Chương 94: Ngày mai lại là một ngày mới.
Cuối cùng Khưu Dịch không chịu nổi nữa, chẳng kiêng dè gì bộc lộ một mặt yếu ớt trước mặt cậu.
Biên Nam không phải là người giỏi đè nén cảm xúc, tuy rằng từ nhỏ đến lớn ở nhà luôn phải đè nén, nhưng mỗi khi không ở nhà, cậu toàn là muốn rống thì rống, muốn khóc thì khóc, các kiểu giải tỏa như đánh nhau chửi bới đều dùng thoải mái.
Khưu Dịch gục trên vai cậu, gần như là run rẩy khóc tức tưởi, đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được, phải nghẹn đến cỡ nào mới bộc phát được như thế.
"Bố tôi cứ thế mất rồi..." Khưu Dịch khóc nghe mà đau lòng, thỉnh thoảng có nói vài câu nhưng Biên Nam nghe không rõ, chỉ nghe được mỗi câu này.
Cứ thế mất rồi.
Trong lòng Khưu Dịch chắc chắn có rất nhiều điều không cam lòng, rất nhiều điều không nỡ, rất nhiều điều tiếc nuối và rất nhiều điều áy náy.
"Khóc đi, khóc đi." Biên Nam đứng thẳng người, vỗ nhẹ lưng Khưu Dịch.
Qua chừng mười phút, Khưu Dịch mới từ từ buông cậu ra, tựa lên tường, đôi mắt đỏ bừng, chóp mũi cũng ửng đỏ.
"Giờ mới biết khuyết điểm của da trắng," Biên Nam nhìn Khưu Dịch, sờ chóp mũi của cậu, "Cái mũi đỏ của cậu nhìn rõ ghê luôn."
"Hiếm lắm mới có đấy," Khưu Dịch cười cười, giọng nói vẫn còn đậm giọng mũi, "Không như cậu hễ khóc là phải làm cái mặt nạ."
"Má." Biên Nam tặc lưỡi.
"Cậu ngoài xem bọn họ đi, rồi gọi cho người của công ty mai táng nói chúng ta tới trễ chút," Khưu Dịch đưa di động của mình cho Biên Nam, "Tôi ngồi đây tí."
"Ừ." Biên Nam cầm di động, khều khều vai Khưu Dịch rồi xoay người ra ngoài...
Hai ông chú thêm bà thím và mấy kẻ giúp đỡ đã bị đuổi đi, Khưu Ngạn im lặng ngồi trong phòng khách, thấy Biên Nam đi ra, nhóc nhỏ giọng hỏi: "Anh hai em đâu?"
"Ở trong phòng nghỉ ngơi chút rồi ra," Biên Nam bước tới ôm nhóc, "Em ở đây chờ anh hai đi."
"Dạ." Khưu Ngạn gật đầu.
"Anh đi gọi điện thoại, nói với người ta trễ một chút chúng ta mới tới được." Biên Nam lắc lắc điện thoại.
"Dạ." Khưu Ngạn dụi mắt.
Biên Nam cầm điện thoại ra ngoài sân, hàng xóm cũng đã giải tán, trong sân chỉ có Vạn Phi và hai người Vận tải đường thủy đang trò chuyện câu được câu mất.
"Sao rồi?" Vạn Phi hỏi.
"Không có gì, nghỉ ngơi một lát là được." Biên Nam tìm số, gọi cho người của công ty mai táng.
Không lâu sau, Khưu Dịch dẫn Khưu Ngạn đi ra từ trong nhà, mắt còn hơi sưng, ngược lại chóp mũi không còn đỏ nữa, thoạt nhìn đã ổn.
"Mấy cậu nhìn như xã hội đen vậy," Khưu Dịch nhìn lướt qua mấy người đứng trong sân, ai cũng mặc một kiểu áo khoác màu đen, hai người Vận tải đường thủy còn ngậm thuốc lá, qua chuyện vừa rồi, mặt mũi ai cũng còn sót lại vẻ hung ác, "Lên đường thôi."
Đội đưa tiễn chờ trong phòng khách của sân hỏa táng, Biên Nam cứ ngỡ cảm xúc của mình đã ổn định, nào ngờ đi vào một vòng rồi đi ra, mũi đã xót không chịu nổi, mắt cũng có cảm giác mở không ra.
Khưu Dịch nắm tay Khưu Ngạn, hai anh em cũng xem như bình tĩnh, lúc đi ra Khưu Ngạn có khóc nhưng khóc không ra tiếng, chỉ cúi đầu mà thôi.
Tất cả mọi người đều lặng thinh, Biên Nam không biết lòng mình đang nghĩ gì, chỉ là trong mấy phút đợi tro cốt, cậu lại nhớ đến bố, đột nhiên cảm thấy rất nhớ bố.
Chuyện tiếp theo rất đơn giản, mang tro cốt tới nghĩa trang chôn cất.
Nghĩa trang có một bộ nghi thức chuẩn bị cho người thân, nhưng mà Khưu Dịch từ chối, hình như bố Khưu từng nói không muốn mấy thứ này, cảm thấy nó chỉ mang lại thêm đau thương cho người sống.
Biên Nam từng tới nghĩa trang một lần với Khưu Dịch, nhưng lần đó cậu không nhìn kỹ, lần này mới biết mộ của mẹ Khưu Dịch là mộ đôi hai người, vị trí bên cạnh để lại cho bố Khưu.
Nhân viên nghĩa trang giở phiến đá bên cạnh, nhìn Khưu Ngạn đang cầm tro cốt: "Qua đây, con trai nhỏ bỏ vào đi."
Khưu Ngạn quỳ xuống đất, cẩn thận đặt hũ tro cốt vào trong, sau đó lấy tấm hình hai anh em chụp chung thả vào, lúc đứng lên nhóc dụi dụi khóe mắt.
"Nơi này hướng nắng," Nhân viên rất biết ăn nói, vừa nhẹ nhàng đậy phiến đá lại vừa cười nói, "Sống ở đây tốt lắm, có thể phơi nắng ngắm hồ nước."
"Cảm ơn." Khưu Dịch cũng cười.
Hôm nay Biên Nam mới có cơ hội nhìn thấy hình mẹ Khưu Dịch trên bia mộ bên cạnh, bà là một người phụ nữ xinh đẹp với cặp mắt xanh biếc và mái tóc vàng óng, khi mỉm cười trông rất giống Khưu Dịch.
"Đây là mẹ em." Khưu Ngạn chỉ vào ảnh chụp, ngửa đầu nói với Biên Nam.
"Ừ, rất đẹp." Biên Nam nói.
"Vâng ạ!" Khưu Ngạn gật đầu, "Đẹp hơn bố nhiều."
Mọi người cùng cười.
Nhân viên nhanh tay đậy kỹ phiến đá, Khưu Dịch xoa đầu Khưu Ngạn: "Lạy bố mẹ đi."
Biên Nam và mọi người đứng sang một bên, chờ Khưu Dịch và Khưu Ngạn quỳ lạy và nói chuyện với bố mẹ xong, bọn họ mới cùng tới đốt giấy tiền vàng bạc.
"Chú, bây giờ chú có thể uống rượu ăn thịt rồi, tiền bạc xài thoải mái." Biên Nam nói.
"Có mang rượu theo không?" Khưu Dịch quay đầu nhìn hai cậu bạn Vận tải đường thủy.
"Có," Hai người lấy ra hai chai rượu trong cái túi mang theo, "Anh Đào nói chú phải uống rượu trắng mới được."
"Hai chai lận à?" Khưu Dịch cười một tiếng.
"Chú với dì mỗi người một chai, dân tộc chiến đấu chắc chắn phải biết uống." Vạn Phi nói.
"Được rồi," Khưu Dịch mở nắp chai, "Thật ra mẹ tôi uống khá hơn bố tôi nhiều."
Rời khỏi nghĩa trang đã là xế chiều, cả ngày nay mọi người chưa ăn gì, Khưu Dịch dẫn bọn họ đến một quán lẩu dê nhúng.
Tuy lòng còn buồn nhưng Khưu Dịch vẫn đeo nụ cười trên môi, điều này làm Biên Nam vừa yên tâm vừa lo lắng, cứ nhịn không được nhìn chằm chằm Khưu Dịch, sợ Khưu Dịch quá đau lòng mà gục ngã, nhưng có lẽ hồi sáng ở nhà khóc một tăng đã giải tỏa ít nhiều...
"Mỗi sáng tỉnh dậy bố tôi sẽ nói," Khưu Dịch kề sát vào Biên Nam nói khẽ, "Ôi dào hôm nay lại là một ngày mới, ngày nào cũng nói, bên cạnh có người hay không cũng nói."
Biên Nam sửng sốt, Khưu Dịch cười: "Lại là một ngày mới."
"Cạn ly vì ngày mai lại là một ngày mới." Vạn Phi rất thính tai, cậu chàng nói rồi nâng ly lên.
"Vì một ngày mới." Khưu Dịch cười, nâng ly lên.
"Ngày mới!" Khưu Ngạn nâng ly coca của mình.
Mọi người cụng ly keng keng một vòng.
Biên Nam biết trong lòng Khưu Dịch vẫn còn khó chịu, tối nay cậu định ở lại nhưng Khưu Dịch từ chối, nói muốn yên tĩnh một mình.
"Cậu chắc cậu không sao chứ?" Biên Nam đứng đầu hẻm cau mày.
"Ừ, không sao thật mà," Khưu Dịch cười cười, "Nhưng phải suy nghĩ kỹ càng về một đống chuyện tương lai, chỗ dạy thêm chắc phải đổi rồi, gần bệnh viện nhưng khá xa nhà tôi, với lại... căn nhà này, tôi muốn nghe ngóng xem nên làm thế nào."
"Được rồi," Biên Nam gật đầu, "Vậy tôi về đây, tôi phải giặt quần áo, dạo này chẳng giặt giũ gì, sắp hết đồ mặc rồi."
"Biên Nam," Khưu Dịch nhìn cậu, "Dạo này cậu không liên lạc với bố phải không?"
"Ừ," Biên Nam sờ di động trong túi quần, "Lát về tôi gọi cho bố."
"Cậu về kiểm tra tiền thử xem, mấy bữa nay dùng tiền mà không đếm, tôi chưa ghi lại hết." Khưu Dịch nói tiếp.
"Má, cậu xài tiền của tôi mà còn phải ghi sổ?" Biên Nam không hài lòng chút nào.
"Tôi đã quen phải ghi rồi, dùng của cậu hay của tôi cũng ghi lại cả, cứ mơ hồ như cậu mà muốn sống bằng tiền lương? Chết đói chắc rồi." Khưu Dịch tặc lưỡi.
"Ầy, đừng xem thường tôi, mấy tháng nay tôi chỉ dùng tiền lương để trang trải đó." Biên Nam nói.
"Là vì cậu không cần tốn tiền thuê nhà," Khưu Dịch ngẫm nghĩ, "Dương Húc nói cho cậu mượn hai tháng thôi mà nhỉ, ổng chưa đòi lại à?"
"Cậu không nói tôi cũng quên mất," Biên Nam nhất thời cảm thấy nếu bị Dương Húc đuổi đi, tiền trong tay cũng sẽ nhảy múa đi theo, "Tôi phải mau gọi hỏi ổng."
"Tôi đã bảo có nhiều chuyện lắm mà," Khưu Dịch cười cười, "Mấy ngày tới đem hết chuyện ra xử lý đi."
Lúc Biên Nam về đến khu dân cư nhà Dương Húc thì đã gần 11 giờ, bảo vệ đại sảnh dưới lầu đang ôm mèo ngủ gà ngủ gật.
"Này, anh ơi." Cậu đi tới vỗ vai chú bảo vệ, "Trừ lương bây giờ đấy."
Lúc này chú bảo vệ mới choàng tỉnh, xấu hổ nói, "Là cậu à, làm tôi sợ hết hồn, sao dạo này không thấy cậu đâu cả."
"Bận quá." Biên Nam cười cười, vào thang máy.
Dạo này thật sự rất bận, trong lòng có chuyện buồn phiền, mỗi ngày đi làm tan tầm là chạy tới bệnh viện ngay, đầu óc trống huơ trống hoác.
Mãi đến hôm nay ra nghĩa trang, cậu mới đột nhiên thấy bùi ngùi.
Cứ thế đã qua mấy tháng.
Cứ thế đã kết thúc.
Cứ thế... không còn được gặp bố Khưu nữa.
Bố Khưu xem như được giải thoát rồi, bây giờ mình phải lên dây cót thôi, hôm nay lại là một ngày mới mà.
Trong hành lang lặng ngắt, hình như đèn tự động đã hỏng rồi, Biên Nam vừa móc chìa khóa vừa giậm chân ho mấy cái mà đèn vẫn không sáng, ngoài ra còn cảm giác được dưới chân có mấy thứ lặt vặt bừa bộn nào đó, không biết có phải nhà kế bên lắp đặt thiết bị ném qua không.
Cậu đành phải mò mẫm đưa chân đá đồ đi, cầm chìa khóa đút lung tung quanh ổ một hồi, lúc định lấy di động ra soi thì đút trúng ổ.
Trong thoáng chốc khi cửa bật mở, ánh đèn tràn ra từ khe cửa khiến Biên Nam sửng sốt đứng bên ngoài.
Quên tắt đèn?
Tắt rồi mà!
Bình thường cậu đâu có mở đèn phòng khách đâu!
Có trộm?
Mẹ nó!
Bạn thấy sao?