🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 90: Xin lỗi cậu Biên Nam.

  Biên Nam đi loanh quanh vài vòng trên đường, cậu không có khẩu vị gì, nhìn cái gì cũng cảm thấy không ngon miệng, cũng chẳng biết nên mua cái gì về.

Cuối cùng đi lòng vòng chừng nửa tiếng, cậu mới vào một quán ăn thoạt nhìn không tệ, gọi hai phần cơm vịt quay và một phần cháo, bọc cẩn thận rồi quay về bệnh viện.

Đứng trước cổng bệnh viện, cậu nhìn đồng hồ, gọi điện thoại cho Khưu Ngạn.

Khưu Ngạn đã về đến nhà, đang chuẩn bị tự hâm cháo ăn.

"Anh hai em còn đang ở trong văn phòng bác sĩ bàn bạc," Biên Nam nói, "Trưa nay hơi nhiều việc, em ở nhà tự ăn cơm rồi ngủ một giấc, buổi chiều tự đi học nha."

"Dạ," Khưu Ngạn đáp, "Vậy buổi chiều anh hai có thể về nhà không anh?"

"Có thể về," Nghe giọng Khưu Ngạn, Biên Nam không khỏi thấy cay mũi, "Chiều nay anh đón em tan học."

"Được ạ, anh mang cho em chai sữa chua được không, còn khô bò nữa." Khưu Ngạn vội nói.

"Anh hai em về rồi mà em còn dám ăn lung tung thế à?" Biên Nam cười nói.

"Anh hai về nên em mới tranh thủ ăn chút nữa nha, nếu không lại hết được ăn rồi." Khưu Ngạn phì cười.

"Rồi, anh mang cho em, nhưng chỉ hôm nay thôi, ngày mai không được ăn lung tung nữa." Biên Nam nói.

"Vâng ạ!" Khưu Ngạn trả lời vang dội.

Trở lại cửa phòng bệnh, Biên Nam đứng ngoài cửa nghe ngóng, trong phòng không có tiếng của Khưu Dịch, bố Khưu đang tán dóc với ông chú giường kế bên.

Khưu Dịch còn chưa trò chuyện với bác sĩ xong, Biên Nam thoáng do dự, ngồi xuống băng ghế ngoài hàng lang, bỗng nhiên không dám một mình đối mặt với bố Khưu.

Chẳng biết tại sao nữa.

Ngồi thừ người trên ghế một lát, thang máy đinh một tiếng, Khưu Dịch đi ra.

"Sao rồi?" Biên Nam đứng dậy.

"Mua gì thế?" Khưu Dịch đi tới trước mặt Biên Nam, dùng ngón tay đẩy túi nilon nhìn vào trong.

"Cơm vịt quay, mua cháo cho bố cậu." Biên Nam nhìn Khưu Dịch, kể từ sau khi vào bệnh viện, sắc mặt Khưu Dịch không còn thay đổi gì nữa, tâm trạng cũng chẳng thấy dao động gì.

"Sao chưa vào trong?" Khưu Dịch nhìn cậu.

"Tôi..." Biên Nam không biết nên trả lời thế nào, quả thật cậu cũng không biết tại sao mình không dám vào.

"Cơm vịt quay hả," Khưu Dịch ngồi xuống ghế, "Vậy hai đứa mình ăn xong rồi hẵng vào, nếu không bố tôi húp cháo còn hai đứa mình ăn vịt quay, chắc thèm chết ông ấy."

"Ồ." Biên Nam ngồi xuống bên cạnh Khưu Dịch, lấy ra một phần cơm đưa cho Khưu Dịch, cậu đoán Khưu Dịch có thể đoán được cậu không dám vào.

Lúc ăn cơm, Khưu Dịch không nói câu nào, Biên Nam cũng không hỏi dò, nhìn Khưu Dịch như vậy, hẳn là bác sĩ không nói gì hay ho, nếu không Khưu Dịch đã nói cho cậu nghe từ sớm rồi.

Biên Nam không ăn hết phần cơm này, trong lòng quá bức bối, còn khó chịu hơn ở nhà gây gổ xong rồi ăn cơm với Biên Hạo và Biên Hinh Ngữ.

"Lát nữa tôi vào tâm sự với bố," Coi bộ Khưu Dịch rất đói bụng, ăn xong phần mình còn lấy luôn hộp cơm trong tay Biên Nam qua ăn nốt, "Không thì cậu..."

"Tôi ở ngoài đợi." Biên Nam nói.

Khưu Dịch nhìn Biên Nam, tay vỗ nhẹ lên đùi cậu, vùi đầu ăn hết hộp cơm của cậu, đoạn đứng dậy đến phòng giải khát dùng lò vi sóng hâm nóng cháo, sau đó vào phòng bệnh.

Lúc đẩy cửa phòng bệnh, Khưu Dịch cảm thấy cửa nặng trịch, phải dùng vai đẩy mới vào được.

"Biên Nam đâu?" Bố Khưu nhìn ra sau lưng Khưu Dịch, "Hai đứa ăn chưa?"

"Ăn rồi," Khưu Dịch dựng bàn, đặt cháo trước mặt bố Khưu, "Bọn con ăn thịt, để không kích thích bố nên ăn xong rồi mới vào."

"Nó đi rồi à?" Bố Khưu cầm muỗng khuấy cháo.

"Chưa, đang loang quanh bên ngoài," Khưu Dịch ngồi xuống bên giường, cười hỏi, "Sao vậy, bố muốn tâm sự với cậu ấy tiếp hả?"

"Không tâm sự nữa, có lẽ nó bị bố dọa rồi," Bố Khưu thở dài, cứ dùng muỗng khuấy cháo, "Không có khẩu vị, ăn không vô."

"Bác sĩ nói buổi trưa sẽ truyền dinh dưỡng cho bố, cứ ăn không vô thế này, cơ thể không gánh nổi đâu." Khưu Dịch nói.

Bố Khưu không đáp, muỗng vẫn khuấy tới khuấy lui trong hộp cháo, Khưu Dịch nhìn muỗng, muỗng khuấy đến độ lòng cậu rối loạn.

Loạn cào cào thì đúng hơn.

"Nói bố nghe chút đi, trò chuyện với bác sĩ lâu thế mà." Bố Khưu khuấy cả buổi, rốt cuộc cũng mở miệng.

Khưu Dịch không đáp, chỉ chìa tay lấy muỗng rồi đậy nắm hộp cháo lại.

"Vấn đề của ống mật không nhỏ, để bố đoán xem," Bố cười cười, "Là ung thư phải không?"

Khưu Dịch nhấn nắp hộp cháo nhiều lần, nhấn một lúc lâu, cậu đứng dậy đặt hộp cháo sang bàn bên cạnh, đưa lưng về phía bố mình, nhìn chằm chằm hộp cháo không nhúc nhích.

"Bố đau đến nhiều đêm mất ngủ," Bố Khưu nhẹ giọng nói, "Đoán là biết, không sao cả."

Khưu Dịch nhắm nghiền mắt, hít sâu một hơi, tay trong túi quần nhéo mạnh vài cái, nhéo đến nỗi đốt ngón tay phát đau mới từ từ xoay người, ngồi trở lại bên giường.

"Lúc trước bố đã đau rồi," Khưu Dịch nhìn chằm chằm bố mình, "Tại sao một mực không nói."

"Muốn mắng bố hả?" Bố Khưu tặc lưỡi, cười nói, "Bố không để ý đâu, không phải con cứ hay nói bố thấy chết không sờn sao."

"Thấy chết không sờn và muốn chết là hai chuyện khác nhau." Khưu Dịch nói.

"Tiểu Dịch à," Bố thở dài một hơi, "Hai chúng ta có mâu thuẫn, mâu thuẫn thuộc dạng không thể thỏa hiệp ấy...."

Khưu Dịch không đáp.

"Con là một đứa trẻ hiếu thảo, hiểu chuyện, có trách nhiệm," Bố nhìn cậu, "Trước đây bố tự hào về con lắm, mặc dù nhà ông Khưu này... nhưng bố có một đứa con trai không ai bì kịp, vừa nghĩ tới điều đó là bố thấy đắc ý rồi."

Bố Khưu nắm tay Khưu Dịch, Khưu Dịch có thể cảm giác được tay bố mình lạnh ngắt, muốn nắm chặt tay cậu cũng không đủ sức, chỉ có thể run nhè nhẹ.

"Lúc trước bố chỉ cảm thấy con quá cực khổ, nhưng càng về sau bố càng thấy không ổn," Bố ngừng một lát, nhìn cậu, tiếp tục nói, "Tất cả mọi chuyện, chuyện phiền lòng, chuyện sầu não, đến chỗ con là biến mất hết, con không có phản ứng mà người bình thường nên có, tức giận phiền muộn cái gì cũng không có, như thế... không bình thường."

"Con phản ứng ở bên ngoài rồi." Khưu Dịch nhíu mày.

"Đánh nhau hả?" Bố cười bất đắc dĩ, "Như thế không bình thường, cần đánh nhau để xoa dịu tâm tình, không bình thường đâu con."

"Vậy thì sao?" Khưu Dịch gần như đã biết bố mình muốn nói gì.

Những lời hệt như dặn dò hậu sự khiến lòng cậu đau nhói, cơn đau như bị roi quất rồi chọc khuấy khiến cậu không thở nổi.

"Đây là mâu thuẫn giữa hai ta," Bố nói thật chậm, dường như đang suy tư, "Con hy vọng chăm sóc bố để bố sống cho thật tốt, bố hy vọng con đừng sống như vậy nữa."

Khưu Dịch trở tay siết chặt tay bố: "Bố phải sống cho thật tốt, con sống thế nào là chuyện của con."

"Chẳng có ý nghĩa gì," Bố tặc lưỡi, "Chẳng có ý nghĩa gì, bố sống thế này chẳng có ý nghĩa gì, cũng quá khó chịu con à... Bên bác sĩ có phương án nào?"

"Phẫu thuật hoặc điều trị duy trì," Khưu Dịch nói với giọng hơi khàn, "Con cảm thấy nên phẫu thuật, tuổi của bố không lớn lắm..."

"Điều trị duy trì đi, muộn quá rồi, phẫu thuật xong cũng không có hy vọng gì, chắc chắn bác sĩ đã nói với con, đừng gạt bố," Bố ngắt lời cậu, "Cơ thể của bố chịu không nổi đâu, con biết bây giờ phổi của bố không được tốt, trong bụng bố cũng không được tốt, bố không muốn giày vò chính mình, giày vò cả con, không, chủ yếu là không muốn giày vò mình thêm nữa."

Khưu Dịch không lên tiếng, tay cậu run bần bật, từ khi biết túi mật của bố xảy ra vấn đề đến hôm qua biết là ung thư, tất cả phòng tuyến mà cậu xây dựng trong lòng mình bắt đầu vỡ nứt từng chút một vì những lời này của bố.

"Con xem kìa," Bố nhìn cậu, "Con tự soi gương đi, bình thường những đứa trẻ cùng lứa biết chuyện này có ai phản ứng như con không? Bố không muốn như vậy nữa, phiền lắm, mệt nữa, bố cũng... nhớ mẹ con."

Khưu Dịch quay phắt đầu đi, nhìn chằm chằm TV trên tường, nuốt những giọt nước mắt suýt nữa tràn ra trong phút chốc.

Bố nhớ mẹ con.

Những lời này khiến Khưu Dịch gần như sụp đổ.

Mười năm qua gồng gánh mọi khổ cực, mọi bất công, mọi giá lạnh, cậu chỉ muốn bố có thể tiếp tục sống thoải mái bình an.

Thế nhưng những lời này của bố gần như đập nát tất cả kiên trì của cậu.

"Khó chịu phải không, bố nói vậy cũng hơi nặng nề thật," Bố vỗ vỗ tay cậu, "Trước đây bố chưa từng suy nghĩ kỹ càng về những chuyện này, con, em trai con, bố đều trốn tránh không muốn nghĩ, chỉ là lúc không có ai, bố lại nhớ đến mẹ con, mãi đến khi Biên Nam cứ tới nhà mình chơi..."

Khưu Dịch trừng to mắt, một lát sau mới quay đầu lại nhìn bố.

"Bố phát hiện thằng bé Biên Nam này thần kỳ lắm nhé," Bố cười cười, "Chơi với nó một thời gian dài, con đã có sự thay đổi, bản thân con có cảm giác được không?"

"Thay đổi gì chứ." Khưu Dịch mở miệng, giọng khàn đến độ suýt không cất ra tiếng.

"Con trở nên cởi mở hơn, nói cũng nhiều hơn, thi thoảng còn làm mấy chuyện ngớ ngẩn," Nói được phân nửa, bố nghiêng đầu ho khan vài tiếng rồi lại cười nói, "Bố mới chợt nghĩ rằng, con trai bố nên là như thế, trẻ con tuổi này vốn nên là như thế, thì ra con cũng quá... biến thái."

"Bố mới biến thái ấy." Khưu Dịch nhíu mày.

Bố mỉm cười hồi lâu, sau một thoáng im lặng mới thu lại nụ cười, nói: "Tiểu Dịch, bố thương lượng chuyện đàng hoàng này với con."

"Nói đi." Khưu Dịch nhìn ông.

"Nếu như... nếu như cuối cùng bố... không được," Bố nói khẽ, "Đừng kéo dài thời gian, gắn ống hay máy hô hấp gì gì đó, mệt người lắm, bố không muốn."

Khưu Dịch không nói lời nào.

"Nghe thấy không?" Bố nhìn cậu.

"Không." Khưu Dịch đứng lên, cậu không chấp nhận được bây giờ bố nói những việc này, lại còn là nội dung như thế.

"Chuyện này, con có thể dùng lý trí của con." Bố nói.

"Không," Khưu Dịch nhìn ông, "Không."

Trên băng ghế dài, Biên Nam ngồi cũng không yên, một là trong lòng lo âu, hai là hệ thống sưởi hơi ngoài hành lang không đủ ấm, ngồi lâu sẽ thấy lạnh.

Khưu Dịch vào phòng bệnh hơn một tiếng vẫn chưa ra, cậu ở ngoài hành lang đi từ đầu này tới đầu kia, lại đi từ đầu kia tới đầu này, tới tới lui lui đi bao nhiêu lần cậu đã hết đếm nổi.

Giữa chừng còn trông thấy bác sĩ và y tá đẩy máy móc chạy vào một phòng bệnh, khiến cho lòng cậu hốt hoảng từng đợt.

Vật vã đợi thêm gần nửa tiếng, cửa phòng bệnh của bố Khưu mở ra, Khưu Dịch cúi đầu vừa móc thuốc lá vừa bước ra ngoài.

"Bố cậu có khỏe không?" Biên Nam phóng tới trước mặt Khưu Dịch.

"Ừ," Khưu Dịch cầm điếu thuốc đi về phía lối thoát hiểm, "Đi hút điếu thuốc với tôi đi."

Biên Nam theo sau Khưu Dịch đi vào lối thoát hiểm, rồi lại đi xuống dưới vài tầng, đứng ở bên cửa sổ.

Khưu Dịch châm điếu thuốc ngậm vào miệng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Trò chuyện sao rồi?" Biên Nam hỏi, Khưu Dịch như vậy khiến cậu vừa lo lắng vừa đau lòng, muốn bước tới ôm Khưu Dịch, nhưng chần chừ một hồi cũng không dám nhúc nhích.

"Ông ấy không chịu phẫu thuật," Khưu Dịch nói, "Muốn điều trị duy trì, điều trị duy trì cơ bản là chờ chết."

"Cậu đã bảo không nói cho ông ấy biết mà?" Biên Nam không thể kiềm chế mà hô lớn.

"Ông ấy đoán được," Khưu Dịch nhìn Biên Nam, "Vả lại nếu phải phẫu thuật, ông ấy cũng sẽ biết thôi."

"Vậy phẫu thuật đi, tại sao không phẫu thuật?" Giọng Biên Nam phát run, bố Khưu làm vậy là sao?

"Kéo dài thêm được chút thôi, bác sĩ nói phẫu thuật... không có tác dụng gì quá lớn, hơn nữa cơ thể của ông ấy sẽ chịu không nổi," Giọng Khưu Dịch nghe không rõ cảm xúc, sắc mặt cũng bình tĩnh đến lạ, "Chính ông ấy cũng không muốn, nói là quá khó chịu."  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...