🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 91: Đại hổ tử, có phải bố em sắp chết không?

Uống say, như dự tính.

Biên Nam biết Vạn Phi tính tiền, đỡ mình ra khỏi quán ăn, kéo mình tới ven đường, đón ba chiếc taxi mới có một tài xế chịu cho họ lên xe sau khi Vạn Phi đảm bảo rằng nếu cậu muốn ói sẽ ném cậu xuống xe. Xe lái đến dưới lầu nhà Vạn Phi, Vạn Phi cõng cậu lên lầu, vào nhà, sau đó nói chuyện với mẹ mình, cuối cùng đỡ cậu vào phòng rồi ném cậu lên giường...

Những chuyện này cậu đều biết cả, biết rõ rành rành, nhưng không cất được tiếng nào, làm thế nào cũng đứng không vững, chân vừa chạm đất là trượt ngã.

"Anh Nam," Vạn Phi cầm khăn lông nóng lau mặt cho cậu, "Muốn ói không? Tao lấy cho mày cái chậu, mày mà ói lên giường tao là tao đánh mày đó."

"Mày... hay quá nhỉ." Biên Nam cau mày lầm bầm một câu không rõ chữ.

"Muốn gọi điện thoại cho Khưu Dịch không?" Vạn Phi hỏi tiếp, kéo Biên Nam ngồi dậy, cởi quần áo trên người cậu ra.

"Không muốn," Biên Nam ngã xuống gối, nhắm nghiền hai mắt, cảm giác như mình đang bị trói trên một quả bóng xoay tròn với tốc độ cao, "Đừng làm phiền tao, tao buồn ngủ."

Sau đó Vạn Phi lại nói gì đó, nhưng cậu không nhớ rõ, ngã xuống gối chưa được bao lâu, cậu đã thiếp đi giữa trời đất quay cuồng.

Một đêm không mộng mị, chỉ cảm thấy mình cứ mãi suy nghĩ chuyện gì đó, nghĩ đến những lời bố Khưu nói, nghĩ đến câu nói kia của Khưu Dịch, thậm chí còn không cảm thấy mình đã ngủ cả một đêm.

Buổi sáng Vạn Phi tỉnh dậy làm giường lung lay, Biên Nam mở mắt ra.

"Mấy giờ rồi?" Cậu hỏi.

"Sáu giờ rưỡi," Vạn Phi lại gần nhìn mặt cậu chằm chằm, "Sắc mặt mày không tốt lắm, ngủ thêm lát nữa đi, tao đi làm, tao xin nghỉ giúp mày nhé?"

Mẹ Vạn Phi hy vọng con trai thi vào Học viện thể thao, nhưng Vạn Phi ở nhà học bài chừng nửa tháng là phát điên, cậu chàng đến phòng tập thể hình của một đàn anh tốt nghiệp trước đó vài năm làm huấn luyện viên, mỗi ngày làm việc vô cùng tích cực.

"Không cần đâu," Biên Nam xoa trán ngồi dậy, lấy quần áo ném ở đầu giường mặc vào, "Tao cũng đi làm."

"Đùa à," Vạn Phi nhíu mày, "Mày có biết mặt mày màu gì không?"

"Đen chứ gì, dù sao tao cũng chưa trắng bao giờ," Biên Nam đứng lên, mặc quần vào, "Tìm bàn chải đánh răng cho tao đi."

"Mẹ nó," Vạn Phi sửng sốt, xoay người đi ra ngoài, "Rõ thần kinh."

Biên Nam rửa mặt xong, đúng lúc mẹ Vạn Phi vừa nướng bánh xong, cậu chộp hai cái rồi đi ra ngoài.

"Biên Nam à, hôm qua uống say như vậy, hôm nay ngủ thêm một lát nghỉ ngơi thêm chút đi con?" Mẹ Vạn Phi lo lắng gọi cậu lại.

"Dì cả à con không có gì đâu, nhìn con vật vã thế thôi chứ tính ra chưa uống đến ba ly nữa đó," Biên Nam cắn bánh mặc áo khoác vào, nói lúng búng, "Hôm qua con xin nghỉ một ngày rồi, hôm nay xin nghỉ nữa thì không được, sắp hết thời hạn thực tập rồi."

"Vậy... lấy thêm ly sữa đậu nành đi." Mẹ Vạn Phi đưa ly sữa đậu nành nóng hổi cho cậu.

"Cảm ơn dì cả, qua vài ngày nữa con lại tới, dì nhớ nướng bánh cho con nha." Biên Nam cười ha ha.

"Được!" Mẹ Vạn Phi mỉm cười vỗ cánh tay cậu.

Dưới lòng bàn chân vẫn còn hơi nhũn, nhưng bất ngờ là trạng thái tinh thần không đến nỗi tệ, chẳng biết là tác dụng phụ của rượu cồn hay vì có một số chuyện bỗng dưng không còn là chuyện nữa.

(*chắc ý bảo đã tâm sự kể ra hết đỡ nghẹn trong lòng làm mình bức bối.)

Biên Nam chẳng hiểu sao mình cứ cảm thấy hai mắt mình lấp lánh sáng ngời.

Đến sân bóng, Cố Vĩ quan sát cậu hồi lâu: "Cậu..."

"Vẫn khỏe," Biên Nam nhe răng, "Em đẹp không."

"Rất là đẹp luôn," Cố Vĩ thở dài, "Có phải cậu bị bệnh không? Xin nghỉ một ngày nữa không sao đâu, bản đánh giá thực tập tôi chắc chắn sẽ viết lời khen cho cậu."

"Cảm ơn anh Vĩ," Biên Nam cười nói, "Mà có viết theo tình hình thực tế thì chắc cũng toàn lời khen thôi."

"Tự tin quá nhỉ," Cố Vĩ nhìn cậu, "Hôm nay bận lắm đấy, xếp kín cả rồi, còn vài người mới ghi danh buổi sáng tới, cậu tiếp đãi họ đi."

"Được ạ." Biên Nam gật đầu.

Hôm nay đúng là bận vô cùng, Biên Nam mới ăn cơm trưa được phân nửa thì phải chạy ra ngoài tiếp đãi một học viên mới tới.

Buổi chiều Cố Vĩ giao luôn học viên mới cho cậu, để cậu hướng dẫn họ một mình trước, là mấy cô gái tới chung với nhau, vừa luyện tập vừa hi hi ha ha không phút nào chịu yên, độ tiến triển khá chậm.

Vì thể hiện chất lượng phục vụ ưu việt nên buổi học đầu tiên không quá để ý thời gian, khó khăn lắm mới hoàn thành nội dung luyện tập của mấy nhỏ, Biên Nam nhìn thời gian, lố gần một tiếng so với kế hoạch của Cố Vĩ, bây giờ tan tầm luôn được rồi.

"Mấy ngày nay cậu nhớ chuẩn bị một chút, tuần lễ sau khi thực tập kết thúc sẽ có một bài sát hạch nhậm chức," Cố Vĩ vừa thay quần áo vừa dặn dò cậu, "Nên đọc tài liệu nhiều vào, xem lại cả chương trình làm việc thường ngày, đừng mắc lỗi."

"Biết rồi ạ." Biên Nam nói.

Cảm giác như đã lâu lắm rồi tan tầm không về nhà Dương Húc, chiều nào tan tầm cũng vội chạy sang nhà Khưu Dịch.

Nhưng hôm nay tan tầm Biên Nam vẫn không đi con đường hướng về nhà Dương Húc, cậu đạp xe chạy thẳng tới bệnh viện.

Lúc đến bệnh viện cậu nhìn đồng hồ, bây giờ Khưu Dịch và Khưu Ngạn hẳn đang ở trong phòng bệnh ăn cơm với bố Khưu, cậu khóa xe đạp, đứng ven đường một lát, áng chừng thời gian vừa đúng rồi mới đi vào bệnh viện.

Đi tới ngoài khu nội trú thì thấy Khưu Dịch đi ra từ phòng khách lầu một, Khưu Dịch cúi đầu sải bước đi về phía trước, không nhìn thấy cậu.

Biên Nam đứng giữa đường, Khưu Dịch cúi đầu đi một mạch tới trước mặt cậu mới khựng lại, ngẩng đầu lên.

"Đi đâu thế?" Biên Nam hỏi.

Thấy cậu, hiển nhiên Khưu Dịch hơi bất ngờ, ngừng một lát mới mở miệng: "Đi chuyển tiền trong mấy cái thẻ vào chung một thẻ để tiện đóng tiền."

"Đủ không?" Biên Nam vội hỏi, "Cậu đã nói nếu như..."

"Đi, đi chung đi." Khưu Dịch nói.

Hai người im lặng sóng đôi đi ra khỏi bệnh viện, Khưu Dịch chạy đến vài quầy ATM, chuyển tiền trong thẻ vào cùng một nơi, Biên Nam đứng kế bên nhìn, Khưu Dịch không giấu cậu, trong thẻ còn lại bao nhiêu tiền, cậu đều thấy hết.

"Không đủ nhỉ." Biên Nam nói.

"Ừa," Khưu Dịch nhìn cậu, "Tiền bên chỗ cậu, cho tôi mượn ba chục ngàn trước đi."

"Tôi chuyển cho cậu," Biên Nam lập tức móc ví rút thẻ của mình ra, "Ba chục ngàn đủ không?"

"Trước tiên xem tình hình thế nào đã, không đủ nói sau." Giọng Khưu Dịch vẫn khản đặc.

"Vậy bây giờ là điều trị duy trì phải không?" Nghe giọng Khưu Dịch, trong lòng Biên Nam chẳng dễ chịu gì.

"Ừ," Khưu Dịch nhìn cậu, "Tôi có nói chuyện với bác sĩ lần nữa rồi, hồi sáng bác sĩ tới khám bệnh, ổng không đề xuất phẫu thuật vì tình trạng cơ thể bố tôi không cho phép, chịu không nổi, hiệu quả của việc phẫu thuật cũng không rõ ràng lắm, trước hết chỉ có thể tiến hành điều trị, đặt stent vào động mạch..."

"Biết rồi." Biên Nam cảm thấy hơi uể oải, không nói thêm gì nữa, chuyển ba chục ngàn vào thẻ của Khưu Dịch.

"Cậu uống rượu hả?" Lúc đi về, Khưu Dịch đột nhiên hỏi một câu.

Biên Nam theo bản năng che miệng: "Ngửi được luôn à? Không đến mức đó chứ!"

"Cậu lại chẳng thay quần áo, có thể ngửi được mùi rượu trên quần áo," Khưu Dịch dừng bước, nghiêng đầu nhìn Biên Nam, "Biên Nam, hôm qua lời mà tôi nói..."

"Tôi biết, tôi biết," Biên Nam cắt lời Khưu Dịch, "Tôi biết cậu không có ý đó, có hay không cũng chẳng sao, dù có nói gì thì tôi cũng thế thôi."

Lời này hơi bị loạn, Biên Nam không biết Khưu Dịch có nghe hiểu hay không, chính cậu nói xong cũng chẳng hiểu lắm, vì vậy lại bồi thêm một câu: "Cậu đã không nói phải trái rồi, tôi cũng đâu thể không nói phải trái theo."

Thốt ra lời như vậy không phải là chuyện dễ dàng với Biên Nam, nói xong cậu nhìn Khưu Dịch chằm chằm, sợ trên mặt Khưu Dịch sẽ xuất hiện biểu cảm khiến mình bứt rứt.

Nhưng Khưu Dịch chỉ nhìn cậu rồi bật cười một tiếng, tiếp tục đi về phía trước.

"Hôm qua cậu không ngủ ư?" Biên Nam nhìn gò má của Khưu Dịch, sắc mặt Khưu Dịch mệt rã rời.

"Ngủ không ngon, ngồi canh giường cả đêm," Khưu Dịch nói, "Bây giờ buổi tối bố tôi gần như không ngủ được."

"Hay là... hôm nay để tôi canh cho," Biên Nam ngẫm nghĩ, "Cậu về ngủ một giấc đi, nếu không qua vài hôm nữa bảo cậu lên thuyền..."

"Không lên," Khưu Dịch hắng giọng, "Tôi đã nói với công ty tôi không đi nữa."

Biên Nam ngẩn người, mặc dù cậu biết với tình trạng bố Khưu hiện giờ, Khưu Dịch mà lên thuyền nữa sẽ rất phiền phức, nhưng bỗng nhiên nghe Khưu Dịch nói thế, cậu vẫn hơi giật mình, dẫu sao cũng đã học ba năm, phải trông cậy vào công việc mới có được thu nhập ổn định.

"Bây giờ lên thuyền không chăm sóc bố được," Khưu Dịch nói nhỏ, "Tạm thời cứ vậy trước đi."

"Không thì lấy thêm ít tiền đi." Biên Nam nhíu mày, chi phí chữa bệnh mỗi ngày của bố Khưu không rẻ, cho dù cậu không rõ bao nhiêu, nhưng số tiền còn lại của Khưu Dịch thêm ba chục ngàn kia, nếu không có thu nhập khác thì sẽ cực lắm.

"Nói sau đi, cứ giữ đó trước," Khưu Dịch kéo kéo khăn quàng cổ, "Tôi có cách."

"Cách gì?" Biên Nam hỏi thêm một câu.

"Nghĩ xong tôi nói cậu nghe." Khưu Dịch đáp.

Biên Nam không hỏi dò nữa, trước giờ Khưu Dịch luôn là một người có chính kiến mạnh cũng như rất có kế hoạch, cho dù hiện giờ gặp phải tình huống như thế này, cậu ấy vẫn bình tĩnh như xưa, ngoại trừ trở nên kiệm lời hơn.

Tuy rằng vì bệnh của bố Khưu mà cuộc sống của hai người hoàn toàn bị đảo lộn, chẳng còn có thể thoải mái tán dóc chuyện trên trời dưới biển hay dành thời gian đi loanh quanh khắp nơi như trước đây, quan hệ giữa cả hai cũng trở nên hơi lạ thường, xa cách ở mức độ nào đó và thân mật ở mức độ nào đó đan xen vào nhau.

Nhưng bây giờ Biên Nam không có tâm trạng xoắn xuýt mấy thứ này, Khưu Dịch giỏi gồng gánh đến đâu vẫn cần cậu chống phụ, dù rằng chỉ là giúp tìm bác sĩ hỏi thăm tình hình hoặc đưa cơm, thay phiên nhau canh giường.

Biên Nam cảm thấy mình không còn thấp thỏm như trước đây nữa, chí ít mình có thể đứng chung với Khưu Dịch.

Sau khi tiến hành điều trị, tình trạng của bố Khưu cũng chẳng khá hơn, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy sự thay đổi của ông, mỗi ngày Biên Nam tan tầm chạy tới bệnh viện cũng cảm giác được ông lại gầy đi một tí.

Ban đầu chỉ là khẩu vị không tốt nên ăn ít, nhưng chưa đầy một tháng đã không ăn được gì nữa, mỗi ngày buộc phải truyền dinh dưỡng, nói chuyện cũng ngày càng tốn sức.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...