Chương 89: Cuộc trò chuyện của Bố Khưu và Biên Nam
Biên Nam dẫn Khưu Ngạn đi ăn cơm trước, mua thêm cho nhóc một cặp cánh gà, định bụng lát nữa tìm quán nào đó mua một phần cháo.
Trước đó Khưu Dịch từng nói bố Khưu không thể ăn thức ăn chứa nhiều dầu mỡ, nhưng lúc ấy cậu chưa nghĩ kỹ càng, bây giờ mới xem như đã hiểu, thì ra khi đó Khưu Dịch đã biết túi mật của bố Khưu có vấn đề.
Dựa theo tính cách của Khưu Dịch, có lẽ mấy hôm nay cậu ấy đã suy xét nhiều lần, nói không chừng đã chuẩn tâm lý cho tình huống tệ nhất rồi, cho nên mới bình tĩnh như vậy.
Nhưng mà... cho dù là thế, sự bình tĩnh của Khưu Dịch vẫn khiến người ta lo lắng.
Bây giờ lại không dám gọi điện thoại cho Khưu Dịch nữa.
Thật mẹ nó mệt người.
Trái lại suốt đường đi, Khưu Ngạn rất vui vẻ, Biên Nam chăm chú quan sát nhóc nửa ngày, hẳn là không phải giả vờ, cho dù nhóc có sự nhạy cảm và thông minh làm cậu kinh ngạc, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa con nít.
Điều cậu nên lo lắng chính là lát nữa vào phòng bệnh đừng để bố Khưu phát hiện.
"Phải ăn xong cánh gà ở ngoài rồi mới vào phòng bệnh được," Khưu Ngạn nói, đoạn cúi đầu gặm cánh gà, "Bố em thích ăn thịt, sau khi bị bệnh thì không được ăn thịt nữa, thấy người khác ăn thịt bố sẽ không vui, lại còn không được uống rượu."
"Đừng có vừa hứng gió vừa ăn như thế," Biên Nam kéo nhóc vào một trung tâm mua sắm gần đó, tìm cái ghế trong khu nghỉ ngơi rồi bảo nhóc ngồi xuống, "Từ từ ăn đi."
"Anh muốn ăn không?" Khưu Ngạn gặm hết một cái, cầm cái còn lại vừa hỏi vừa cắn một miếng.
"... Không," Biên Nam tặc lưỡi, "Có ai như em không, anh còn chưa trả lời mà miệng đã cắn rồi."
"Nếu anh muốn thì có thể ăn nửa còn lại nha." Khưu Ngạn cười ngượng ngùng.
"Anh không ăn đâu, mua cho em ăn mà." Biên Nam sờ đầu nhóc.
Khưu Ngạn ăn rất nhanh, ăn xong lau tay rồi hối hả đòi đi, sợ bố mình đói bụng.
Biên Nam tìm quán nào đó mua cháo, sợ cháo lạnh nên hai người chạy một mạch về bệnh viện.
Vào thang máy, Biên Nam bắt đầu căng thẳng, tuy rằng từ nhỏ đến lớn cậu gây không ít phiền toái, nhưng nói dối gạt người thì ít làm lắm, chưa đủ kinh nghiệm.
Suốt đường đi cậu đều đang điều chỉnh tâm tình của mình, lúc đẩy cửa phòng bệnh nhìn thấy bố Khưu đang nằm trên giường ngẩn người nhìn TV, mũi không khỏi chua xót.
"Ơ kìa," Quay đầu thấy hai người bước vào, bố Khưu cười nói, "Hôm nay tới sớm hơn bình thường nhỉ."
"Hôm nay con có việc bận, chưa kịp phụ nhị bảo nấu cháo ở nhà đã tới đây luôn," Biên Nam vội vứt phiền muộn ra sau đầu, đắp nụ cười lên trên mặt, "Cháo mua ở quán, chú nếm thử xem có ngon hơn nấu bằng nồi ủ không?"
"Ầy, đừng mua nhiều quá, chú không có khẩu vị." Bố Khưu chống tay ngồi dậy.
"Chắc sắp có khẩu vị rồi," Biên Nam bước qua nâng giường lên, cười ha ha, "Khưu Dịch nói trưa mai sẽ về, con sợ cậu ấy nói con bỏ đói chú."
"Có khi nó cũng ăn cỡ chú thôi, nó gửi vài tin nhắn nói với chú tay nghề của đầu bếp trên thuyền không tốt." Bố Khưu nở nụ cười.
Cháo vẫn còn nóng, bố Khưu cầm muỗng múc mấy hớp rồi ngừng, Biên Nam nhìn ra mấy hớp này cũng ăn rất miễn cưỡng.
"Vị thế nào hả chú?" Cậu ngồi xuống bên giường.
"Có vị gì đâu chứ," Bố Khưu tặc lưỡi, "Còn nhạt hơn nước sôi."
Biên Nam đặt hộp cháo qua một bên, tựa vào mặt bàn: "Không thì mấy ngày tới bảo Khưu Dịch làm một ít sữa gạo lần trước cho chú uống nha? Thanh đạm mà còn có vị nữa."
"Đúng," Bố Khưu giơ ngón cái với cậu, "Ý kiến hay."
"Chờ bệnh của chú khá hơn một chút, chúng ta về nhà làm sủi cảo ăn." Biên Nam nói.
"À, về nhà hả," Bố Khưu cười cười tựa vào giường, một lát sau mới nhẹ giọng nói, "Chưa chắc về được đâu."
Biên Nam giật mình, há to miệng, mất cả buổi mới nghẹn ra một câu: "Chú nói bậy cái gì vậy!"
Sau đó vội vàng quay đầu nhìn Khưu Ngạn, nhóc kia đang thò đầu ra ngoài phòng bệnh, nhìn một ông cụ tay ghim bình nước biển treo ngược đi dạo trong hành lang, cậu quay đầu lại lườm bố Khưu: "Nếu để nhị bảo nghe được nó sẽ đau lòng lắm!"
"Không nghiêm trọng thế đâu," Bố Khưu cười cười, "Từ khi chú gặp chuyện đến giờ đã bao nhiêu năm rồi, cơ thể chú chưa từng khỏe hẳn bao giờ, hàng năm đều phải dằn vặt vài lần, mấy đứa nó cũng chuẩn bị từ sớm rồi."
"Chuẩn bị cái gì!" Biên Nam cau mày, "Chuẩn bị cái gì chứ! Chú còn nói vậy nữa con sẽ giận đấy."
"Con hãy nghe chú nói," Bố Khưu mỉm cười vỗ vai cậu, "Ở nhà chú, sinh lão bệnh tử đã không còn là chuyện gì đáng ngại, sức khỏe càng như vậy, chú mới càng muốn hai đứa nó học cách đối mặt, quen cách đối mặt, con nói xem sức khỏe chú thế này, lỡ như ngày nào đó... nếu hai đứa nó chưa chuẩn bị gì thì sụp đổ mất."
Biên Nam không đáp, cũng như thỉnh thoảng Khưu Dịch dạy đời cậu vậy, cậu cảm thấy dường như không có lý do gì để phản bác.
"Tình huống chú thế nào chú tự biết, bị bệnh nhiều năm như vậy, chú rảnh rỗi cũng tra thêm tư liệu, cơ thể có chỗ nào không ổn, chú gần như có thể đoán ra," Bố Khưu nói, "Chú chỉ không muốn vào bệnh viện nằm thôi, vừa tốn tiền vừa mệt mỏi, lại còn không được tự do, hễ mà khó chịu nhưng ráng nhịn một chút là qua thì chú sẽ không nói, chỉ sợ nói ra một cái là Khưu Dịch lại bắt chú đến bệnh viện."
"Có bệnh phải đến bệnh viện, chú đừng tự gánh nữa được không," Biên Nam cau mày, "Chuyện này con ủng hộ Khưu Dịch, không đứng bên phe chú đâu."
"Bố ơi," Khưu Ngạn đứng ở cửa, quay đầu hỏi, "Con đi chơi một lát được không ạ?"
"Quầy y tá hả?" Bố Khưu nở nụ cười.
"Hôm nay chị Tiểu Vân trực ban phải không?" Biên Nam cũng cười, ở quầy y tá có một chị y tá xinh xắn, mỗi lần tới đây thấy người ta là Khưu Ngạn lại muốn đi theo ngắm nửa ngày.
"Con thấy chị ấy rồi." Khưu Ngạn nói.
"Đi đi, nhưng đứng bên cạnh thôi, đừng cản trở người ta làm việc." Bố Khưu phất tay.
"Biết rồi ạ." Khưu Ngạn chạy ra ngoài.
"Mấy ngày nay nó ngoan không?" Bố Khưu hỏi Biên Nam.
"Ngoan lắm chú," Biên Nam gật đầu, "Bình thường nhị bảo trông hơi khờ thế thôi, ở một vài phương diện nó trưởng thành hơn những đứa trẻ khác nhiều."
"Chú ấy hả, lúc thì hy vọng nó biết gánh vác như Khưu Dịch," Bố Khưu thở dài, "Nhưng lúc thì lại sợ nó giống như Khưu Dịch."
"Khưu Dịch quá cực khổ." Biên Nam nói khẽ.
"Đúng rồi, quá cực khổ," Bố Khưu gõ nhẹ lên mặt bàn, "Thằng bé này cứ như không có tuổi thơ vậy, mới tí tuổi đầu đã là người lớn, không có thời kỳ nghịch ngợm, cũng không có thời kỳ phản nghịch."
Biên Nam không lên tiếng, quả thật Khưu Dịch rất chín chắn, thỉnh thoảng ngây thơ một lần sẽ khiến người ta kinh ngạc, nghĩ lại mà đau lòng không thôi.
"Chú chưa từng nghĩ rằng nó sẽ có một người bạn giống như con," Bố Khưu nhìn cậu, "Nó ít bạn, cũng không có thời gian quen bạn, chỉ có một mình Thân Đào, mà Thân Đào cũng thuộc dạng ông già."
Biên Nam bật cười: "Chú cho con phí bịt miệng đi, nếu không con sẽ nói cho Thân Đào biết chú chê cậu ấy là ông già."
Bố Khưu cũng cười, đưa tay lấy một đồng tiền trên chiếc tủ nhỏ bên cạnh, đặt lên tay Biên Nam: "Nhớ giữ bí mật đấy, Thân Đào mà nghiêm túc là đáng ghét y như Khưu Dịch."
"Thêm một đồng, giữ thêm một câu." Biên Nam nói.
"Con cũng rất đáng ghét." Bố Khưu lại ném một đồng tiền cho cậu.
Biên Nam thả hai đồng tiền vào túi quần của mình, hài lòng vỗ quần.
"Con và Khưu Dịch chơi thân lắm hả?" Bố Khưu nhìn cậu, cười hỏi.
"Cũng được ạ," Biên Nam gãi đầu, "Lúc đầu rất ghét cậu ấy, ghét cả Thân Đào..."
"Chú thấy bây giờ nó còn thân với con hơn Thân Đào." Bố Khưu nói tiếp.
"Hả?" Biên Nam sửng sốt, lồng ngực đập mạnh đến độ thiếu điều văng lưỡi ra ngoài, cậu vội vàng nặn ra nụ cười, "Làm gì có, Thân Đào với Khưu Dịch là bạn bè bao nhiêu năm, sao mà giống con được."
Một lát sau, bố Khưu mới thấp giọng nói: "Đúng vậy, đúng là không giống."
"Không phải, chú à, chú..." Biên Nam chỉ cảm thấy cả người mình sắp cứng lại, không biết nên nói tiếp thế nào, "Có ý gì?"
Bố Khưu không đáp, bỗng dưng nghiêng đầu bắt đầu ho khù khụ, ho rất dữ dội.
Biên Nam vội đứng lên đỡ ông, vỗ lưng ông rồi dùng sức vuốt vài cái: "Con rót chút nước cho chú."
Bố Khưu ho hồi lâu mới từ từ ngừng lại, ông tựa vào gối thở hổn hển nửa ngày mới thấy đỡ hơn. Ông nhấp một hớp nước nóng, thở ra một hơi dài thượt: "Chậc, ho đến mức ruột thắt thành nơ bướm luôn."
"Chú đừng nói chuyện, nằm nghỉ chút đi." Biên Nam muốn hạ giường xuống.
Bố Khưu đè tay cậu: "Chú muốn dựa, dựa thoải mái hơn."
"Vâng." Biên Nam kéo chiếc ghế bên cạnh qua, ngồi xuống.
Bố Khưu nhắm mắt lại nghỉ ngơi chốc lát, đoạn vỗ nhẹ lên tay cậu: "Không có gì, con đừng căng thẳng thế, làm chú cũng căng thẳng theo."
Biên Nam không đáp, cậu ngẩng đầu nhìn nước thuốc trong bình truyền nước, còn khoảng một phần ba.
"Biên Nam... " Bố Khưu gọi cậu một tiếng.
"Sao ạ?" Biên Nam rất muốn nói chú ơi đừng nói nữa, câu vừa rồi của bố Khưu khiến cậu cứ cảm thấy bố Khưu đã biết chuyện gì đó, cậu thật sự có hơi lo lắng, sợ mình lỡ miệng nói bậy.
"Trước đây con có quen bạn gái không?" Bố Khưu hỏi.
"Con..." Biên Nam có cảm giác trán mình cũng bắt đầu đổ mồ hôi, "Quen nghiêm túc hình như không có, con cũng không biết nữa, toàn như chơi thôi ạ."
"Ồ," Bố Khưu cười cười, "Còn tưởng con giống Khưu Dịch chứ, thằng nhóc này trước giờ chưa từng quen bạn gái."
Biên Nam há miệng không nói nên lời.
"Chuyện gì cũng không nói với chú, nghĩ gì cũng không cho chú biết," Bố Khưu thở dài, "Nếu chú không bị thế này, chắc tính tình của nó sẽ cởi mở hơn."
"Bây giờ cậu ấy cũng cởi mở lắm mà," Biên Nam dè dặt nói, "Lúc nói móc con thì cởi mở lắm."
Bố Khưu bật cười, rồi lại ho vài tiếng: "Con nói móc người ta cũng đâu kém, khả năng chống nói móc cũng rất mạnh."
Không đợi Biên Nam mở miệng, ông vừa cười vừa nói thêm một câu: "Bởi vậy hai đứa mới thân như thế, tính cách bù trừ cho nhau."
"Chú ơi," Biên Nam có xung động muốn xoay người chạy ra khỏi phòng bệnh, "Con..."
Bạn thấy sao?