dì và bảo mẫu ở trong bếp bận bịu nấu ăn, Biên Hinh Ngữ và Biên Hạo thì chẳng biết có ở nhà không, trong phòng khách chỉ có Biên Nam và bố im lặng xem TV.
Gượng gạo hết sức nói.
Bố đen hơn Biên Nam nhiều, Biên Nam hoàn toàn không nhìn ra được biểu cảm trên mặt bố.
"Dạo này ở đâu?" Bố rót hai tách trà.
"Hỏi mượn nhà người bạn," Biên Nam cầm tách trà lên uống một hớp, "Mấy ngày nay mới vừa nộp đơn xin ký túc xá ở Triển Phi, qua tầm nửa tháng là được duyệt."
"Không định về nhà ở à?" Bố nhìn cậu.
Biên Nam cầm ly, một lát sau mới nói khẽ: "Lúc xin không nghĩ nhiều như thế..."
"Ở ký túc xá thì ở đi, coi như rèn luyện," Bố bình tĩnh nói, "Dù sao trước đây cũng học nội trú, cuối tuần nhớ về thăm nhà."
"Vâng." Biên Nam gật đầu.
Bố hỏi cậu tình hình gần đây thế nào, rồi lại lần nữa tỏ vẻ xem thường công việc ở Triển Phi, ngoài ra không nói thêm gì khác nữa.
Biên Nam cứ tưởng bố sẽ nhắc đến Khưu Dịch, cậu đã viết sẵn đủ loại bản nháp trong đầu, ngờ đâu bố chẳng nói gì.
Khi phòng bếp truyền đến mùi thức ăn thơm phức, Biên Nam nghe được tiếng xe lái vào sân, đoán chừng là Biên Hạo.
"Tiểu Hạo về rồi," Bố gọi với vào phòng bếp, "Cơm chín chưa?"
"Sắp rồi," Dì ở trong bếp trả lời, "Rửa tay chuẩn bị ăn cơm đi."
"Ăn cơm thôi." Bố đứng lên.
Biên Nam đứng dậy theo bố, cậu nhìn lên lầu hai, do dự một hồi mới hỏi: "Biên Hinh Ngữ không ở nhà ạ?"
"Ra ngoài ăn với bạn rồi," Bố đi về phía phòng bếp, thở dài, "Kệ nó, mình ăn đi."
Biên Nam đã hiểu, ý này hẳn là Biên Hinh Ngữ biết hôm nay cậu về nhà nên mới ra ngoài tránh mặt.
Sau khi vào nhà trông thấy Biên Nam, Biên Hạo không nói lời nào, Biên Nam gượng gạo gật đầu chào Biên Hạo một tiếng.
Trước đây cậu và Biên Hạo gặp mặt làm gì có trình tự này, nếu không gây gổ thì toàn coi nhau như không khí.
Nhưng dù sao bây giờ đã khác, Biên Hạo chuyển tiền cho cậu, bất luận là vì nguyên nhân gì, tóm lại lần này anh ta đã giúp một tay.
Mọi người ngồi vào quanh bàn, thức ăn hôm nay rất phong phú, trong lòng Biên Nam có chút áy náy. Lần đó cậu bỏ chạy, dường như nhà cửa cũng không yên, dì bị vạ lây, thoạt nhìn chẳng có tinh thần mấy.
Cả bữa cơm mọi người không nói gì nhiều, chủ yếu là dì hỏi tình hình của Biên Nam, Biên Nam trả lời lần lượt.
"Sau này đừng manh động như thế," Dì đổi dĩa thịt kho đến trước mặt cậu, "Bố con vốn nóng tính rồi, con cũng nổi nóng nữa, hai người cùng nóng coi sao được."
"Vâng ạ, sau này sẽ không như thế nữa." Biên Nam cúi đầu ăn cơm.
Cơm nước xong Biên Nam trở về phòng, đang định báo cáo tình hình với Khưu Dịch thì cửa bị gõ mấy cái.
Cậu đi qua mở cửa, bố bước vào phòng cậu.
"Bố, muốn con... lên uống trà với bố không?" Biên Nam không biết có phải bố muốn nói chuyện Khưu Dịch với mình không, cũng chẳng biết nên chốt hay mở cửa.
"Không có gì, chỉ nói vài câu thôi, tối nay bố với Biên Hạo còn phải ra ngoài bàn chuyện làm ăn," Bố nhìn đồng hồ đeo tay, "Gần đây con có liên lạc với... mẹ con không?"
"Mẹ con? Không có," Biên Nam ngẩn ra, nhất thời cảm thấy sốt ruột, "Mẹ sao vậy?"
"Ai biết bả, bả gọi điện thoại cho bố, mới vô chưa chi đã mắng một tràng, mắng khó nghe vô cùng, mẹ con... con biết mà," Bố cau mày, "Hay là khi nào rảnh con đến thăm mẹ con chút đi, bố biết con cũng khó xử, nhưng dẫu sao bả cũng là..."
"Con biết rồi," Biên Nam không biết tại sao mẹ bỗng dưng gọi điện thoại mắng bố, quả thật cậu không muốn gặp lại mẹ, nhưng vẫn hứa với bố, "Mấy hôm nữa con tới thăm mẹ."
"Vậy thôi, không còn chuyện gì nữa, hôm nay con ở nhà đi, ngày mai đi làm luôn," Bố vừa nói vừa đi tới cửa, lúc chuẩn bị bước ra chợt dừng lại, "Chuyện của con, bố suy nghĩ rồi."
"Ồ." Biên Nam lập tức căng thẳng, nhìn bố.
"Bố không chấp nhận được," Bố nói, "Nhưng bố không có ý định xen vào, bố cũng lớn tuổi rồi, không quản được nhiều như vậy, con cũng đã trưởng thành, chuyện của mình con tự giải quyết đi."
Không đợi Biên Nam trả lời, bố đã đi ra ngoài đóng cửa lại.
Biên Nam trợn mắt đứng nhìn cửa một lúc lâu rồi mới đặt mông ngồi xuống giường, cảm giác như vừa dỡ được tảng đá trong lòng.
Dù rằng câu trả lời vẫn còn lộ vẻ bất đắc dĩ của bố không phải là điều cậu mong đợi, song chí ít nó cũng giúp cậu cảm thấy toàn thân thả lỏng, cậu ngã nằm xuống giường hồi lâu không muốn nhúc nhích.
Ký túc xá bên Triển Phi chưa tới một tuần đã được duyệt, Biên Nam hí hửng đến văn phòng nhận chìa khóa, Cố Vĩ nói lần này duyệt khá nhanh, năm ngoái nhân viên mới xin chưa chắc được duyệt, đã thế còn phải chờ hơn nửa tháng.
Nhìn tờ đơn trong tay có chữ ký của Thạch Giang, Biên Nam cứ cảm thấy Thạch Giang cho mình đi cửa sau, chẳng biết có phải mong cậu mau trả nhà cho Dương Húc không.
Ký túc xá của Triển Phi cũng không tệ, không phải phòng một người, cũng tương tự ký túc xá trường học, nhưng không phải giường tầng, phòng hai người hay ba người đều có cả. Phòng của Biên Nam gồm ba người, hai người kia là huấn luyện viên nhậm chức ba bốn năm, nghe bảo có một người sắp kết hôn, đang chuẩn bị nhường lại ký túc xá.
Thật ra thời gian Biên Nam ở ký túc xá không nhiều, sau khi tan ca cậu toàn chạy tới nhà Khưu Dịch trước, tháng này đến hạn Khưu Dịch đã tranh thủ trả căn hộ gần bệnh viện, dạo này đang bận tìm nhà mới, hôm nào sáng sớm dạy xong cũng đi khắp nơi xem nhà.
Biên Nam không giúp được gì, chỉ có thể chạy qua trông chừng Khưu Ngạn mỗi ngày.
Kể từ khi bố Khưu mất, Khưu Ngạn vẫn xử sự rất bình thường, nhưng trời vừa tối thì nhóc dính người lắm, ngay cả khi làm bài tập không có ai ngồi bên cạnh nhóc cũng bồn chồn không yên, buổi tối phải ôm cánh tay Khưu Dịch mới ngủ được, Khưu Dịch nhúc nhích một cái là nhóc tỉnh ngay.
Đôi lúc Biên Nam muốn qua đêm ở nhà Khưu Dịch cũng hết cách, bé con quá làm người đau lòng, cậu chỉ đành ngày ngày đến trông chừng Khưu Ngạn trước khi Khưu Dịch về nhà, tiện thể nấu vài món dựa theo công thức nấu ăn dành cho kẻ ngốc.
Chẳng qua cậu đã phát hiện đời này chắc mình không thể nào tiến bộ ở phương diện kỹ thuật nấu nướng, nấu mấy bữa nay mà một chút tiến bộ cũng không có, lần nào múc thức ăn ra dĩa cậu cũng oải giùm Khưu Dịch và Khưu Ngạn.
"Làm khó em với anh hai em rồi," Biên Nam nhìn món ăn mà mình lại sơ ý nấu khét, "Mỗi ngày đều phải ăn thứ này."
"Xào xong một món phải rửa chảo rồi mới xào món kế tiếp, nếu không sẽ bị khét chảo," Khưu Ngạn bưng dĩa vào phòng, "Em nói nhiều lần lắm rồi mà."
"Đừng dạy đời anh," Biên Nam tặc lưỡi, "Hôm nào nhóc cưng nấu một bữa cho anh đi."
"Em nói để em làm cho mà anh không chịu nha." Khưu Ngạn cười toe toét chạy vào phòng.
"Không phải vì anh xót em à!" Biên Nam bưng hai dĩa thức ăn khác vào phòng, "Có lương tâm không thế."
Khưu Ngạn đặt dĩa lên bàn, xoay người ôm lấy Biên Nam: "Có nha, đại hổ tử là tốt nhất."
Biên Nam bật cười, buông đĩa xuống ôm nhóc một cái: "Hôm nay cho uống coca đấy."
Khưu Dịch đang ngồi bên bàn gọi điện thoại, liên hệ người ta hỏi chuyện thuê nhà, hôm nay trông như đã tìm được một căn không tệ, gần nhà mình, tiền thuê cũng chấp nhận được.
Biên Nam nghe một hồi, dường như chủ nhà hơi lưỡng lự với việc thuê nhà để dạy học, cuối cùng bảo Khưu Dịch đến từng nhà hàng xóm hỏi trước, nếu họ đều đồng ý thì mới chịu cho thuê, chủ yếu là sợ quấy nhiễu mọi người.
Sau khi Khưu Dịch cúp điện thoại, Biên Nam mới hỏi: "Phiền thế cơ à?"
Bạn thấy sao?