Chương 92: Lực bất tòng tâm
Biên Nam không giúp được gì, cậu ôm Khưu Ngạn ngồi trên ghế ngoài hành lang, dỏng tai nghe động tĩnh trong phòng bệnh.
Thật ra Khưu Dịch cũng không giúp được gì, chỉ có thể khi cần thì phụ một tay.
Giằng co gần hai tiếng, cuối cùng nhiệt độ cơ thể của bố Khưu cũng giảm xuống, thấy y tá đi ra, Biên Nam bế Khưu Ngạn đứng dậy.
Khưu Dịch mệt mỏi cùng họ ra khỏi phòng bệnh, Biên Nam tới gần nhìn vào trong, bố Khưu nhắm mắt nằm yên trên giường.
"Sao rồi?" Biên Nam nhỏ giọng hỏi.
"Tạm thời khống chế được," Khưu Dịch ngồi xuống ghế, "Còn cần phải quan sát thêm, có thể do phổi bị nhiễm trùng dẫn đến sốt cao."
"Ồ." Biên Nam đứng yên không nhúc nhích.
"Biên Nam," Khưu Dịch ngẩng đầu nhìn cậu, "Cậu giúp tôi đưa nhị bảo về nhà trước đi, tôi không chăm sóc nó được nữa."
"Ừa." Biên Nam gật đầu, Khưu Ngạn nằm sấp ngủ trên vai cậu, lông mày nhíu chặt.
"Nói một tiếng với bà cụ nhà bên, nhờ bà ấy ngó chừng nó giúp tôi, mấy ngày tới chắc tôi không về nhà được." Khưu Dịch nói khẽ.
Biên Nam đón taxi, đưa Khưu Ngạn về nhà.
Lúc vào tới sân, Khưu Ngạn tỉnh dậy nhưng không nói tiếng nào, chỉ ôm cổ cậu không buông.
"Nhị bảo à," Biên Nam vào phòng ngồi xuống bên giường, "Mệt thì ngủ chút đi, giờ bố em không sao rồi, chỉ cần theo dõi thêm thôi."
Khưu Ngạn vẫn im lặng không lên tiếng.
"Anh phải tới bệnh viện, anh sợ nếu có chuyện gì một mình anh hai em không xoay kịp," Biên Nam ôm nhóc, vỗ nhẹ lên lưng nhóc, "Em ở nhà một mình được không?"
"Dạ." Khưu Ngạn gật đầu, buông cổ Biên Nam ra, ngồi lên giường.
Biên Nam cởi áo khoác và quần cho nhóc, móc một miếng sôcôla trong túi đặt vào tay nhóc, cậu thường cất sẵn mấy miếng sôcôla trong túi, lúc Khưu Dịch không màng ăn uống có thể bổ sung năng lượng.
"Bây giờ không muốn ăn ạ." Khưu Ngạn sờ sôcôla.
"Để đó đi, khi nào muốn thì ăn," Biên Nam lại lấy ví ra, rút vài tờ tiền, "Nếu buổi tối không về ăn cơm được anh sẽ gọi cho em, tự em đi mua chút đồ mà ăn, biết chưa?"
"Vậng ạ," Khưu Ngạn gật đầu, nằm xuống kéo chăn đắp kín người, "Em ngủ một giấc, anh đi bệnh viện đi."
Biên Nam đóng kỹ cửa, đến nhà bà cụ cách vách, nhờ bà trông chừng Khưu Ngạn giúp, đừng cho nó chạy ra ngoài một mình.
Bà cụ gật đầu cái rụp: "Bà ngồi phơi nắng bên cửa sổ, nếu nó ra ngoài bà sẽ thấy ngay, buổi chiều con trai bà tới đây, nếu mấy đứa bận thì cứ bảo nó qua nhà bà ăn."
"Cảm ơn bà." Biên Nam nói cảm ơn rồi chạy ra khỏi sân.
Lúc ngang qua siêu thị, cậu ghé vào mua vài hộp sữa tươi rồi đón taxi trở lại bệnh viện.
Đến cổng bệnh viện vừa xuống xe, chuông điện thoại vang lên.
Cậu xụi chân xém chút nữa đứng không vững, lúc lấy di động ra thấy số của La Dật Dương mới thở phào nhẹ nhõm.
"Gần đây sao rồi?" Nghe tiếng thì hình như La Dật Dương đang ở ký túc xá, giữa âm nền lộn xộn có tiếng người trò chuyện.
"Chẳng ra sao hết," Biên Nam vừa nói vừa bước vào bệnh viện, "Tôi đang ở bệnh viện đây."
"Bệnh của bố bạn cậu thế nào rồi?" La Dật Dương hỏi, "Hay là cậu bị bệnh thế?"
Biên Nam kể lại sơ lược tình trạng của bố Khưu, bất an trong lòng từ từ tản ra theo từng câu chữ.
"Nhanh vậy sao? Vậy bây giờ..." La Dật Dương nghe mà giật mình, ngừng một lát mới nói, "Đang nằm trong phòng bệnh lớn? Phòng mà mấy người nằm chung ấy?"
"Ừ." Biên Nam đáp.
"Thế này đi, tình hình này nên nằm phòng một người, cậu chờ điện thoại của tôi, để tôi liên lạc với bố tôi nhờ ổng tìm bạn bè chuyển giùm," La Dật Dương nói, "Tiện thể nhờ bác sĩ chăm sóc kỹ một chút."
"Cảm ơn anh, làm phiền anh và bố anh rồi." Biên Nam vốn không muốn nợ ân tình của La Dật Dương, cậu không biết phải trả thế nào, nhưng bây giờ cậu không biết mình còn có thể làm gì, chỉ muốn bố Khưu thoải mái thêm chút nào hay chút nấy.
Lúc Biên Nam vào phòng bệnh, bố Khưu vẫn còn đang ngủ, mũi cắm ống dưỡng khí, tay còn truyền dịch, quanh người toàn là tiếng tít tít của máy theo dõi.
Khưu Dịch ngồi trên ghế nằm nhoài bên mép giường, coi bộ là đang ngủ.
Biên Nam đi qua kiểm tra thuốc trong bình, nghe tiếng bước chân cậu, Khưu Dịch ngẩng đầu, hỏi khẽ: "Nhị bảo sao rồi?"
"Ngủ rồi, tôi nhìn nó lên giường ngủ mới đi, bà cụ cách vách nói nếu không thì tối nay để nhị bảo qua nhà bà ăn," Biên Nam lấy sữa và sôcôla đưa Khưu Dịch, "Trưa nay cậu chưa ăn gì phải không?"
"Ừ, hơi đâu mà ăn, chỉ kêu nhị bảo tự ra ngoài ăn," Khưu Dịch gặm hai ba cái hết miếng sôcôla, nhấp một hớp sữa đầy, "Đói bụng quá."
"Còn sợ cậu không có khẩu vị ăn gì chứ." Biên Nam tựa vào chân giường.
"Không đâu, từ nhỏ tôi đã biết phải tự giữ sức." Khưu Dịch cười cười.
Bố Khưu cứ ngủ mãi, thỉnh thoảng nhúc nhích một chút, thời gian ông tỉnh rất ngắn, cũng không nói ra lời, nhưng lúc Khưu Dịch nói chuyện với ông, ông vẫn nghe thấy được, nhưng chỉ lẳng lặng mỉm cười, sau đó nhắm mắt ngủ tiếp.
Hệ thống sưởi hơi trong phòng bệnh rất tốt, ra tới ngoài sẽ cảm thấy hành lang lạnh buốt.
Dù vậy, Biên Nam vẫn cảm thấy mặt mình nóng đến choáng, tay thì vẫn lạnh như băng.
Lúc bố Khưu ngủ, cậu và Khưu Dịch cũng không nói gì nhiều, thỉnh thoảng nhỏ giọng tán dóc vài ba câu, hai người đều tránh nhắc đến bệnh tình hiện tại của bố Khưu.
La Dật Dương hành động rất nhanh lẹ, hẳn là quan hệ giữa bố anh ta và bệnh viện không tệ, giờ cơm tối anh ta gọi đến báo rằng đã bàn bạc xong chuyện đổi phòng cũng như đánh tiếng với bên bác sĩ trực.
Một tiếng sau, bố Khưu được đẩy vào phòng bệnh đơn ở tầng trên cùng, trong phòng có một bộ bàn trà và sô pha nhỏ, người nhà có thể ngồi đó nghỉ ngơi.
"Cậu nhờ ai vậy?" Sau khi y tá thu xếp ổn thỏa đi ra ngoài, Khưu Dịch mới hỏi.
"La Dật Dương, người tôi từng kể với cậu, cậu hai bên Triển Phi," Biên Nam ngồi xuống sô pha, "Bố anh ta có quen biết với bệnh viện, nhờ nói hộ một tiếng, vừa lúc phòng bệnh này còn trống, nếu không ai nằm thì cũng để đó."
"Ồ, hôm nào rảnh mời anh ta một bữa, cảm ơn anh ta," Khưu Dịch cũng ngồi dựa vào sô pha, "Lưng tôi cứng ngắc rồi."
"Tính sau đi, anh ta bận học, không có ở đây," Biên Nam cười, đưa tay đấm chân Khưu Dịch, "Tôi đoán chân cậu cũng sưng vù rồi."
"Cũng không đến nỗi, hồi còn làm ở nhà hàng cũng đứng cả ngày," Khưu Dịch cử động chân, "Cậu ra ngoài ăn đi, mua gì đó về cho tôi, tôi gọi cho nhị bảo, kêu nó qua nhà bên ăn luôn."
"Tôi muốn ăn phở bò, mua về một phần cho cậu ha?" Biên Nam đứng lên.
"Tôi muốn ăn cơm, ăn phở bò không chắc bụng." Khưu Dịch cười nói.
Biên Nam chạy ra khỏi bệnh viện, cậu không có công lực như Khưu Dịch, cậu ăn không vô, chỉ đổi phở thành mì thịt bò.
Ăn xong vốn định tìm một tiệm bán thức ăn nhanh, nhưng cuối cùng suy nghĩ lại, Biên Nam vào một nhà hàng, gọi một phần thịt rang, gói thêm một hộp cơm lớn mang về bệnh viện.
Mặc dù Khưu Dịch ăn được nhưng có lẽ cũng là ép mình nuốt xuống, cơm vào miệng mà chẳng có cảm giác gì, thức ăn nhanh và món nấu khác biệt lớn thế mà Khưu Dịch cứ ngơ ngơ không để ý, mắt cứ nhìn chằm chằm con số nhảy trên máy theo dõi, ăn xong cũng không hỏi một câu.
Bố Khưu truyền dịch đến hơn chín giờ tối mới xong, bệnh viện chỉ cho một người ở lại, nhưng chắc bố La Dật Dương đã đánh tiếng nên khi vào lấy bình dịch y tá không nói gì hết, chỉ dặn dò vài câu rồi ra ngoài.
Biên Nam ngồi thừ ra bên giường hồi lâu, đang định bảo Khưu Dịch nằm sô pha ngủ một giấc thì bố Khưu giật giật, hai mắt hé mở một khe nhỏ.
"Chú ơi?" Biên Nam vội kêu một tiếng.
"Bố," Khưu Dịch ngồi bên giường nắm tay bố Khưu, "Bố nói được không? Có chỗ nào khó chịu không?"
Một lát sau bố Khưu mới mỉm cười, nói khẽ: "Chỗ nào cũng khó chịu hết."
Khưu Dịch cắn môi: "Đau hả?"
"Không đau," Bố Khưu nói, giọng nhẹ tênh, cũng không rõ ràng lắm, "Nhị bảo đâu?"
"Đưa nó về rồi, nó không sao." Khưu Dịch sờ mặt ông, "Mai nó tới."
"Khưu Dịch à," Bố Khưu có phần cố sức quay đầu nhìn con trai, "Bố..."
"Sao ạ?" Khưu Dịch tới gần.
"Bố không vào ICU, không... cấp cứu," Bố Khưu nói, "Đau... lắm, không chịu... nổi."
*ICU (Intensive Care Unit): Phòng săn sóc đặc biệt hoặc Phòng điều trị tăng cường. Bệnh nhân được chuyển tới phòng ICU là người có một hoặc nhiều vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe, thường là trong tình trạng bất ổn và cần được theo dõi cẩn thận một cách đặc biệt và liên tục.
Biên Nam xoay người đi ra khỏi phòng bệnh, bố Khưu nói gì cậu nghe rất rõ, mũi cay không chịu được, đứng ngoài hành lang xoa một lúc lâu mới đỡ dần.
Qua chừng mười phút Khưu Dịch cũng ra ngoài, tay cầm hộp thuốc lá.
"Ngủ rồi hả?" Biên Nam hỏi.
"Ừ," Khưu Dịch gật đầu, đi về phía lối thoát hiểm , "Hút một điếu với tôi đi."
"Hôm nay chắc cậu hút cả hộp rồi phải không?" Biên Nam đi theo sau Khưu Dịch vào lối thoát hiểm, xuống một tầng đứng bên cửa sổ.
"Làm gì có, thời gian đâu mà hút," Khưu Dịch châm lửa, "Nếu tiếp tục thế này có khi tôi sẽ bị ép cai thuốc mất."
Biên Nam cười một tiếng, nhưng khi nghĩ đến lời bố Khưu, nụ cười lại biến mất, "Sao bố cậu không chịu cấp cứu, có phải sợ tốn tiền không?"
"Không phải," Khưu Dịch khẽ thở dài, "Ông ấy không muốn bị giày vò nữa."
"Vậy cậu định nghe theo ông ấy à?" Biên Nam hỏi.
Khưu Dịch nhìn Biên Nam, không nói lời nào, đoạn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ rít từng hơi thuốc.
Gần mười hai giờ đêm, Biên Nam rời bệnh viện, tuy không tình nguyện lắm nhưng sợ hai người cùng thức sẽ chịu không nổi, cậu đồng ý về nghỉ một lúc, thuận tiện về trông chừng Khưu Ngạn.
Khưu Ngạn ăn tối bên nhà bà cụ cách vách, lúc Biên Nam vào phòng, nhóc đã đắp kín chăn nằm ngủ trên giường.
"Bố em..." Nghe tiếng Biên Nam vào phòng, nhóc ngồi dậy.
"Không có gì, buổi tối tỉnh một lần, nói mấy câu rồi ngủ tiếp," Biên Nam xoa đầu nó, "Ngủ đi, sáng mai hai anh em mình tới bệnh viện."
"Dạ." Khưu Ngạn nằm lại vào chăn.
Biên Nam rửa mặt qua loa, vào phòng nằm xuống giường, cơ thể không tính là mệt nhưng lòng thì rất mệt, khoảng thời gian này đều như thế, mệt vô cùng.
Cậu cũng không dám nghĩ đến việc Khưu Dịch mệt cỡ nào, rồi phải cố chịu ra sao.
Khưu Ngạn nằm kế bên cậu nhanh chóng thiếp đi, Biên Nam nghiêng người sang ôm nhóc, nhắm mắt lại.
Sắp đến hừng đông, cậu bị từng cơn run rẩy trên người Khưu Ngạn đánh thức.
"Nhị bảo?" Biên Nam sờ Khưu Ngạn một cái, người nhóc nóng rần, cậu hốt hoảng lay Khưu Ngạn, "Nhị bảo em thấy khó chịu chỗ nào?"
"Không có khó chịu," Khưu Ngạn mơ mơ màng màng nói, "Chỉ lạnh thôi ạ."
"Em sốt rồi!" Biên Nam nhảy xuống giường, vội vàng mặc quần áo, vọt tới phòng khách, lục nhiệt kế trong ngăn tủ để thuốc.
Mặt Khưu Ngạn đỏ ửng, Biên Nam dùng chăn bọc nhóc lại mà nhóc vẫn run cầm cập.
39 độ.
Biên Nam nhìn con số trên nhiệt kế mà sốt ruột, vội lấy quần áo mặc cho Khưu Ngạn: "Nhị bảo, em sốt rồi, chúng ta đi bệnh viện."
"Em ngủ một lát là khỏi ạ." Khưu Ngạn giãy dụa.
"Chúng ta lén đi bệnh viện," Biên Nam biết nhóc nghĩ gì, bèn nắm cánh tay nó, "Không nói cho anh hai và bố biết."
Khưu Ngạn nhìn Biên Nam, gật đầu.
Sau khi bế Khưu Ngạn lên taxi, Biên Nam gọi cho Vạn Phi: "Đang ở nhà hay phòng tập thể hình?"
"Phòng tập... sao thế?" Vạn Phi hỏi.
"Qua giúp tao một tay," Biên Nam nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Khưu Ngạn đang tựa trong ngực mình, "Nhị bảo bị sốt, bây giờ tao đưa nó đi..."
"Tao tới ngay." Vạn Phi cắt lời Biên Nam, cúp máy.
Bạn thấy sao?